Linh ÐẠo Cho Giáo Dân Ngày Nay

(tiếp theo Maranatha_91)

Nguyên tác LAY SPIRITUALITY TODAY - Lm. Jess S. Brena, S.J.

 

24. Ðời Sống Cầu Nguyện Của Một Nữ Y Tá

Rita Gan (Singapore)

Một khía cạnh quan trọng trong đời sống của tôi là cầu nguyện. Ðối với tôi, cầu nguyện là nhận biết, là tiếp xúc với Thiên Chúa. Tôi đã nhận ra Thiên Chúa là một người cha, một Ðấng Sáng Tạo và là người bạn tốt nhất. Người rất tận tâm, khôn ngoan và mạnh mẽ. Người luôn yêu thương tôi dù đã bao lần tôi hờ hững và đã quên Người. Người giúp tôi biến đổi và phát triển vì muốn tôi được hạnh phúc. Người là Ðấng tôi nương tựa khi sợ hãi hoặc yếu đuối. Người luôn luôn ở bên cạnh tôi.

Cầu nguyện là những giây phút tôi được lôi kéo để dành chỗ và phát tín hiệu cho Chúa. Trong tác phẩm "Make space, make symbols - a personal journey into prayer" (hãy dành chỗ, hãy phát tín hiệu - một hành trình cá nhân đi vào cầu nguyện), Keithe Clark, một thầy dòng Capucinô, đã chia sẻ với độc giả kinh nghiệm và sự tiến triển riêng của mình trong đời sống cầu nguyện. Tôi rất thích cách diễn tả của tác giả. Chỗ tôi dành cho Chúa có thể là 10 phút đọc Kinh Thánh và suy niệm hoặc một giờ hoàn toàn thinh lặng cầu nguyện với Chúa mọi ngày. Tôi dùng quyển "Lương thực hằng ngày" của Hội Kinh Thánh. Chỗ tôi dành cho Chúa tùy theo nhịp độ đời sống và công việc của một y tá với những ca và giờ giấc bất thường. Có những lúc tôi bị cuốn vào cuộc chạy đua hội họp, gặp gỡ, học hành và bao việc phải làm, bao người phải tiếp xúc v.v... Tôi không ý thức về Chúa hoặc ý thức mình phải dành thời gian để cầu nguyện một mình với Người. Có quá nhiều vấn đề chất chứa trong tâm trí tôi đến nỗi tôi không thể dành chỗ cho Người.

Tôi phải nghỉ ngơi và bồi dưỡng cả về thân xác lẫn tinh thần để có thể lại cảm thấy khoan khoái sống với Chúa. Tôi cảm thấy cần có Người trong cuộc đời mình, nhưng lại sợ lột trần mình trước mặt Người vì tự ái.

Tôi cố gắng dành những giây phút thinh lặng trước Chúa, những tín hiệu tôi nghĩ ra đã nói lên điều ấy. Qua những tín hiệu ấy, tôi có thể kinh nghiệm thấy mình đang được đón nhận, được thông cảm và yêu thương cách đặc biệt. Ngài yêu tôi cách rõ ràng qua những người khác, gia đình, bạn bè và qua thiên nhiên. Tôi hay dùng các tín hiệu như đốt một cây nến (đặc biệt là nến có tẩm hương) rồi đi lại, và ca hát với cây Guitar.

Ðặc biệt khi cầu nguyện cho một người, tôi cũng đốt một cây nến. Tôi đi bộ dọc theo một con đường yên tĩnh hoặc từ căn hộ của chị tôi đi về nhà vào buổi tối. Hằng tuần tôi đạp xe vòng quanh một cái hố gần đó, kiếm một chỗ yên tĩnh và thích được bầu bạn với Chúa giữa thiên nhiên: mặt hồ lăn tăn gợn sóng, tiếng giun dế rả rích, gió heo may nhè nhẹ, lá cây xào xạc hoặc nhìn bầu trời xanh thẳm. Khi có người ngừng lại chào hỏi, nói dăm ba câu hoặc khen chiếc xe đạp mới toanh của tôi, tôi lại cảm thấy được bình an và vui thú.

Một trong những ngày tháng tôi nhớ mãi là sống một mình tại một bãi biển xinh đẹp ở Ayr, một thành phố ven biển nằm phía tây Scotland. Tôi cảm thấy thật tự do và như trẻ lại. Tôi cởi giày và đi bộ dọc theo biển để cho sóng chạm vào chân. Ðầu mùa xuân thật lạnh, nhưng cũng thật hạnh phúc khi được chạm với đất, được gặp gỡ Chúa.

Có lúc dưới cơn mưa lất phất, tôi đi bộ và thăm dò quanh đảo Mull, cũng ở Scotland. Ở đó, ngoại trừ tôi, chỉ có một ít dân cũng có máu phiêu lưu như vậy. Khi cuốc bộ, tôi cảm thấy thật phấn khởi, được hòa nhập với toàn thể trái đất. Và tuyệt vời biết bao khi được hít thở không khí miền quê tươi mát, tôi cảm thấy tinh thần phấn chấn và bay cao.

