Thư Tòa Soạn

 

 Kính thưa Quý độc giả,

Đêm Đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời...

Bài hát Giáng Sinh này đã ghi khắc một hình ảnh quen thuộc trong tâm tình mọi người Công giáo Việt Nam; và trong đêm Noel thì hầu hết mọi người Công giáo trên thế giới đều thấy hiện lên trong trí óc mình một Chúa Hài Nhi run rẩy giữa đêm đông giá lạnh.

Thế nhưng thực tế thì không đúng như vậy. Sách Talmud cho biết rằng người Do Thái đưa cừu ra đồng cỏ từ tháng 3 và đến tháng 11 là trễ nhất thì phải lùa về trại, vì không thể để đàn cừu ngoài trời mưa. Sách Etra (Esdrad 10, 9.13) nhắc đến những cơn mưa tầm tã vào tháng 9. Bài tường thuật duy nhất trong bốn sách Phúc Âm cho biết rằng, đêm Chúa Giáng Sinh, những người chăn chiên đang ở ngoài đồng cỏ (Lc 2, 8). Như thế Chúa Giêsu không thể nào sinh vào một ‘đêm đông’ cả, mà trễ nhất là vào Mùa Thu. Tuy nhiên các sách Phúc Âm không xác định Chúa giáng sinh ngày nào.

Vào thế kỷ thứ I trước công nguyên, Rôma mừng lễ Mithra, thần ánh sáng. Vào thời ấy, ngày 25 tháng 12 là đông chí, nghĩa là ngày mà thần Mithra - thần ánh sáng - bắt đầu chiến thắng bóng tối, và người ta dâng lên thần một con bò mộng. Thời Giáo Hội sơ khai, Kitô hữu không mừng lễ Giáng Sinh. Bắt đầu thế kỷ thứ II thì Giáo Hội mới truy tìm ngày sinh của Chúa Giêsu, mà Phúc Âm không hề nhắc đến. Vì Phúc Âm im lặng nên Giáo hội chọn ngày đông chí để cho thấy rằng Chúa Kitô mới đích thực là Ánh Sáng đến xua đuổi bóng đêm của Tử Thần, và như thế Giáo Hội đặt lễ Chúa Giáng Sinh vào ngày 25-12 để thánh hóa một ngày lễ ngoại giáo. Khoảng năm 330, hoàng đế Constantinô xác định lễ Giáng Sinh vào ngày này, nhưng đến năm 353 thì Giáo Hoàng Liberiô mới chính thức thiết lập lễ Giáng Sinh tại Rôma.

Như vậy, Chúa Giêsu đã không ra đời trong một đêm đông lịch sử! Tuy nhiên, hình ảnh của đêm đông vẫn còn ý nghĩa trên bình diện biểu trưng. Quả thật như vậy, trong một thế giới mà con người bắt đầu cảm thấy giá lạnh trong tâm hồn, khi không còn có một ngọn lửa nào sưởi ấm được lòng người, thì Hài Nhi Giêsu đã đến giữa mùa đông giá lạnh ấy để đem ngọn lửa tình yêu sưởi ấm con người. Và ngọn lửa yêu thương đã dần dần lan rộng trên mọi vùng đất theo dòng thời gian, để rồi mãi mãi khơi lại hơi ấm cho những tâm hồn giá lạnh.

Cậu bé yếu ớt và bất lực ở Bêlem là hình ảnh nghịch lý của tình yêu. Trong xã hội, trong gia đình hiện nay, những ‘người lớn’ đối xử với nhau bằng ‘quyền lợi và nghĩa vụ’ hơn là vì ‘yêu thưong vô vị lợi.’ Và vì thế mà biết bao gia đình tan vỡ. Vậy mà giữa cái thế giới đang nghiêng ngả này, những người bất lực nhất lại làm nên điều trọng đại.

