LỄ ĐỨC MẸ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI

MỪNG VUI LÊN, HỠI ĐẤNG ĐẦY ÂN SỦNG!

Nguyễn Học Tập

Bài Phúc Âm của lễ Truyền Tin, hôm nay được trích dẫn để cử hành Thánh Lễ tôn vinh Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, một hồng ân được Chúa ban, chuẩn bị cho Me xứng đáng là Mẹ của Chúa Ki-tô, người Anh Cả sẽ cứu chuộc và hướng dẫn cả đoàn em nhân loại của Ngài vào Nước Cha trên trời.

Tín điều Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội được Đức Thánh Cha Pio IX, tuyên bố với sắc lệnh Bolla "Ineffabilis Deus" ngày 08 tháng 12 năm 1854.

Bài Phúc Âm về việc Thiên Sứ Truyền Tin cho Đức Mẹ hôm nay, chúng ta có thể suy niệm duới nhiều khía cạnh khác nhau:

1/ Dưới bình diện Ki-tô học (Christologia): chúng ta suy niệm đến bản tính mầu nhiệm của Đức Giêsu, Con Thiên Chúa, mặc lấy thân xác loài người như chúng ta, trong cung lòng Đức Mẹ Maria.

2/ Dưới bình diện thần học (Theologia): chúng ta suy niệm thánh ý Thiên Chúa qua lời truyền tin của Thiên Sứ, thực hiện lời Ngài đã hứa với chúng ta: Thiên Chúa ở cùng chúng ta.

3/ Dưới bình diện Thánh Mẫu Học (Mariologia): chúng ta suy niệm tấm gương tuyệt vời của Đức Mẹ, trong việc Mẹ đón nhận Thiên Chúa trong cuộc sống của mình và cộng tác vào chương trình cứu rổi của Ngài. Cử chỉ tiếp nhận sứ mạng Thiên Chúa giao phó cho của Đức Mẹ là mẩu gương cho chúng ta bắt chước.

Và đó là bình diện chúng ta muốn cùng nhau suy niệm hôm nay.

Nhận biết Đức Mẹ được Chúa dành cho đặc ân vô nhiễm nguyên tội từ lúc bà Thánh Anna cưu mang Mẹ, là nhận biết khả năng của Mẹ đón nhận hoàn hảo và xứng đáng ân sủng Chúa ban cho, nhứt là qua công trình của Chúa Thánh Linh. Và là niềm hãnh diện cho cả nhân loại chúng ta.

Thiên Sứ chào mừng Đức Mẹ: "Hãy vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng Bà." (Lc 1, 28).

Trong lời chào mừng vừa kể, Thiên Sứ đã nêu lên ba yếu tố: một động từ ở thể sai khiến hay khuyến khích (imperatif): hãy vui lên, một tước hiệu kính cẩn: hỡi Đấng đầy ân sủng, và một kho tàng bảo chứng: Đức Chúa ở cùng Bà.

a) Một động từ ở thể khuyến khích: Hãy vui lên!

Động từ ở thể khuyến khích đó, Thiên Sứ gợi cho Đức Mẹ nhớ lại các lời tiên tri nói với dân Do Thái , khi đoàn người rời đất Ai Cập, kết thúc thời gian lưu đày,và mở đầu cuộc giải thoát trở về đất hứa:

"Reo vui lên hỡi thiếu nữ Sion,

Hò vang dậy đi nào, nhà Israel hỡi!

Hỡi thiếu nữ Giêrusalem, hãy nức lòng phấn khởi.

Án lệnh phạt ngươi, Đức Chúa đã rút lại,

Thù địch của ngươi, Người đã đẩy lui xa.

Đức vua của Israel đang ngự giữa ngươi, chính là Đức Chúa

Sẽ chẳng còn tai ương nào khiến ngươi phải sợ ( Xp 3, 14-15).

Nói cách khác, qua động từ ở thể khuyến khích trên, hãy vui lên, Thiên Sứ đã báo cho Đức Mẹ biết thời gian cứu rỗi mà Thiên Chúa hứa cho nhân loại đã đến.

Nghe lời chúc phúc hãy vui lên, liên tưởng đến đoạn Cựu Ước của giai đoạn giải thoát vừa kể, như bất cứ người Do Thái nào, Đức Maria nhận thức được Thiên Chúa đang thực hiện những gì thật trọng đại cho chính Mẹ và cho nhân loại.