Những giây phút không bình thường nầy là món quà quý giá Chúa ban cho tôi, để an ủi và nâng đỡ tôi.

Kinh nghiệm của tôi với Chúa qua những quan hệ với người khác cũng là một điều rất ý nghĩa. Ðặc biệt là những tình bạn thân tình và sâu đậm mà Chúa đã ban cho tôi. Kinh nghiệm mình được yêu và yêu người khác đã cho tôi biết rõ ràng về tình và sự hiện diện của Chúa trong đời sống tôi.

"Thiên Chúa là tình yêu: ai ở trong tình yêu thì luôn kết hợp với Thiên Chúa và Thiên Chúa luôn kết hợp với người ấy. (1 Ga 4,16)

Ðương nhiên trong những tình bạn thâm sâu đó, tôi cũng phải kinh nghiệm về đau khổ và xa cách, tình trạng bất lực không thể liên lạc một cách cởi mở và thành thật. Ðó luôn luôn là nhu cầu cần được bù đắp và thỏa mãn thì mới có thể dễ dàng cho đi và đón nhận mà không sợ sệt, đề phòng. Rồi ta lại cảm thấy mất mát vì phải xa cách người ta yêu hoặc người yêu ta.

"Không có gì có thể lấp đầy chỗ trống khi ta phải xa lìa người ta yêu, tìm cách kiếm một cái gì để lấp đầy thì thật sai lầm. Ta chỉ còn cách chịu đựng và thắng vượt. Tuy ban đầu thật khó khăn, nhưng chính lúc đó, ta sẽ được an ủi, vì việc để chỗ trống không thể lấp đầy nầy sẽ duy trì mối quan hệ giữa ta với nhau. Thật vô nghĩa khi nói rằng Chúa sẽ là người lấp đầy chỗ trống: chẳng những không lấp đầy mà Người còn giữ cho nó vẫn trống rỗng để ta tiếp tục hiệp thông với nhau, dù gặp nhiều đau khổ" (Dietrich Bonhoeffer)

Trong tình trạng đỗ vỡ của kiếp người, Chúa đã mời gọi tôi thông hiệp và liên kết với người khác. Và bởi vậy, tôi đáp lại: Vâng, tiếng vâng với bạn bè, với chính mình.... tiếng xin vâng với cuộc đời.

Xin cám ơn...

- Nụ cuời của bạn, nụ cuời đã đem lại cho tôi ấm áp giữa rừng máy móc "lạnh lùng" quanh giường bệnh.

- Bàn tay dịu dàng khi thay băng và làm dịu cơn đau của tôi, bàn tay ấm áp đã cầm lấy tay tôi và giúp tôi tin tưởng vào người khác.

- Ðôi mắt của bạn, đôi mắt đã nhìn thấy nơi thân xác bệnh hoạn của tôi, một người anh em, một người đang cần bạn.

- Cành hoa bạn đặt trên bàn cạnh giường bệnh, vì nụ hoa ấy nhắc cho tôi nhớ rằng cuộc đời vẫn đẹp tươi.

- Ðôi tai kiên nhẫn lắng nghe khi tôi than trách, cho thấy bạn vẫn trọng tôi.

- Con người gần gũi của bạn giữa vô vàn cô đơn

 

25. Một Nhân Viên Xã Hội Giữa Những Người Không Phải Là Kitô Hữu

Bà Philomina Das (Bangladesh)

Tôi tên là Philomina Das. Từ năm 1980, tôi làm việc cho NFP (National Family Planning: Ủy Ban Kế Hoạch Hóa Gia Ðình Toàn Quốc), một chương trình Y Tế của Caritas-Bangladesh. Tôi làm việc giữa những người khác tôn giáo: Hồi Giáo, Ấn Giáo và Phật Giáo.

- Bà cảm thấy hài lòng khi làm việc với những người không phải là Kitô Giáo không?

- Tôi rất sung sướng khi làm việc chung với những người theo Hồi Giáo và các tôn giáo khác vì:

a) Tôi không xem đấy là một nghề nghiệp, nhưng đón nhận và coi đó là "Tiếng Chúa mời gọi".
b) Họ mến tôi và tôi cũng mến họ.
c) Khi công việc thành công, tôi nghĩ đó là ơn Chúa Thánh Thần. Tôi có thể kể ra đây một sự kiện năm 1985, tôi tới đảo Meghna và hướng dẫn phương pháp kế hoạch hóa gia đình theo tự nhiên cho 6 cặp vợ chồng. Qua một năm tôi không hề liên lạc với họ. Năm 1986, tôi trở lại thăm họ và ngạc nhiên vì thấy sau một năm, họ vẫn đang sử dụng phương pháp này.
d) Tôi không cảm thấy gì hơn là nguồn hứng Chúa Thánh Thần đã gợi lên cho mình. Tôi nghe như đang được họ mời gọi. Trong tương lai họ sẽ bám vào phương pháp này vì họ thích. Họ nói lên ý kiến nầy để chứng tỏ đó là một phương pháp tốt, đồng thời mong chính phủ sẽ đưa kế hoạch nầy vào chương trình phát triển sức khỏe cộng đồng trong tương lai.