Chuyện về một đôi vợ chồng trí thức trẻ có học vị cao, đời sống đức tin khá vững vàng. Nhưng rồi đến một ngày, họ thấy rằng không thể tiếp tục chia sẻ cuộc sống với nhau được. Dù ly dị là biện pháp mà anh chị em trong cộng đoàn Công giáo không đồng tình, hai người buộc lòng phải chia tay để sống trung thực với lòng mình: tình yêu đã không hiện diện trong đời sống hôn nhân của họ, và kéo dài tình trang gượng ép là một điều giả hình mà lương tâm họ không cho phép. Tuy thế, họ không cắt đứt liên lạc vì còn đứa con. Hai người phải thay phiên chăm sóc con, kết quả những năm chung sống. Chính vì tình thương dành cho người con, và bài học gặt hái được là giúp cha mẹ có cơ hội nhìn sâu hơn về nhân vị con người, ý nghĩa đời sống, giá trị của hôn nhân và tình yêu. Sau đó, hai người đã suy nghĩ lại và ý thức được rằng cuộc sống hôn nhân quá khứ, họ chỉ quan tâm đến bản thân, nghề nghiệp và công việc của mình, mà dành rất ít thời gian cho gia đình cũng như lưu tâm đến nhu cầu của người phối ngẫu. Khi chăm sóc đứa con thơ, chính người con bé bỏng yếu đuối đã dạy cho cặp vợ chồng biết nhìn nhau qua cặp mắt của con mình, biết nhẫn nại để lắng nghe những tiếng nói của tình yêu, để chấp nhận nhau, và họ tái khám phá tấm lòng của nhau nhờ khi chăm sóc người con bé bỏng ấy. Tình yêu không tính toán của người con đã khiến cho cặp vợ chồng đã ly dị đang quay lại với nhau để chia sẻ tình yêu trong một cuộc sống mà họ từng bỏ dở. Thật là một câu chuyện Giáng Sinh ý nghĩa, ít nhất là đối với đôi vợ chồng này.

Câu chuyện hàn gắn này kể ra cũng hi hữu trong thời đại hôm nay, khi con số thống kê về ly dị càng ngày càng gia tăng, không chỉ ở các xã hội Tây phương, mà còn lan rộng đến các gia đình tại Việt Nam, nơi có nền văn hoá gìn giữ và trân trọng truyền thống gia đình. Nhưng có một câu chuyện càng hi hữu hơn nữa mà ai cũng biết nhưng rất nhiều người không còn buồn đế ý. Đấy là câu chuyện của Hài Nhi Giêsu, đến trần gian trong tư thế khó nghèo nhất để nối kết đất với trời. Cuộc tình duyên giữa Thiên Chúa và con người đã hầu như vô phương hàn gắn, thế mà con trẻ bất lực ấy đã làm nên một kỳ công có một không hai.

Và biến cố Giáng Sinh đấy đã chạm đến lòng những đạo sĩ phương đông, để họ vượt bao nhiêu dặm đường đến tặng quà cho Hài Nhi giáng thế. Quà tặng của họ trở thành một truyền thống ngày càng lan rộng. Khởi đầu là những món quà Giáng Sinh mà cha mẹ tặng cho con cái mình, rồi dần dần lan ra toàn xã hội, để các thành viên trong gia đình tặng quà cho nhau và tặng quà cho thân hữu gần xa. Dần dần, người ta quên đi món quà quí giá nhất trong lễ Giáng Sinh ấy là chính Hài Nhi Thiên Chúa. Tất cả những quà khác của con người tặng nhau chỉ là biểu hiện của tình yêu thương lẫn nhau, còn Hài Nhi Giêsu thì chính là Tình Yêu đã trở thành xác thịt, và đem lại ý nghĩa cho mọi tình yêu khác trên đời.

Đấng có thể trao ban tất cả đã trở thành một em bé bất lực để van xin tất cả. Và đó là cái nghịch lý tình yêu mà hai ngàn năm qua con người cũng chưa thấu hiểu. Thiên Chúa ban cho loài người món quà vĩ đại nhất qua một Hài Nhi có vẻ như cần đến những món quà của con người. Chúa đã dạy cho mỗi một người con Chúa hiểu rằng món quà lớn nhất mà mình có thể tặng cho một ai là tặng bản thân mình, không chỉ là mồ hôi và công sức, mà phải trao tặng cả đến thế giá, danh dự, địa vị mình: món quà nào không thể hiện được sự trao ban chính mình thì đó chỉ còn là một mánh khoé của thế gian, dù cho món quà ấy được gói ghém trong chiếc áo mỹ từ nào.  

Vì thế, chủ đề số báo Giáng sinh năm nay là Quà Tặng, và Maranatha 92 xin gửi đến quý độc giả những bài viết liên quan nhiều khía cạnh khác nhau của quà tặng, để rồi qua đó, chúng ta biết đón nhận lại món quà Giáng Sinh quí giá nhất, mà vì quá quen thuộc ta không còn tha thiết đón nhận một cách hết lòng. Để rồi mỗi người đều biết đón nhận Món Quà Hài Nhi Giêsu, khi đó chúng ta sẽ trở thành quà tặng cho nhau, cho cuộc đời. Và để khỏi lơ đễnh bỏ qua Món Quà Vô Giá đó, chúng ta cùng nhau chân thành khấn nguyện, đặc biệt trong mùa Giáng Sinh này:  Marana tha, lạy Chúa Giê-su, xin ngự đến!

 

Trở về Muc Lục