Qua lời chào ở thể sai khiến vừa kể được chuyển đến cho Đức Mẹ, Ngài đại diện cho nhân loại khiêm tốn, nhận Tin Mừng cứu rổi cho tất cả chúng ta: thời gian lưu đày và nô lệ đã hết, thời gian giải thoát và cứu rổi Chúa hứa đang bắt đầu thực hiện:

"Án phạt ngươi, Nguời đã rút lại, Thù địch ngươi, Nguời đã đẩy xa."

b) Một tước hiệu kính cẩn.

Sau động từ ở thể sai khiến, Thiên Sứ kính cẩn nêu lên tước hiệu qúy tộc của Đức Mẹ: "hởi Đấng đầy ân sủng"( Kekacritomênê): Đức Mẹ đã đuợc Thiên Chúa biệt đãi trọng hậu, ban cho Mẹ tràn trề ân sủng của Ngài.

Thánh Phaolồ cũng diễn tả lại trạng thái tương tợ của người Ki Tô hữu trong ân sủng của Thiên Chúa, nhờ công ơn của Chúa Kitô:

"Chúc tụng Thiên Chúa là Thân Phụ Đức Giêsu Ki Tô, Chúa chúng ta. Trong Đức Ki Tô, từ cõi trời, Ngưòi đã thi ân giáng phúc cho ta muôn vàn ân phúc của Thánh Thần." ( Eph 1,3).

c) Kho tàng bảo chứng.

Kho tàng bảo chứng cho niềm vui của kẻ được báo cho Tin Mừng cứu rỗi và mang tước hiệu quý tộc, hỡi Đấng đầy ân sủng, đó là Mẹ có Thiên Chúa ở cùng, “Đức Chúa ở cùng Bà.”

Đức Mẹ được phúc đức hơn bất cứ người phụ nữ nào ở trần gian, không phải chỉ vì Mẹ là Đấng được Chúa ban cho đầy ân sủng, mà chính vì Thiên Chúa, nguồn mạch vô tận của mọi ân sủng hiện diện trong Mẹ, " Đức Chúa ở cùng Bà."

Đó là điều mà các giáo phụ, các ngôn sứ, các vị lãnh đạo dân Do Thái hằng mong đợi.

"Đức Chúa ở cùng Bà", không những Đức Mẹ được đẹp lòng Thiên Chúa, được Ngài chúc phúc và ban ơn sủng tràn đầy và được Thiên Chúa luôn luôn ngự trong lòng như Thánh Phaolô hằng nhắc nhở các tín hữu về thân xác của họ: "Hay anh em lại chẳng biết rằng thân xác anh em là đền thờ của Thánh Thần sao? Mà Thánh Thần đang ngự trong anh em là Thánh Thần chính Thiên Chúa đã ban cho anh em." (ICr 6,19), mà chính Chúa Giêsu ở trong cung lòng Đức Mẹ, là Con Thiên Chúa, nguồn mạch vô tận của mọi ân sủng đó, Ngài là " Thiên Chúa ở giữa chúng ta": "Này đây trinh nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, nguời ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là " Thiên Chúa ở cùng chúng ta." (Mt 1, 23 ).

Và sau lời chào hỏi và chúc tụng đó, đây là thái độ của Đức Me, gương mẫu cho chúng ta bắt chước.

- Khiêm tốn.

Trước hồng ân cao cả mà Chúa muốn ban cho mình và cho cả nhân loại như vừa kể, Đức Maria cúi đầu nhận biết thân phận hèn mọn của mình, cũng như của cộng đồng nhân loại, anh em của Mẹ, trước tình yêu bao la và hồng ân trọng đại của Thiên Chúa.

Thật vậy, trước lời tiên báo long trọng của Thiên Sứ:

"Và đây Bà sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao; Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng David, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Giacob đến muôn đời và triều đại Người sẽ vô tận" ( Lc 1,31),

Đức Maria cúi đầu chấp nhận thân phận nhỏ bé của mình:

"Phận nữ tỳ hèn mọn,

Nguời đoái thương nhìn tới;

Từ nay hết muôn đời sẽ khen tôi diểm phúc

Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả,

Danh Người thật chí thánh chí tôn" ( Lc 1, 48-49)

Trước Thiên Chúa toàn năng, Mẹ Maria chỉ là một tạo vật vô nghĩa, khiêm tốn:

"Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa Đấng cứu độ tôi.

