|
CHÚA LẠI NHẬP THỂ TRONG HÌNH HÀI BẠN Trần Duy Nhiên Chúa Giêsu đã nhập thể một lần nghĩa là Ngài còn tiếp tục nhập thể mãi trong lịch sử cứu độ. Thế nhưng ngày nay, ngài không mang lấy hình hài của riêng mình mà mang lấy hình hài của Kitô hữu. Nếu Mùa Giáng Sinh này, Ngài nhập thể lại trong hình hài bạn, thì Ngài sẽ làm gỉ? Đó là câu hỏi đặt ra cho mỗi người. Và sau đây là câu hỏi được đặt ra cho một cô gái đang suy nghĩ về ơn gọi tận hiến của mình.
Hoa Cái gì? Thảo nói cái gì? Thảo Mình quyết định đi tu. Hoa Thảo đùa đấy à? Thảo Không, mình nói chuyện nghiêm túc đấy. Hoa Nhưng tại sao bỗng dưng Thảo lại có ý định kỳ quặt đó? Thảo Sáng nay, khi các chị đọc lời khấn, mình bỗng cảm thấy rằng cuộc sống mình chỉ là những múa may quay cuồng vô nghĩa nếu không tận hiến cho Chúa. Hoa Thảo ý thức về cuộc đời tận hiến thì mình hiểu. Nhưng tại sao Thảo lại quyết định đi tu? Thảo Nếu không đi tu thì làm sao sống đời tận hiến? Hoa Ơ kìa ! Chúa Yêsu có đi tu đâu? Đức Mẹ có đi tu đâu? Thế mà ai dám nói rằng Chúa Yêsu và Đức Mẹ không sống đời tận hiến? Thảo Mình không phải là Chúa Kitô, cũng chẳng phải là Đức Mẹ. Chước cám dỗ về tội kiêu ngạo và giả hình nguy hiểm nhất là tưởng rằng mình đủ sức để hành động như Chúa Yêsu và Đức Mẹ, trong khi mình chỉ là một kẻ yếu đuối, tội lỗi, một con người chẳng ra gì. Hoa Nhưng dù sao đi nữa, nếu Thảo đi tu là Thảo phản bội. Thảo Phản bội anh Phương à? Không đâu Hoa. Mình sẽ yêu anh Phương với tình yêu mà Chúa Yêsu đã yêu thương Maria và Matta: một tình yêu trọn vẹn nhưng vô vị lợi. Hoa Không ! Mình muốn nói là Thảo phản bội Chúa Kitô cơ. Thảo Hoa nói gì mình không hiểu. Làm sao đi tu mà lại phản bội Chúa Kitô? Hoa Hiện nay, Ngài đặt Thảo làm y tá trong bệnh viện và đó là nơi mà Ngài muốn Thảo tận hiến cho Ngài. Ngài đang quằn quại trên các giường bệnh, vậy mà Thảo muốn bỏ rơi Ngài mà đi tu. Mình đã từng sống gần các xơ. Mình biết rằng càc xơ chỉ thao thức một điều là phục vụ những người cùng khổ. Vì vậy mình không đi tu, mình làm y tá. Thảo Nhưng phục vụ với tư cách là một công nhân, và phục vụ với tư cách là một nữ tu thì khác hẳn chứ. Hoa có để ý đến một người thường đến khoa ngoại để thăm nuôi không? Chị ấy không có một thân nhân nào cả. Đó là một nữ tu dùng mọi giờ rảnh của mình đến phục vụ không công cho những người không ai chăm sóc và không thể tự lo liệu về những nhu cầu vệ sinh tối thiểu. Mình nhìn chị ấy mà tự hỏi: Đến bao giờ mình mới phục vụ như thế? Phục vụ không lương bổng, không giấy khen, không danh hiệu... Phục vụ không một phần thưởng nào ngoài việc biết rằng mình đang phục vụ Chúa Kitô. Thế thôi. Hoa Có ai cấm Thảo phục vụ trong tinh thần đó đâu? Ngược lại nếu Thảo đi tu là Thảo bỏ lở cơ hội và tự trói buộc mình vào luật lệ Nhà Dòng, vào luật lệ xã hội. Chắc gì Nhà Dòng cho phép Thảo tiếp tục phục vụ ở bệnh viện? Chắc gì bệnh viện nhận một người đã từng bỏ việc? Thảo Điều đó có gì là quan trọng đâu? Đã là một nữ tu, thì phục ai, phục vụ ở đâu cũng là phục vụ cho Ngài cơ mà. Hoa Đức Kitô cần Thảo sống cuộc đời của Thảo. Đức Kitô chỉ giáng trần một lần, chỉ đau khổ 33 năm, chỉ chết có một cách. Nhưng Ngài cần tận hiến đủ mọi cách, đau khổ đủ mọi cách, yêu thương đủ mọi cách. Ngài chưa thể yêu thương như một người vợ, một người mẹ. Ngài chưa thể lo âu vì cuộc sống khó khăn của một đôi vợ chồng công nhân viên... Nếu Thảo muốn tận hiến cho Ngài, Thảo hãy tận hiến cho bác sĩ Phương, tận hiến cho con cái mình, tận hiến cho các bệnh nhân... và chia sẻ cuộc sống bấp bênh của hằng triệu người đang chạy ăn từng bữa trên đất nước này. Thảo Nhưng còn những cái ngoài dự kiến chứ? Có thể một trở ngại nào đó khiến anh Phương và mình không đi đến hôn nhân, và thế là viễn ảnh tận hiến của Hoa biến