Ngày 16.2.2007, Thứ Sáu sau Chúa
nhật VI thường niên
Ngày Cuối Năm Âm Lịch
(Lc 1, 39-55)
HÃY CẤT LỜI NGỢI
KHEN
Lm. Vũ
Xuân Hạnh
“Linh hồn tôi
ngợi khen Đức Chúa, Thần trí tôi hớn hở vui mừng, vì Thiên Chúa,
Đấng Cứu độ tôi, phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn
tới…”.
Đây là lời kinh Ngợi Khen mà Đức Mẹ đã tiến dâng Thiên Chúa bằng
tất cả tâm tình mến yêu, tin tưởng, cậy trông, phó thác của
mình.
Ngày cuối năm, Hội
Thánh muốn ta suy niệm về tâm tình ngợi khen của Đức Mẹ để ta
cũng biết ngợi khen Chúa như Đức Mẹ. Vậy, trong bầu khí vui
mừng, rộn ràng, xen lẫn những lo âu, toan tính cho cả một năm
vừa qua, ta mặc lấy tâm tình của Đức Mẹ, cùng Đức Mẹ chúc tụng,
ca ngợi Thiên Chúa. Lời ngợi khen của Đức Mẹ đẹp lòng Chúa. Chắc
chắn mượn lấy tâm tình của Đức Mẹ, cùng ca ngợi Chúa với Đức Mẹ
bằng tất cả lòng tri ân của ta, ta cũng sẽ đẹp lòng Chúa, sẽ
được Chúa đoái thương đón nhận, như Chúa đã đoái thương đón nhận
Đức Mẹ.
Trong bài Ngợi Khen
mà Đức Mẹ dâng lên Chúa, Đức Mẹ đã nói:
“Đấng Toàn Năng
đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh
chí tôn”
(Lc 1,46). Như thế,
cũng đồng nghĩa với việc Đức Mẹ đã thừa nhận tất cả sinh mạng
của Đức Mẹ ở trong tay Chúa. Cuộc đời của Đức Mẹ là bởi Chúa.
Mọi hoàn cảnh, mọi biến cố diễn ra cho chính cuộc đời, chính sự
sống của Đức Mẹ đều nằm trong chương trình thánh ý của Chúa.
Hiểu như thế, Đức Mẹ đã sống cả một đời tuyệt đối xin vâng theo
thánh ý Chúa.
Chúng ta bâng
khuâng trong ngày cuối năm, với tất cả những biến chuyển, những
thao thức của cả một năm vừa đi qua. Rồi đây, một năm mới lại
về. Tương lai lại đang chờ ta cũng sẽ là những trăn trở, những
giăng mắc đầy hối thúc của cuộc mưu sinh đời thường. Vì thế,
ngày cuối năm là thời gian thiêng liêng nhất, hợp lý nhất để
chúng ta dừng lại kiểm điểm mình và tạ ơn Thiên Chúa vì một năm
qua, ta đã sống, đã làm việc, đã hoạt động. Đồng thời xin lỗi
Chúa vì biết bao nhiêu lần ta đã quên ơn Chúa, đã không cộng tác
với ơn Chúa để phát triển đời sống đạo đức, sự thánh thiện của
mình.
Là con của Đức Mẹ,
chúng ta hãy học lấy lời xin vâng của Đức Mẹ mà tiếp tục Xin
Vâng như Đức Mẹ. Xin Vâng như Đức Mẹ, nghĩa là chúng ta cũng sẽ
thừa nhận tất cả sinh mạng của mình ở trong tay Chúa. Cuộc đời
của mình là bởi Chúa. Mọi hoàn cảnh, Mọi biến cố diễn ra cho
chính cuộc đời, và chính sự sống của mình đều nằm trong chương
trình thánh ý của Chúa. Bởi vậy, ta hãy sống như Đức Mẹ đã sống:
cả một đời tuyệt đối xin vâng theo thánh ý Chúa.