Phận tỳ nữ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới;

Từ nay hết muôn đời sẽ ngợi khen tôi diễm phúc." ( Lc 1, 46-48).

-  Sẵn sàng chấp nhận và suy xét lại những dự tính cá nhân.

Trước những lời báo tin của Thiên Sứ: "Bà sẽ thụ thai và hạ sinh một con trai, đặt tên là Giêsu.” (Lc 1, 23a),

Đức Maria đối thoại lại: " Việc ấy xảy ra thế nào được, vì tôi không biệt việc vợ chồng ?" (Lc 1, 34).

Đọc lời đối thoại của Mẹ Maria với Thiên Sứ, chúng ta có cảm tưởng như là một câu vấn nạn.

Có lẽ bản dịch Việt Ngữ chúng ta được phiên dịch từ bản La Ngữ hay Pháp Ngữ không lột hết được ý nghĩa của nguyên bản tiếng Aramaica của Phúc Âm Thánh Luca. Nguyên bản Phúc Âm Thánh Luca cho phép chúng ta dịch câu đối thoại trên dưới một hình thức khác: "(Tôi) Tỳ nữ của Thiên Chúa phải làm gì, vì (tôi) tỳ nữ của Thiên Chúa không biết đến việc vợ chồng?"

Dịch câu văn như vậy, chúng ta thấy Đức Maria không đặt vấn nạn cho việc nhận hay không nhận sứ diệp của Thiên Sứ. Đức Maria sẵn sàng chấp nhận, vâng phục thánh ý Chúa, nhưng không biết phải làm sao, vì Mẹ "không biết đến việc vợ chồng."

Và câu trả lời của Thiên Sứ được thốt ra không ngần ngại, để trấn an Đức Mẹ:

"Thánh Thần sẽ ngự xuống trên Bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên Bà.

Vì thế Đấng sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa." ( Lc 1, 35).

Hiểu đoạn văn như vậy, chúng ta thấy cách thức chấp nhận thánh ý Thiên Chúa của Đức Mẹ là một tấm gương để chúng ta tự hỏi về chúng ta:

Thiên Chúa đang muốn chúng ta phải làm gì?

- Hoàn toàn tùy thuộc và phó thác.

Trong mỗi hoàn cảnh sống, trước mỗi biến cố đang xảy đến cho chúng ta, chúng ta đang làm theo ý muốn của Thiên Chúa hay chúng ta đang pha lẫn dự án của chúng ta vào chương trình của Ngài, để tìm lấy cá nhân của chúng ta và theo những khuôn mẩu thế tục hơn là theo những dự án Ngài muốn.

Có lẽ trong mỗi hoàn cảnh và trước mỗi biến cố của cuộc sống, chúng ta nên đặt lại câu hỏi của Me Maria với Thiên Sứ: "Tỳ nữ của Thiên Chúa phải làm gì" để hành động theo thánh ý Chúa?

Và đó cũng là câu trả lời hoàn toàn đón nhận thánh ý Thiên Chúa, đặt mình hoàn toàn tùy thuộc và phó thác cho Ngài, mà Đức Maria đã trả lời cho Thiên Sứ: "Xin Chúa cứ làm cho tôi, như lời Sứ Thần nói.” ( Lc 1. 38).

Đức Mẹ nhận lãnh thánh ý Thiên Chúa trong thái độ khiêm tốn lãnh nhận của một lời cầu nguyện:" Xin Chúa cứ làm cho tôi" tôi hoàn toàn tuân phục thánh ý Ngài.

-  Vâng theo để phục vụ.

Một tấm guơng khác Đức Maria để lại cho chúng ta, đó là ân sủng Chúa ban cho, " hỡi Đấng đầy ân sủng,” không phải là để huởng thụ, để coi mình trỗ vượt hơn anh em, mà là để phục vụ.

Đó là ý nghĩa câu Đức Maria trả lời cho Thiên Sứ: "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói. " (Lc 1, 38).

Vâng, xin Chúa ban hồng ân cho tôi theo thánh ý Ngài, để tôi phục vụ Ngài và phục vụ anh em.

Uớc gì mỗi người và mỗi ngày chúng ta lập lại lời cầu nguyện đó của Đức Mẹ

 

Trở về Muc Lục