The Unopened Gift

Thanh Thanh

Tonight – it feels like every desolate winter’s night,

It is bitterly cold, one yearns for the hearth’s warmth,

            curling up under a warm blanket on a cozy mattress,

            watching a timeless romantic movie,

            soaring with the stirrings of sonorous strings,

            tasting the fiery spiced liquor,

            sniffing the cigar’s aroma,

            savoring the creamy sweetness of a cake.

 

No one cares about the never ending, pointless war,

            a mother shedding bitter tears over the loss of her adolescent son,

            a wife burying her husband’s corpse that cold, bleak evening

                        her grief-torn heart tormented by

                                    their daughter’s plaintive voice asking, “Where is daddy?”

 

No one cares about the tsunami that came on that Christmas day,

Distant memories becoming hazy and soon forgotten,

            one hears no rippling waves once the boat has sailed through

                        not unlike the war thirty years past, now silent and forgotten.

 

The Prince of Peace has made his home in this world

            but yet, where is peace and goodwill to be found?

                        why is poverty even around?

                        and anger, hatred and animosity still abound?

 

The manger

            has no room for a stranger

Where should the homeless go to seek rest and shelter?

            Are they condemned to wander aimlessly

                        with the chilly wind for company

                        their unfed bellies going hungry?

 

The manger glows brightly in every parish church,

Christmas trees soar upward in hotels everywhere,

Does anyone remember the multitudes separated from their homeland,

A “beautiful home” lost – who still pines for or reminisces?

 

By the manger,

Gathering hordes murmur approvingly:

            beautiful pine trees,

            bright and sparkling lights,

            lovely ornaments and decorations…

 

Yet, the real Christmas Gift lies within their gaze,

            beckoning them, inviting them to open it.

Perhaps this Christmas some might do so,

allowing the Gift to touch their lives once more●

 

MÓN QUÀ CHƯA MỞ…

Đêm nay cũng như mọi đêm,

Trời se lạnh, ai cũng muốn về nhà sớm,

Trùm chăn ấm, nằm nệm êm

Mắt theo dõi phim truyện truyền hình

Tai thả hồn theo tiếng nhạc du dương

Chút nồng cay của rượu, của thuốc thơm

Thêm vị ngọt của bánh vừa chín tới.

 

Chẳng ai muốn biết đến chiến tranh còn dang dở,

Có người mẹ khóc con bỏ mình tuổi chưa đến đôi mươi

Hay người vợ vừa chôn chồng trong buổi chiều giá lạnh

Tủi thân ôm con gái còn bé tí cứ hỏi ba đâu?

 

Chẳng ai muốn biết bão tsunami ngày nào còn dấu vết

Hay đã là quá khứ xa xôi – không nhắc lại làm gì

thuyền qua sông lâu rồi không còn nghe tiếng sóng

chiến tranh hơn ba mươi năm trước giờ chẳng còn dư âm.

 

Thế giới đã bình yên chưa?

Vua Hoà Bình đã đến bên nhà rồi

Mà vẫn còn người đói,

thù hận chất chồng như ngày nào...

 

Chẳng còn hang bò lừa để trú thân,

Người vô phước không nơi nương náu

Chỉ nghe tiếng gió của bầu trời đêm lạnh lẽo

Bụng cồn cào chẳng bước được nhịp đôi.

 

Máng cỏ nhà thờ rực sáng đẹp biết bao,

Khách sạn cao tầng có cây thông cao vút

Nào ai hay có lắm kẻ xa nhà

Quê hương diệu vợi – không còn ai…

 

Bên máng cỏ,

Người ta trầm trồ: cây thông đẹp quá

Đèn sáng choang, tượng đúc khéo là…

Nhưng món quà Giáng Sinh chẳng ai buồn mở

Hài Nhi Giê-su mãi không lớn bao giờ

Cứ nằm trong máng cỏ rào kẽm gai

Của tấm lòng chai đá hận thù nhiều thành kiến.

 

Món-Quà-Hài-Nhi ơi sao thân thương chi lạ,

Mời gọi người mở ra đón nhận Chúa vào đời

Tay đan tay cho tình yêu nối dài - lớn mãi

 

Để Giáng Sinh này sẽ vẫn như hôm nao

Lửa tình yêu - một lần nữa - cháy lên trong lòng người lữ thứ●    

 

Trở về Muc Lục