Lạy Chúa, xin
chấp nhận tâm tình tri ân, ngợi khen của chúng con trong ngày
cuối năm này. Chúng con xin dâng lên Chúa cùng với Đức Mẹ, nhờ
Đức Mẹ. Xin chấp nhận tất cả những gì mà chúng con có thể có để
hiến dâng và tha thứ tất cả những gì chúng còn thiếu sót hay lỗi
lầm. Amen.
Ngày 17/02/2007, thứ bảy sau CN VI TN
Mồng Một Tết Đinh Hợi – Cầu Bình An
Cho Năm Mới (Mt 6, 25-34)
ĐÓI NGHÈO, VÌ
ĐÂU?
Trong ngày
cầu bình an năm mới, chúng ta nghe Chúa nói:
“Thầy bảo cho anh em biết, đừng lo lắng về chuyện mình phải
ăn gì để sống, hay phải mặc gì để che thân. Mạng sống chẳng
trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao? Hãy
xem chim trời: Chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào
kho lẫm; thế mà Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, vẫn nuôi
chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao?…”
Nghe Lời Chúa, lòng ta chan chứa niềm vui. Đúng là lời an ủi
lớn, là niềm bình an của ngày đầu năm, ngày mà Hội Thánh Việt
Nam cầu xin ơn bình an.
Nhưng thực tế, con
người đã có bình an chưa? Suy niệm Lời Chúa, rồi nhìn ra thế
giới, hình như Lời Chúa quá xa cách thực tế? Bởi người nghèo
nhiều hơn gấp ba lần người có ăn, có mặc. Vậy có phải Lời Chúa
mâu thuẫn với đời sống con người?
Thiên Chúa vẫn là
Thiên Chúa của tình yêu và là chính tình yêu. Người là Người Cha
công bình, cần mẫn, xót thương không trừ ai. Tình trạng đói
nghèo xảy ra là do chính lòng người ích kỷ: Một số người lòng
tham không đáy, tìm cách, kể cả những cách ô nhục, thấp hèn, để
chiếm đoạt tài sản chung. Đẩy đa số người khác không sao có được
điều kiện tối thiểu để sống cho ra người. Nhiều quốc gia giàu,
tàn nhẫn dùng thế mạnh ức hiếp, thậm chí rốc sạch văn hóa, chất
xám, vật chất của các quốc gia yếu, nghèo nàn …
Ở Việt Nam, không
biết bao nhiêu tiền của chạy vào túi riêng các cán bộ thuộc mọi
cấp, mọi sở, ngành … Vì thế, đã hơn 30 năm người ta hô hào xây
dựng đất nước, khi càng “xây dựng,” càng bị xếp vào loại các
nước nghèo nhất thế giới!!!
Lướt qua về sự bất
công trên thế giới và tại Việt Nam, ta hiểu nghèo là do bất
công. Từ đó, ta thấy Lời Chúa không mâu thuẫn, ngược lại, còn là
lời an ủi lớn. Ước gì người ta nghe tiếng Chúa, học bài học của
tình Chúa yêu con người mà sống với nhau, vì nhau, cho nhau.
Càng có quyền, người ta càng phục vụ nhiều. Chúng ta ao ước mãnh
liệt tình yêu của Chúa, Lời của Chúa được mọi người đón nhận và
sống, để thế giới bình an, thoát cảnh nghèo đói, chiến tranh
không tồn tại…
Nếu ta có ăn có
mặc, đừng quên cảm tạ Chúa. Cách thể hiện lòng biết ơn đẹp lòng
Chúa, là ta chia sẻ của cải mà mình đã nhận được cho những người
túng thiếu. Nếu ta nghèo túng, hãy mạnh dạn phó dâng và tin
tưởng ở Lời Chúa. Chỉ cần đức tin nhỏ bằng hạt cải, ta sẽ chứng
kiến nhiều bất ngờ lớn: Thiên Chúa không bỏ ai phải đói khổ!
