|
Thư Tòa Soạn Kính thưa Quý độc giả, Chúa Nhật thứ ba trong tháng Sáu được Hoa Kỳ và một số quốc gia trên thế giới chọn là Ngày Hiền Phụ (Father’s Day) để ghi nhớ công ơn của các người cha. Kho tàng ca dao Việt Nam có lời hát thật đẹp, “Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” để nhắc nhở con cái về ơn nghĩa sinh thành dưỡng dục của các bậc cha mẹ. Người mẹ có công cưu mang con trong chín tháng mười ngày và phải chịu đau đớn khi sinh con. Người cha nhiều lúc phải hy sinh ý riêng mình bươn chải giữa chợ đời tìm kế sinh nhai cho gia đình con cái. Có những người cha cương trực, tận tụy, trân trọng phẩm giá làm người, sống trọn đạo làm con cái Chúa, làm gương sáng và dạy dỗ con cháu như trong lời hứa ngày thành hôn: sẵn sàng yêu thương đón nhận con cái và giáo dục chúng theo đường lối Chúa và Giáo Hội Công Giáo. Lòng hiếu thảo và biết ơn của con cái đối với cha mẹ do đó là điều rất tự nhiên, nếu không nói là một mệnh lệnh lương tâm. Thực ra, theo truyền thống Công giáo, ngày lễ vinh danh các người cha được mừng vào ngày 19 tháng 3 hàng năm trong dịp lễ kính Thánh Giu-se, là cha nuôi của Chúa Giê-su, cũng là quan thầy của Giáo Hội và của các bậc làm cha trong gia đình. Còn tại Việt Nam, theo từ điển bách khoa tìm được trên internet thì ngày 30 tháng 7 được chọn để vinh danh các người cha. Tuy nhiên, dù chọn ngày tháng nào đi nữa, chúng ta đều thấy việc hiếu kính cha mẹ là cần thiết và rất nên khuyến khích để các thế hệ con cháu học bài đạo lý đầu tiên khi làm người, “ăn quả nhớ kẻ trồng cây” và “uống nước nhớ nguồn.” Ngày lễ Hiền Phụ tại Hoa Kỳ cũng gần kề lễ trọng thể kính Thánh Tâm Chúa Giê-su, và cũng là dịp để Giáo Hội mời gọi các tín hữu cầu nguyện đặc biệt cho các linh mục. Vinh danh những người cha gia đình cũng là lời nhắc nhở ta nhớ dến người cha với sứ mạng rao truyền Phúc Âm, nuôi dưỡng đời sống tinh thần thiêng liêng của đoàn dân Thiên Chúa. Những người cha – linh mục Việt Nam đó rất nhiều không thể kể hết, hiện diện trên quê hương hay tại hầu hết các quốc gia có người Việt sinh sống. Có thể kể một vài trường hợp điển hình như Linh mục Piô Ngô Phúc Hậu ở vùng đồng bằng sông Cửu Long và U minh ngày ngày lặn lội lo cho những người khổ đau bất hạnh; linh mục An-tôn Trần Thế Phiệt, và một vài linh mục khác thuộc Dòng Chúa Cứu Thế đang coi xứ đạo của người dân tộc K’Ho ở vùng cao nguyên Tùng Lâm, Đà Lạt. Ở đây mỗi tuần vào chiều thứ bảy có khoảng từ 400 đến 500 tín hữu người dân tộc về ở lại để học giáo lý vào ngày Chúa Nhật sau đó rồi dâng thánh lễ với cộng đoàn. Đó là những linh mục đang bước theo lời mời gọi của Thánh Tổ Phụ An-phong-sô, đến với những người cơ hàn tất bạt. Ngoài việc lo chăm sóc phần hồn cho dân Chúa, các người cha này còn nỗi lo canh cánh trong lòng cũng như người cha trong gia đình: làm thế nào để nuôi ăn và tìm chỗ ở cho các tín hữu người dân tộc anh em. Còn nữa, rất nhiều linh mục đã về hưu nhưng vẫn thao thức và phục vụ cho cánh đồng truyền giáo: Phải kể đến cha giáo Giu-se Nguyễn Đức Minh, cựu giáo sư Đại Chủng Viện Thánh Gioan tại California, có nhiều