SỐNG SỨ ĐIỆP VÀ ĐIỆP KHÚC MÙA VỌNG

Lm. Vũ Xuân Hạnh

Mùa Vọng lại về. Điệp khúc, cũng chính là sứ điệp mùa Vọng lại vang lên: “Tỉnh thức và cầu nguyện.” Gọi là điệp khúc vì nó quen thuộc. Quen thuộc như hơi thở của bản thân. Như hơi thở cần cho sự sống thế nào, điệp khúc và sứ điệp mùa Vọng: “tỉnh thức và cầu nguyện” cần thiết đến vô cùng như thế, để đưa ta vào nếm hưởng hạnh phúc vĩnh cửu. Bởi sống trong đời, biết mình là Kitô hữu mà không tỉnh thức, không cầu nguyện, đồng nghĩa với việc ta chỉ mang danh Kitô hữu mà không thực là Kitô hữu.

Tỉnh thức và cầu nguyện là hai chiều kích thánh thiêng bổ sung cho nhau nơi một tâm hồn biết để Chúa chiếm ngự, nơi một tâm hồn thực sự là tâm hồn Kitô hữu. Nói tỉnh thức và cầu nguyện là hai chiều kích thánh thiêng bổ sung cho nhau, là bởi:

1. Tỉnh thức giúp ta cảnh giác thói hư tật xấu, cảnh giác tội lỗi, không để những cái xấu thế trần ảnh hưởng, hoặc làm mất đi sự thánh thiện trong tâm hồn tín hữu. Nói cách khác, sống tinh thần tỉnh thức là biết ăn năn thống hối, biết dọn tâm hồn bằng một đời sống nhân đức để Chúa có thể chiếm ngự tâm hồn, và tâm hồn thuộc về Chúa hoàn toàn.

2. Cầu nguyện là phương thế tốt nhất để gắn kết phàm trần với thiêng liêng, gắn kết con người với Thiên Chúa. Vì thế, chỉ cần ham thích cầu nguyện, thì tự bản thân của việc cầu nguyện đã đưa ta về phía Chúa, đã là cách ta mở đường để Chúa đến chiếm ngự hồn ta. Cầu nguyện là đi tìm Thiên Chúa, để bắt gặp chính Người là Đấng hằng đợi chờ, tìm kiếm ta. Bởi con người phàm trần yếu đuối, đã có thể tìm gặp Thiên Chúa, Đấng thánh tuyệt đối, từ ngàn xưa đã đi tìm loài người. Nhờ thế, cái phàm trần yếu đuối nơi loài người càng được thánh hóa, càng vững mạnh, càng được củng cố, càng lãnh nhận nguồn ơn tuyệt hảo là chính Chúa, sức mạnh vô cùng cho loài người.

3. Một Kitô hữu lại luôn luôn có Chúa làm sức mạnh, làm “côn trượng,” “làm núi đá” nương thân của mình như thế, chắc chắn sẽ là người dễ dàng đứng ngoài vòng vây hãm của cám dỗ, của sự dữ và tội lỗI hơn. Chính vì thế, tỉnh thức và cầu nguyện luôn bổ sung cho nhau, cần có nhau, tương qua lẫn nhau. Bởi đã cầu nguyện thì người luôn luôn cầu nguyện chắc chắn là người luôn luôn tỉnh thức. Càng tỉnh thức, người ta càng thấy nhu cầu của sự cầu nguyện là không bao giờ hết, trái lại tỉnh thức bao nhiêu thì đòi sự cầu nguyện càng tăng trưởng bấy nhiêu. Có tỉnh thức, có cầu nguyện, linh hồn ta có Chúa. Còn có hạnh phúc nào bằng hạnh phúc ta có Chúa chiếm ngự hồn mình. Có Chúa chiếm ngự trong hồn, cánh cửa của hạnh phúc đời đời sẽ không bao giờ đóng lại nhưng đời đời mở ra cho ta, đưa ta vào lối trường sinh, sống trong lòng Thiên Chúa Vĩnh Cửu.

4. Mùa Vọng lại về. Điệp khúc của mùa Vọng lại vang lên từ những trang Tin Mừng, nơi chứa đầy lòng khoan dung, tình yêu mà Thiên Chúa đã gởi trao cho loài người. Lắng nghe sứ điệp tình yêu từ cung lòng Thiên Chúa thốt lên, dạy ta phương thế để tiến về phía Thiên Chúa. Phương thế đó là: “Hãy tỉnh thức và cầu nguyện.” Lẽ nào ta chỉ dừng lại ở chỗ lắng nghe mà không sống sứ điệp xuất phát từ cung lòng Thiên Chúa? lẽ nào điệp khúc thân thương của mùa Vọng, chính là lời tha thiết xuất phát từ cung lòng Thiên Chúa, lại bị ta hờ hững, dửng dưng, thậm chí chối từ và đẩy Thiên Chúa xa lòng mình?

