PHÉP LẠ GIÁNG SINH
Maranatha
sưu tầm
Hằng năm, cứ đến
Giáng Sinh, Hài Nhi Giê-su thường đi một vòng rảo qua khắp các
làng mạc và đô thị để tặng quà cũng như nhận quà và phân phát
cho những ai cần đến.
Năm nay, tại một
đô thị nọ, Ngài đang cần một món quà không dễ tìm ra: đó là một
quả tim lành mạnh để thay thế quả tim của một người bệnh đang
hấp hối. Bệnh nhân có quả tim gần như ngừng đập này là một nhân
vật nổi tiếng trong cả nước: đó là bộ trưởng tài chính!
Tất cả các bác sĩ
trong nước đều bó tay. Cuối cùng, họ mới chạy đến với Hài Nhi
Giê-su, vì tin tưởng rằng ít ra trong đêm Giáng Sinh, Ngài sẽ
làm một phép lạ. Nhưng Hài Nhi Giêsu trả lời với các bác sĩ:
“Không phải Ta là người phải làm phép lạ, nhưng chính là lòng
quảng đại của một người dâng hiến quả tim của mình.”
Tin tưởng ở lòng
người, Hài Nhi Giê-su đã đến gõ cửa nhà của thân nhân, bạn hữu
của vị bộ trưởng. Họ đang mừng lễ Giáng Sinh: cây Giáng Sinh của
họ đầy những hoa đèn và quà tặng, bàn ăn của họ đầy những thịt
rượu và của ngon vật lạ. Họ đang ăn uống say sưa... Vừa thấy Hài
Nhi đứng trước nhà, họ tưởng Ngài là một cậu bé vô lại đến phá
đám, cho nên đã tống khứ Ngài đi càng sớm càng tốt.
Hài Nhi Giê-su
buồn bã bỏ đi... Nhưng Ngài vẫn chưa thất vọng về tình người.
Lần này, Ngài đến gõ cửa nhà của những người thân cận vị bộ
trưởng. Họ là những người đã từng bán đứng lương tâm, chối bỏ
phẩm giá của mình để tìm kiếm lạy lục một chút cặn bã của vinh
hoa, lợi lộc phù phiếm. Hài Nhi Giê-su nghĩ thầm ít ra đây cũng
là dịp để họ tỏ lòng biết ơn đối với ông bộ trưởng. Nhưng tất cả
đều lắc đầu từ chối, trái tim của họ đang hướng đến người sẽ lên
thay thế ông bộ trưởng trong những ngày gần đây.
Hài Nhi Giê-su lại
tiếp tục đi gõ cửa từng nhà, nhưng ai cũng đang bận bịu với cuộc
vui đêm Giáng Sinh.
Ngài đi, đi mãi
trong đêm, để rồi mệt lả không còn lê bước nữa. Ngài ngồi xuống
bên vệ đường ven đô thị. Ngài đang miên man nghĩ đến tình người
thì bỗng dưới ánh đèn đường mờ ảo, một bóng đen thất thểu tiến
lại gần Ngài. Con người này xem chừng như không biết lễ Giáng
Sinh là gì. Quần áo bẩn thỉu, dáng đi ngập ngừng. Trên vai của
anh đeo lủng lẳng một chiếc đàn vĩ cầm cũ kỹ. Ðó là tất cả vốn
liếng của một anh chàng lãng tử. Vừa thấy em bé ngồi tiu nghỉu
bên vệ đường, anh dừng lại, lấy chiếc đàn ra và dạo lên những
khúc nhạc du dương, trầm buồn. Bản nhạc bỗng mang lại hy vọng
cho Hài Nhi. Trên môi Ngài, một nụ cười bé thơ cũng vừa hé mở.
Con người lang thang phiêu bạt này, con người không có lấy một
mái nhà để nương náu, không có được một ngày lễ trong cuộc sống,
không biết được đêm nay là đêm Giáng Sinh: vậy mà con người ấy
có được một trái tim quảng đại sẵn sàng dâng hiến!
Hài Nhi Giêsu đến
nắm tay anh, đưa anh vào bệnh viện. Tại đây, với nụ cười tươi nở
trên môi, anh để cho các bác sĩ khoét lồng ngực của anh để lấy
quả tim quảng đại của anh và đặt vào chỗ của quả tim đang thoi
thóp của ông bộ trưởng tài chính.
Cuộc ghép tim vừa
chấm dứt, thì mọi người đã có thể chứng kiến được phép lạ. Ông
bộ trưởng với quả tim quảng đại và yêu đời của người lãng tử
đứng dậy khỏi giường và bắt đầu ca hát.
Ông đã ném đi quả
tim chỉ biết rung động vì tiền của, để thay thế bằng quả tim
quảng đại biết ca hát, và sẵn sàng tự hiến cho người●
Trở về Muc Lục