Ta cần nhớ, bình an
cho Năm Mới không phải được bảo đảm bằng của cải vật chất, nhưng
bằng sự tin tưởng phó thác vào Chúa. Người biết ta cần gì và
không bao giờ làm ngơ trước các nhu cầu đích thực của ta.
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết san sẻ cho nhau những gì chúng
con đã nhận được do ân huệ của Chúa. Xin làm cho thế giới và
lòng chúng con được sống trong bình an như Chúa muốn. Amen.
Ngày 18/02/2007, Chúa Nhật VII
Thường Niên C
Mồng Hai Tết – Kính Nhớ Tổ Tiên và
Ông Bà Cha Mẹ (Mt 15, 1-6)
THẢO KÍNH CHA MẸ
Chúa Giêsu
nói:
“Thiên Chúa dạy: Ngươi hãy thảo kính cha mẹ; kẻ nào nguyền
rủa cha mẹ thì phải bị xử tử.”
Đối với người Việt
Nam, lòng thảo kính biết ơn tiền nhân, biết ơn các bậc tổ tiên
ông bà đã là “đạo”. Đó là đạo hiếu. Hay người ta còn gọi là đạo
ông bà. Người Việt Nam đã vậy. Người Công giáo Việt Nam càng
phải sống đạo hiếu lớn hơn, bởi họ có Lời Chúa dạy bảo, có chính
mẫu gương thảo hiếu của Chúa Giêsu làm đối chiếu, có lề luật làm
thước đo: “Thứ bốn thảo kính cha mẹ,” có giáo huấn của
Hội Thánh luôn luôn nhắc nhở.
Thật đáng trách nặng lời, đáng lên án gắt gao, khi có nhiều
người Công giáo coi thường cha mẹ. Nhiều người con tỏ ra xấu hổ
về cha mẹ, phủ nhận cha mẹ chỉ vì cha mẹ nghèo hèn, dốt nát,
không địa vị … Nhiều người con xua đuổi cha mẹ, coi cha mẹ già
yếu, đau bệnh là nợ mà họ phải mang, phải gánh. Có kẻ nhẫn tâm
đẩy cha mẹ vào trại dưỡng lão như trút một gánh nặng. Thậm chí
nhiều người con mong cho cha mẹ chết sớm để chiếm đoạt tài sản,
hoặc để rảnh nợ, để đỡ tốn tiền chữa chạy thuốc men…
Chúng ta tin rằng,
những người con bất hiếu bên trên chỉ là thiểu số. Chúng ta càng
tin mạnh hơn rằng, hầu như người tín hữu Công giáo Việt Nam nào
cũng có lòng biết ơn và kính nhớ tổ tiên của mình. Nhất là trong
bầu khí thiêng liêng như ngày đầu năm, càng làm cho các gia đình
trở nên ấm cúng tình yêu giữa cha mẹ và con cái. Đó cũng là dịp
đặc biệt gợi nhớ công lao của bao nhiêu bậc tổ tiên, bao nhiêu
đấng sinh thành đã khuất mặt để mà tưởng nhớ, để mà cầu nguyện.
Chính vì thế, trong ngày Tết, ngoài việc chuẩn bị mọi hình thức
ăn Tết, người ta không quên chuẩn bị bàn thờ gia tiên cách chu
đáo. Ngày đầu năm, bàn thờ gia tiên trong mọi nhà đều luôn có
hoa hương nhang khói chân thành ấm cúng …
Tuy nhiên, ngoài
ông bà cha mẹ dưới đất, chúng ta còn có Thiên Chúa là Cha trên
trời. Người là Bậc Tổ Tiên trên mọi tổ tiên của ta. Trong ngày
đầu năm, kính nhớ tổ tiên, chúng ta không quên ơn Thiên Chúa đã
cho chúng ta làm người, đã ban sự sống của Người cho chúng ta.
Người luôn là Người Cha tận tình yêu thương mọi con cái của
mình. Vì thế, giờ đây, chúng ta biết ơn Chúa. Xin cho ngày lìa
thế, chúng ta cùng tổ tiên sum họp trong nhà Cha chúng ta trên
quê trời vĩnh phúc.