5. Tôi muốn giới thiệu một khuôn mặt thánh nhân, tuy không mừng kính vào mùa Vọng, nhưng với tôi, đó là khuôn mặt rất đáng yêu giúp chúng ta noi gương bắt chước sống tinh thần mùa Vọng bằng sự tỉnh thức và cầu nguyện suốt cuộc đới mình. gương mặt thánh nhân đó chính là thánh Phanxicô Assisi.

Bằng một con đường riêng, thánh nhân đã sống lời mời gọi Tin Mừng theo sát mặt chữ: từ một thanh niên giàu sang, phung phí, thánh nhân đã trút bỏ mọi sự để nên nghèo khó. Nghèo đến nỗi hoàn toàn trần trụi, không còn gì. Kể từ ngày quyết trút bỏ mọi sự, đời của chàng trai Phanxicô là một cuộc hành trình dài (chứ không phải chỉ một vài năm tháng) trong sự trút bỏ để đi đến tận cùng của cái nghèo khó, để tiến về đích điểm cao trọng không ai bằng, đó là trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô.

Đặc biệt thời gian cuối đời, thánh nhân đã ẩn lên núi Alverne để trở nên một với Đấng-Chịu-Đóng-Đinh, đến độ năm dấu thánh thể hiện trên chi thể của thánh nhân, như một bằng chứng không thể tả cho cả một đời trút bỏ mà thánh nhân đã sống. Thế nhưng trong hình hài đớn đau của nỗi đau thập giá Chúa Kitô khắc vào thân thể mình, và hầu như mù lòa, Phanxicô vẫn ca ngợi Thiên Chúa với tâm tình tạ ơn, đặc biệt qua Bài Ca Vạn Vật, một tuyệt tác của con người thần bí đã nhìn thấy dấu vết của Thiên Chúa trong mọi tình huống của cuộc đời. Ngài về nhà Cha ngày 3-10-1226, ở tuổi 44, nhưng ảnh hưởng của ngài kéo dài mãi cho đến các thế hệ đời sau, đến tận bây giờ.

6. Chính tâm hồn thánh thiện, phản chiếu sâu đậm tình yêu và lòng nhân từ của Thiên Chúa nơi các thánh nói chung, nơi thánh Phanxicô Assisi nói riêng, sẽ chiếu rọi vào cuộc đời mỗI Kitô hữu, giúp họ trưởng thành hơn trong sự tỉnh thức và cầu nguyện..

Thánh Phanxicô đã thức tỉnh chính mình. Từ khi Phanxicô bắt gặp chân lý đức tin, người ta phải ngỡ ngàng trước thái độ đổi đời quá ngoạn mục của một chàng trai giàu có, phóng túng. Bắt gặp chân lý đức tin rồi, chàng trai - vị thánh ấy đã ôm chặt bên mình chân lý ấy, say trong chân lý ấy. Đúng hơn, từ khi bắt gặp chân lý đức tin, Phanxicô luôn luôn tỉnh thức, luôn luôn cầu nguyện, hiến thân hoàn toàn để được gắn chặt đời mình vào cuộc đời và Lời Chúa Kitô. Gắn chặt đến nỗi, suốt một đời tỉnh thức và cầu nguyện của vị thánh là suốt một đời chiêm niệm hoàn toàn, tắm mình hoàn toàn trong ơn Chúa, kết hiệp hoàn toàn với thập giá Chúa Kitô, để như Chúa Kitô, vị thánh hoàn toàn đủ sức chấp nhận hình hài thập giá của Chúa Kitô trên chính hình hài của mình.

Trước khi trở thành thánh nhân, Phanxicô đã trút bỏ hết sức, đã bước ra, để từ một chàng trai giàu có thành người nghèo khó; Từ một thanh niên phung phí, lêu lỏng trở nên khí cụ bình an đem nguồn bình an cho tâm linh con người; Từ một kẻ sống gần sự tội, trở thành chứng nhân và thành thánh nhân của Thiên Chúa; Từ một con người chỉ biết hoạt động và ngụp lặn trong đời, trở thành nhà cầu nguyện tài ba. Nhờ đó, con người yếu kém của Phaxicô đã đổi đời, trở nên khuôn mặt đầy khả ái phản chiếu lớn lao tình yêu của thiên Chúa…

7. Cũng vậy, một khi thực sự sống sứ điệp và điệp khúc của mùa Vọng: “Hãy tỉnh thức và cầu nguyện,” chúng ta cũng sẽ trở nên đồng hình đồng dạng hoàn toàn với Chúa Kitô, Chúa chúng ta. tỉnh thức và cầu nguyện thực sự bằng cả cuộc đời mình, ta sẽ không còn dễ bị ru ngủ bởi những hoan lạc trần thế. Sẽ không còn một tình trạng trì trệ, nặng nề, say sưa, thói nuông chiều thân xác… lôi kéo ta xa rời tình yêu của Chúa. Như chính Lời Chúa mời gọi, như Hội Thánh hằng nhắc lại để dạy ta, như thánh Phanxicô và nhiều anh chị em khác trong HộI Thánh đã sống, ta quyết một lòng sẽ sống một đời trong sự “tỉnh thức và cầu nguyện”

 Trở về mục lục >>

Trở về Muc Lục