bằng cấp thế mà khi đến thời hạn được nghỉ hưu, cha không yên ổn với những kiến thức cao rộng nhưng lại thiết tha với việc phục vụ và chia sẻ với người nghèo ở quê hương; cha Phan-xi-cô Nguyễn Hữu Tấn, cựu linh hướng Đại Chủng Viện Thánh Giuse Sàigòn, vẫn tiếp tục cống hiến sau một đời tận tụy đào tạo thế hệ đàn em, giờ đã là các cha giáo đang giữ trọng trách đào tạo linh mục tại nhiều nơi cho Giáo Hội Mẹ. Trong những linh mục đã về với Chúa, phải kể đến cha Gia-cô-bê Đào Hữu Thọ thuộc Dòng Chúa Cứu Thế, khi còn sinh tiền, đã dành cả đời mình rao truyền lòng yêu mến Trái Tim Rất Thánh. Cha đã sống lòng mến đó qua việc dành ra ít là 2 giờ mỗi ngày đề chìm đắm trong cầu nguyện và kết hiệp với Chúa Giê-su. Chính vì sự kết hiệp thẳm sâu đó, qua những khoá Chí Tâm do cha tổ chức liên tục trong nhiều năm, cha đã gieo lòng mến Chúa sâu xa vào biết bao tâm hồn. Hoa quả đó đã đơm hoa kết trái để con cái của cha hiện nay có người là linh mục, có người là tu sĩ hoặc tín hữu đang sống âm thầm làm chứng gìữa lòng đời. Còn biết bao gương sáng của các cha đã về hưu hay vẫn tại chức nhưng giấy bút nào tả được. Cũng có những cha không muốn được kể đến, vì sợ vô tình sẽ đánh mất đi tính khiêm tốn của các ngài. Các vị này một đời chỉ muốn phục vụ để giúp cho bao người có được lòng tin và lòng mến sắt son vào Thiên Chúa và Giáo Hội. Bên cạnh gương sáng của các linh mục Việt Nam, Maranatha số này cũng xin giới thiệu linh mục Hesburgh, một con người dành suốt đời cho nền giáo dục đức tin Công Giáo tại Hoa Kỳ. Tuy nhận được nhiều bằng cấp khen thưởng, và được chính phủ Hoa Kỳ trân trọng trao tặng Huân Chương Quốc Hội cao quý nhất, nhưng cha Hesburgh vẫn luôn khiêm tốn khẳng định rằng vinh dự cao cả nhất, quý báu nhất đối với ngài là ngày được thụ phong linh mục. Dù ở tuổi 90, nhưng cha vẫn đã và đang trung thành với ơn gọi là linh mục và hết mình hiến thân trong vai trò người cha tinh thần để giáo dục đức tin và chăm lo đời sống thiêng liêng cho các bạn trẻ sinh viên. Trong tâm tình đó, Maranatha dành một số bài trong số này để tạ ơn Thiên Chúa là Người Cha trên trời, cũng như bày tỏ lòng biết ơn đến người cha trong bậc sống gia đình, và những người cha tinh thần thiêng liêng đã đóng góp nhiều cho chúng ta được triển nở nhân linh cách trọn vẹn. Giáo Hội (ở Việt Nam và các cộng đoàn hải ngoại) hân hoan đón mừng nhiều thợ gặt cho cánh đồng truyền giáo. Đông đảo nhất là giáo phận Bùi Chu có 50 thầy lãnh nhận sứ vụ linh mục trong tuần qua. Xin gửi lời chúc mừng và tạ ơn Chúa với quý tân linh mục, phó tế, với các giáo phận và gia đình các tân chức. Càng mừng vui bao nhiêu, cộng đoàn dân Chúa cần ý thức đề cầu nguyện, đỡ nâng những người cha tinh thần này vì họ cũng là những con người yếu đuối mỏng dòn, nhưng lại được Chúa mời gọi để phục vụ cách trọn vẹn cho mầu nhiệm Nước Trời ngay giữa trần gian. Người tín hữu ước mong gì nơi các linh mục của Chúa nếu không phải là cuộc sống trọn vẹn hiến dâng, nêu gương thánh thiện, đạo đức, khiêm hạ theo gương Chúa Ki-tô, hết mình vì phần rỗi các linh hồn? Trong khi đó, vấn đề xã hội, chính