|
LỜI KINH ĐẦU NĂM Xuân Ly Băng (Kính cám ơn linh mục Nguyễn Hữu An đã chuyển bài thơ này cho Maranatha) Con kính chào năm hai ngàn lẻ bảy Biết thưa gì với Chúa ngày đầu năm? Con cúi mình thật sâu để thờ lạy Vì Chúa là chủ tể của thời gian.
Ôi lạy Chúa, Ngài nắm trong tay lịch sử Của mỗi người, mỗi nước khắp mọi dân Ngài điều khiển vận hành của vũ trụ Giữ bước đi cho thiên thể muôn ngàn.
Ôi lạy Chúa, toàn năng và vĩnh cữu Con ớn lạnh thờ lạy Chúa muôn cao Chúa thấu suốt con người và vạn vật Năm lẻ bảy rồi ra sẽ ra thế nào?
Sống hay chết, hòa bình hay tao loạn Và đạn bom còn trút xuống dân đen? Và khủng bố và bạo lực, ôi ngao ngán! Xem mạng người như con dế con giun.
Ôi lạy Chúa, con kinh hồn nghĩ đến Năm lẻ bảy còn tái diễn nữa chăng? Bao tàu thuyền ra đi không về bến Vìø sóng thần đã cướp vạn người dân.
Ôi lạy Chúa, còn chăng nhiều địa chấn? Năm lẻ bảy còn thảm họa đến kinh hoàng Để phố phường đua nhau đổ xuống Khiến xác người trong gạch đá nát tan.
Ôi lạy Chúa, thai nhi còn bao nhiêu triệu Bị triệt tiêu trong da mẹ, Chúa ơi! Tội sát nhân tày trời, mấy ai hiểu? Tiếng oán than đã thấu tới chín tầng trời
Ôi lạy Chúa, nợ máu đòi nợ máu Từ xa xưa lịch sử đã rõ ràng Lụt Hồng Thủy và Xôđôm chưa phai dấu Con hãi hùng, lạy Chúa xin xót thương!
Ôi lạy Chúa, từng khối bom nguyên tử Và rất nhiều đầu đạn gắn hạt nhân Là vũ khí trong tay của thần dữ Thế giới này còn lại một chấm !
Ôi lạy Chúa, còn bao nhiêu điều nữa. Con mệt rồi, con nói chẳng ra hơi Con xin Chúa ra tay ngăn máu lửa Cứu thiên nhiên và cứu loài người.
Năm lẻ bảy, một lời thưa với Mẹ Một lời thôi, thay thế cho muôn lời Con mến Mẹ, Mẹ thương con vô kể Có Mẹ rồi con đặt bút thảnh thơi.
|