Lạy Chúa, nhờ lời cầu nguyện và Thánh lễ chúng con dâng lên Chúa
trong ngày đầu năm, xin Chúa thương giải thoát các linh hồn ông
bà cha mẹ chúng con còn đang thanh luyện nơi luyện ngục. Xin cho
chúng con luôn biết thảo hiếu với ông bà cha mẹ khi ông bà cha
mẹ chúng con còn sống cũng như khi đã qua đời. Amen.
Ngày 19/02/2007, thứ hai sau CN VII
TN
Mồng Ba Tết – Thánh Hóa Công Ăn Việc
Làm (St 2, 4-9.15)
THÁNH HÓA LAO ĐỘNG
Ngày mùng ba Tết,
trong lúc hầu hết mọi người còn mải mê ăn Tết thì Hội Thánh đã
nhắc ta nghĩ tới công ăn việc làm. Hội Thánh còn dành trọn các
thánh lễ ngày mùng Ba để cầu xin Chúa thánh hóa lao động của ta.
Hội Thánh làm như thế là vì Hội Thánh soi mình vào chính tấm
gương lao động của Thiên Chúa. Từ thuở chưa có trời đất, Thiên
Chúa đã lao động để tạo dựng muôn loài. Hơn nữa, sau khi công
trình tạo dựng đã hoàn tất, Thiên Chúa đã không muốn con người
chỉ thừa hưởng cách lười biếng, nhưng muốn họ phải tiếp tục công
trình của Người bằng chính sức lao động của họ. Vì thế,
“Thiên Chúa
đem con người đặt vào vườn địa đàng để con người canh tác và coi
sóc đất đai.”
Khi đặt con người
vào địa đàng để canh tác và coi sóc đất đai, Thiên Chúa đã tin
tưởng yêu thương giao cả vũ trụ này cho con người quản lý. Mà
nếu là quản lý, chúng ta có bổn phận phải làm việc để sinh lời.
Chính vì thế, trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu công khai kết án
những kẻ lười biếng không chịu làm việc:
“Hỡi đầy tớ
tồi tệ và biếng nhác!…Đáng lý anh phải gởi số bạc của tôi cho
chủ ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu hồi của thuộc về tôi cũng
như với số lời chứ! Vậy các ngươi hãy lấy lại nén bạc khỏi tay
nó… Hãy tống cổ nó ra ngoài, chỗ tối tăm….”
Như vậy, lao động không những giúp chúng ta có của nuôi thân, mà
còn làm tăng giá trị nhân phẩm của từng người chúng ta, vì được
tiếp nối chính công cuộc tạo dựng của Thiên Chúa. Nhờ lao động
chúng ta phát triển tình yêu thương, tinh thần tương thân, tương
ái, tính kỷ luật và sự liên đới với anh chị em của mình.
Vậy, trong ngày cầu
nguyện cho công ăn việc làm hôm nay, chúng ta hãy dâng lên Chúa
tất cả những lao nhọc của một năm qua và việc làm chúng ta sẽ
làm trong năm mới này. Dẫu có đau khổ, cực nhọc cách mấy, ta vẫn
xin Chúa giúp ta cảm thấy hạnh phúc trong công việc. Xin Chúa
giúp để việc làm của chúng ta đem lại đủ nuôi sống bản thân và
gia đình mình. Xin Chúa mở rộng lòng, rộng tay của chúng ta để
chúng ta biết chia sẻ thành quả công việc cho những người túng
thiếu.
Lạy Chúa, sau
những ngày nghỉ ngơi, chúng con sắp trở lại với công ăn việc
làm. Chúa đã ban cho chúng con đôi tay và khối óc. Xin Chúa giúp
chúng con sử dụng chúng để trong khi siêng năng lao động,
chúng
con vừa lo cho cuộc sống bản thân, vừa phục vụ mọi người.
Amen
Trở về Muc Lục