|
LỊCH SỬ ĐỜI EM ĐÃ SANG MỘT TRANG MỚI… Michael Thái Bình
Tháng 10- 2006 Anh chị em và bạn hữu quý mến, Đầu tháng vừa qua chúng tôi đưa Bunpen về thăm làng của bà em, như là một bước chuẩn bị cho em rời Mái Ấm Bông Hoa Dại (WildFlower Home). Chúng tôi mất gần năm giờ mới đến được ngôi làng ấy, mặc dù nó chỉ cách xa trên dưới 100 dặm (160 km). Một vài đoạn đường thì lầy lội và lượn cong theo sườn núi, bề ngang thì hẹp té đến độ nếu có xe khác đi ngược chiều thì một trong hai chiếc phải lùi lại đến khi nào tìm được một chỗ vừa vặn cho hai xe tránh nhau. Một người quen đã nhận xét: “Chúng ta có thể biết được lịch sử của con đường và khoảng trống qua các dấu vết hai bên.” Đa số những con đường dẫn đến các làng mạc hẻo lánh này thì nương theo môi trường thiên nhiên, và đôi khi kèm theo những dấu vết do con người để lại. Trên những vùng cao như vùng mà bà của Bunpen cư ngụ, đường đi được tạo nên do đồi núi, cây cối và nắng mưa. Qua nhiều nỗ lực, con người cũng để lại dấu hiệu chỉ dẫn khách đi đường. Thế nhưng chúng tôi suýt rẽ sai một khúc quanh vì đấu hiệu đã nhạt nhòa theo năm tháng. Nhìn Bunpen ôm đứa con bụ bẫm ngồi phía sau xe, tôi nguyện sao đưa được hai mẹ con về làng bình yên. Phần Bunpen, lịch sử đời em đã bị hằn qua những vết thương sâu thẳm mà người ta đã gây ra, trong số đó có cả những người ruột thịt của em. Bunpen đến với chúng tôi cách đây độ một năm, khi em chưa tròn 15 tuổi. Em đã sinh non một cháu bé nặng không đầy hai ký. Hai mẹ con đến đây khi cháu bé ra đời chưa được một tuần. Cha em là một người nghiện rượu và thô lỗ, mẹ em đã bỏ làng lên thành phổ tìm kiếm công ăn việc làm đã mấy năm rồi. Em có bổn phận phải chăm sóc đứa em trai mình trước khi đến với chúng tôi. Trình độ giáo dục của em rất thấp; vì thế vệ sinh cá nhân cũng rất là thiếu sót; người và quần áo em bốc mùi khiến mình muốn ói khi phải vào một căn phòng có em. Bunpen sinh ra trong một gia đình Karen ở mạn bắc cao nguyên Thái Lan. Làng của em tiếp giáp với biên giới Miến Điện (Burma - Myanmar). Theo thông lệ của làng, em phải đội một chiếc mũ ấm ròng rã một tháng sau khi sinh nở. Chiếc nón chẳng những trùm lên mái tóc đen dài của em, mà còn che khuất đôi mắt u buồn nặng trĩu đau thương. Em đã trải qua thời gian khó khăn khi phải nhìn vào mắt mọi người. Dù cho gương mặt thường được điểm nụ cười, ánh mắt em và cách nói thật nhanh và lắp bắp bộc lộ một điều gì khác hẳn được chất chứa trong thâm tâm em. Dù đời em đã bị vùi dập không biết bao nhiêu lần, thái độ của em đối với con mình và đối với người khác lúc nào cũng đàng hoàng. Khi em đến, chúng tôi phải giặt bằng tay nhiều lần cho quần áo của em hết mùi hôi và phải mất nhiều thì giờ để chăm sóc cho những nhu cầu cấp bách của em, dành cho em thời gian và không gian để nghỉ ngơi và gắn bó với con mình, đem thức ăn đến cho em, hướng dẫn em nuôi con cho đúng mức. Con của em sinh non và rất khó bú. Cháu ngủ rất nhiều. Cháu lúc nào cũng ngủ thiếp thì có bình thường chăng? Chúng tôi theo dõi từng cử chỉ của cháu để phát hiện ngay cả một tiếng khóc nhỏ nhất, vì khóc có nghĩa là cháu còn có sức. Nếu cháu còn sức để khóc thì có lẽ cháu vẫn ổn. Hai tuần sau đó, khi đi khám bệnh, bác sĩ cho biết là cháu vẫn khoẻ mạnh lên cân. Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Nhân viên xã hội của chúng tôi giúp Bunpen lên chương trình để tiếp tục học tập và dạy cho em vài kỹ năng mới trong thời gian ở lại với chúng tôi. Bunpen được cơ hội làm việc bán thời gian trong trung tâm và để dành tiền hầu sau này xây dựng một cuộc sống mới cho bản thân và cho con mình. Công việc của em là giúp bếp núc, điều làm em rất vui vì trước giờ chưa ai dạy em nấu nướng, và giúp làm vườn, điều mà em đã khá quen thuộc. Đầu năm nay, chúng tôi đưa Bunpen trở về làng để thăm bà con mình. Họ rất ngạc nhiên vì những tiến bộ của em qua tinh thần trách nhiệm trong việc chăm sóc con trai mình. Chúng tôi thì ngạc nhiên vì hoàn cảnh nghèo nàn cơ cực mà mình chứng kiến. Nhà của em thật là trống trải và nhỏ bé, vào khoảng 8 mét vuông; mà một nửa dùng để làm bếp và chỗ ăn, còn một nửa là chỗ ngủ cho cả gia đình. Rõ ràng là không có thức ăn trong nhà để mọi người dùng. Sau này, chúng tôi biết được rằng em và con mình phải ngủ ở sát cửa ngoài, trong cái giá lạnh và ẩm ướt của những đêm đông. Năm ngày sau, khi trở lại Chiang Mai, ngực em đã ngưng sữa và em than rằng em rất đói bụng. Ban giám đốc và nhân viên hết lòng giúp đỡ Bunpen. Họ dạy em cách chăm sóc đúng mức cho bản thân và cho con mình. Em có cơ hội học nấu ăn trong trường hướng nghiệp. Em cũng được học vi tính căn bản. Trong những buổi họp mặt, em được tạo thuận lợi để phát biểu ý kiến mà không bị chê cười. Tại nơi an toàn này, em có cơ hội để triển nở hơn bao giờ cả. Bunpen gắn bó trìu mến với con mình và con của em cũng gắn bó với em. Em chia sẻ với chúng tôi một cảm nghĩ của mình mà chúng tôi dịch lại sau đây. Em viết: Con tôi thức giấc Mặt rạng rỡ lên Chắc qua mộng đẹp Con tôi thức giấc Nét mặt buồn xo Chắc qua ác mộng.
Đôi khi cháu cười Đôi khi cháu khóc Khi không thấy tôi Đôi khi cháu khóc Vì cảm thấy đau Hay tã cháu ướt.
Những khi cháu vui Cháu không hề khóc Cháu cảm thấy khoẻ Chẳng bệnh hoạn gì. Nhưng khi cháu bệnh Tôi chẳng biết sao
Nên có nhiều khi Chính tôi cũng khóc. Nếu tôi biết được con tôi vì sao bỗng dưng khó chịu, Thế là ổn thôi! Nhờ tình yêu mà Bunpen dành cho con mình, nên cháu bé sẽ ổn thôi. Hiện nay, em giống như một con người mới so với cô bé ngày xưa khi vừa bước chân đến đây. Em đã có thể ngẩng cao đầu và nhìn thẳng vào mắt mọi người khi họ nói chuyện với em. Vào tuổi 16, em sắp rời chúng tôi với đứa con một tuổi. Tuy thử thách còn đầy dẫy trước mặt em thiếu niên này, nhưng với tình yêu em đã nhận và đã chia sẻ với con em, đồng thời với những kỹ năng và kiến thức mà em đã tiếp thu, em sẽ không còn có những nhu cầu để cho bất cứ ai khác lợi dụng em. Chúng tôi tin rằng em có nhiều cơ may để đem lại một cuộc sống đàng hoàng cho bản thân và cho con mình. Lịch sử đời em đã sang một trang mới đầy những đấu ấn tươi trẻ và dễ thương. Một lần nữa, xin cám ơn anh chị em và các bạn đã hỗ trợ nâng đỡ chúng tôi. Với cả tâm tình, Michael, Elizabeth, Andrew, Katrina và Michaela● ------------ (1) Xin tham khảo thêm: Những Chứng Nhân Của Lòng Thương Cảm, Maranatha_62 http://www.maranatha-vietnam.net/doc/M62/MARANATHA_62.htm#chung_nhan_tin_mung
|