thành mây khói. Hoa Đúng. Chuyện gì cũng có thể xảy ra. Mình không cầu mong điều ấy, nhưng giả sử Thảo không lập gia đình và sẽ suốt đời sống độc thân thì đó cũng là một con đường Chúa cắt đặt riêng cho Thảo. Sống độc thân và hiến tế đời mình giữa trần thế, cũng là một ơn gọi đặc biệt của nhiều người nữ trong thời đại này. Nếu Thảo ý thức đó là ơn gọi, một ơn gọi cũng cao trọng như ơn gọi hôn nhân hay ơn gọi tu trì, thì thay vì chua chát cam phận, Thảo sẽ phấn khởi bình an. Thảo Hoa đừng có nói lý thuyết. Hãy nhìn vào thực tế đi. Hãy nhìn bao nhiêu ngưới vợ, người mẹ, bao nhiêu phụ nữ sống độc thân chung quanh mình. Hoa trả lời xem: Họ có được cái phấn khởi bình an của các nữ tu không? Hay ngược lại? Hoa Đó là một thực tế đau lòng. Nhưng lỗi tại ai? Trong mỗi thánh lễ, chúng ta xác tín: “Thật là chính đáng và công bình được cảm tạ tôn vinh Chúa mọi lúc, mọi nơi...” Thế thì có lúc nào, có nơi nào quá thấp hèn, quá trần tục khiến chúng ta không thể tôn vinh Chúa được? Ngược lại là đàng khác. Thảo hãy nhìn lịch sử Giáo Hội: Một bà mẹ Mônica đã trở thành nữ thánh. Thảo hãy nhìn xem dấu hiệu của thời đại: Chị Chiara Lubich đã và đang châm ngọn lửa Thánh Linh thành một phong trào tràn lan mặt đất. Họ là những người vợ, người mẹ, những người sống độc thân giữa đời, và họ không hề thiếu phấn khởi bình an. Điều đau lòng không phải vì Chúa coi nhẹ người giáo dân. Điều đau lòng là khi một người có ơn gọi tu trì thì bỏ ra 5 năm, 7 năm, 10 năm để suy tư, cầu nguyện, xác định và chuẩn bị đáp trả ơn gọi của mình. Thế nhưng khi một người được ơn gọi trở nên vợ, chồng, cha, mẹ, hoặc sống độc thân giữa đời, thì không buồn bỏ ra 7 ngày, thậm chí 7 giờ để chuẩn bị đáp trả ân sủng đó. Thảo thấy không... Thảo Thôi ! Thôi ! Hoa đừng nói nữa. Hoa Không ! Mình không thể không nói được. 30 năm Công Đồng rồi. 30 năm trời Giáo Hội và hàng giáo phẩm không ngừng kêu gào đến chức vụ “tư tế, tiên tri và vương đế” của người giáo dân. Thế mà chúng ta, những người giáo dân, chúng ta vẫn thấy mình là loại Kitô hữu hạng phế phẩm, những người sống cuộc đời quá trần tục - Vâng, trần trụi và tục tằn - Chúng ta vẫn mang cái não trạng của thời trung cổ. Chúng ta không ý thức nỗi rằng chúng ta được kêu gọi, được sai đi... Vấn đề không phải là sai đi đâu, làm cái gì... vấn đề là chúng ta được chính Thiên Chúa sai đi. Chúng ta đánh giá sai ơn gọi của mình đồng thời đánh mất niềm vui cùng lòng tự hào. Nhưng đã đến lúc Thảo phải ý thức ơn gọi đích thực của mình. Nếu Đức Kitô muốn nhập thể lại trong hình hài của Thảo ngày hôm nay, trong lòng xã hội này, liệu Ngài muốn Thảo sống giữa thế gian hay sống trong tu viện? Thảo Mình có cảm giác là Hoa lý sự cùn, cốt để thuyết phục mình từ bỏ ơn gọi. Hoa Nếu Thảo cho rằng mình lý sự cùn thì thôi vậy. Mình để Thảo suy nghĩ một mình. Có điều , vì tình bạn trong Chúa Kitô, mình nhắc Thảo điều này: Có những người chỉ có thể tận hiến bằng con đường tu trì... Nhưng còn Thảo? Thảo đi tu để làm chi? Phải chăng là để một người yêu đau khổ? Để bỏ rơi những bệnh nhân đang cần tới mình, để trốn tránh những lo toan vật chất khắc nghiệt, để trao lại bề trên nhiệm vụ quyết định công việc thay mình, để tự ru ngủ trong bộ tu phục, trong những giờ cầu nguyện và tự đánh lừa bằng cách nói rằng mình sống đời tận hiến? Chúa đã dạy: “ Hãy thức tỉnh. Hãy theo ta. Hãy ra đi”. Chưa bao giờ Ngài dạy: “Hãy ngủ yên. hãy chạy trốn. Hãy đi tu”. Thôi, mình về đây... (Hoa vào) Thảo Không. Không. Lạy Chúa, Chúa biết đó... Hoa sai rồi ! Đi tu không bao giờ là chạy trốn. Nhưng lạy Chúa, con phải tận hiến cho Chúa ở đâu? Ở tu viện? Ở ngoài đời? Con đang đứng trước ngã ba đường. Con phải làm gì? Lạy Chúa. Chúa muốn con làm gì?● Trích kịch bản: Trước Ngã Ba Đuờng |