- Với tư cách một Kitô Hữu giúp đỡ những người không phải là Kitô Hữu, bà mong đạt được những kết quả nào phục vụ cho việc phát triển đời sống tâm linh của mình?

- Một vài khía cạnh tôn giáo quan trọng trong đời sống họ đã lôi cuốn tôi và giúp tôi thật sự tự phát triển mình theo linh đạo Kitô Giáo:

a) Tôi nhận thấy họ cầu nguyện với những cử chỉ và tư thế đăc biệt. Do đó, trước khi bắt đầu hội nghị chuyên đề, để giúp họ chuẩn bị, tôi thường nói: "Chúng ta hãy nhắm mắt trong giây lát và thinh lặng cầu xin Tạo Hóa toàn năng (hay cầu xin Ðức Allah) ban cho chúng ta sức mạnh để có thể hiểu được những gì chúng ta sẽ bàn thảo ngày hôm nay".
b) Họ có những cử hành tôn giáo tương tự chúng ta như "Idul - Fitre, Idul - Adha và Milad - Mihfil" (buổi họp để cầu nguyện). Tất cả đều mặc đồ trắng không phân biệt giàu nghèo, đen trắng, chủ tớ.

Tôi dự lễ ở nhà thờ Ðại Chủng Viện Công Giáo. Khung cảnh ở đó đem lại cho tôi an bình nội tâm và sự hiệp nhất với Chúa Cha trên trời. Quanh tôi không ai xì xầm về trang phục xinh đẹp (saree) mà các phụ nữ mặc hay những vấn đề đại loại như vậy. Tôi mong mỏi hiệp nhất với Chúa khi cầu nguyện.

c) Họ có sự hợp nhất, có ý thức tập thể, ý thức cộng đoàn khi cầu nguyện ở đền thờ Hồi Giáo hay tại các buổi Milad - Mihfil.

Mỗi tối tôi cũng tổ chức những buổi cầu nguyện tại gia đình. Vài người từ các giáo xứ khác thường đến thăm và dự các buổi cầu nguyện chung hằng tuần nầy. Các Kitô Hữu láng giềng nầy cũng được mời tham dự. Ở miền nầy, tôi là người lập ra hiệp hội hợp tác phụ nữ để hoạt động với các phụ nữ theo Ấn Giáo và Hồi Giáo. Mỗi tháng tôi gặp họ một lần. Chúng tôi, các hội viên Kitô giáo, cầu nguyện chung với họ trước mỗi buổi họp và tháng sau tới phiên các phụ nữ theo Hồi Giáo hướng dẫn cầu nguyện. Tất cả đều cầu nguyện chung với nhau như một vậy.

Phụ nữ Hồi Giáo rất sợ việc phá thai. Họ không thích phá thai dù bất đắc dĩ phải làm việc nầy vì điều kiện kinh tế xã hội. Họ biết và tin rằng mình sẽ bị Chúa hay Ðức Allah trừng phạt, và đối với Chúa hay Ðức Allah, đó là một tội nặng. Tất cả chúng tôi đều chung niềm tin tưởng: Con người là hình ảnh Thiên Chúa. Suy nghĩ như vậy, chúng tôi không thể giúp hoặc bắt người khác phá thai.

Về phương diện nầy, tôi có thể đưa ra một ví dụ điển hình. Một bà hay giúp các phụ nữ phá thai bằng một thứ dược thảo lấy ở rừng. Tôi giải thích cho bà biêt giết một trẻ sơ sinh chưa sinh ra là một tội nặng. Bà hiểu và thôi không giúp các phụ nữ muốn phá thai nữa. Bà rất ân hận.

Phụ nữ thuộc các tôn giáo khác nhau mau chóng chấp nhận phương pháp kế hoạch hóa gia đình theo tự nhiên, họ sung sướng biết phương pháp ấy không có hại gì tới sức khỏe của họ. Họ cho rằng mình không được làm gì sai trái đối với thân xác mình vì họ sẽ chịu trách nhiệm trước Ðức Allah. Về phương diện nầy, họ sẵn sàng và ngoan đạo hơn nhiều phụ nữ công giáo chúng ta.

Tôi chấp nhận phương pháp kế hoạch hóa gia đình theo tự nhiên vì tôi ý thức giá trị và địa vị của tôi là một phụ nữ, trong gia đình cũng như ngoài xã hội. Tình yêu vợ chồng chúng tôi càng ngày càng đậm đà và nồng nàn hơn. Tôi biết "thân xác tôi là đền thờ Thiên Chúa" nên tôi không được hủy hoại hay làm cho thân xác bị tổn thương. Tôi ý thức tôi đang sống và nhận ra mình thật hạnh phúc, một người đàn bà hạnh phúc trong gia đình, trong xã hội và trong công việc●

(còn tiếp)

 

Trở về Muc Lục