trị, dân chủ, tự do tôn giáo và vai trò của Giáo Hội vẫn là đề tài bàn tán của nhiều người hiện nay. Các trang web lớn nhỏ do giáo sĩ, giáo dân đảm nhiệm, điều hành tiếp tục đăng tải thường xuyên hơn những bài viết thể hiện đường lối, chủ trương và đặt câu hỏi cũng như nhanh chóng trả lời cho “đối phương.” Nhiều độc giả đã phải thốt lên lời tâm tình “buồn quá!” Thật vậy, các cơ quan truyền thông, bên cạnh việc đưa tin tức, luôn bén nhạy trước các vấn đề nóng bỏng. Qua các hãng thông tấn và các trang nhà, các ký giả đang sử dụng phương tiện khoa học kỹ thuật, dùng ngòi bút của mình để bày tỏ chính kiến. Câu hỏi đặt ra cho truyền thông Công Giáo rằng chúng ta có ý thức được vai trò và trách nhiệm của mình đầy đủ? Thay vì xây dựng một thế giới hòa bình, chúng ta có thể gây chia rẽ, ngộ nhận khi chọn lọc đưa những tin tức, bài viết theo đường lối, chủ trương của mình? Ví dụ cụ thể và gần nhất xin đan cử về Hội Nghị hằng năm của Hiệp Hội Thần Học Công Giáo Hoa Kỳ đã diễn ra tại Los Angeles cuối tuần vừa qua. Trong diễn văn bế mạc, thần học gia Daniel Finn, chủ tịch của Hiệp Hội này đã ít nhiều than phiền về có một số thành viên của Hiệp Hội và cơ quan truyền thông vào những năm trước đây tuy không tham dự Đại Hội nhưng lại nắm bắt, đưa tin một cách phiến diện, thiếu sót về những bản nhận định tuyên bố của Hiệp Hội làm cho nhiều người (trong đó có cả những vị học giả uy tín và là thành viên của Hội) bất bình và hiểu lầm về đường lối sinh hoạt của Hội. Tiếng nói của cá nhân không bao giờ đại diện cho tập thể; cũng như tiếng nói “chính thức” của một phong trào, đoàn thể đôi khi không bao hàm tính “hoàn toàn nhất trí” của mọi thành viên. Vai trò của truyền thông vì thế vô cùng quan trọng. Độc giả và người nhận tin bao giờ cũng cần sáng suốt cảnh giác để nhận ra đâu là chân lý, đâu là hoả mù giữa những biến động không ngừng của thế giới thông tin. Chính vì thế, chúng ta cần đến lời Chúa và hướng dẫn của Giáo Hội. Tuy nhiên, ngay cả Lời Chúa đôi khi cũng bị biến thành những công cụ gieo rắc bất hoà hoặc là nguyên do cho những xung đột. Trong tinh thần ý thức của vai trò quan trọng của truyền thông, Maranatha xin gửi đến bài tường trình của một tham dự viên Hội Nghị Thần Học này, và hy vọng độc giả khách quan nhận định. Cũng mời độc giả đọc bài viết về Truyền Thông của linh mục Nguyễn Công Đoan, hiện đang công tác cho Dòng Tên tại Rôma. Một lần nữa, lời chúc mừng tạ ơn của Maranatha trong số này xin gửi đến những người cha gia đình, người cha thiêng liêng mà các tác giả và độc giả Maranatha đã từng mang ơn vì được học hỏi nơi quý ngài. Đây đó trên quê hương thân yêu hay tại hải ngoại, mùa Lễ hội tấn phong tân chức vẫn nở rộ. Qua đó, chúng ta thấy sức sống của Giáo Hội vẫn được ơn Chúa ban tặng dồi dào. Vẫn có người dấn thân đem Lời Chúa làm lương thực trường tồn cho các tín hữu, và người tín hữu vẫn dấn thân, không chỉ là tin tưởng và nghe lời Chúa suông, nhưng còn sống thể hiện cụ thể ơn gọi làm con cái Chúa của mình, trong khi không ngừng tha thiết nguyện xin, Maranatha, Lạy Chúa Giê-su, xin ngự đến!
|