|
ĐỨC MARIA, MẸ CHÚNG TA
J.M.Ségalen F.X. Durwell & R.Prévot, C.Ss.R. Thái Văn Hiến dịch Người ta thường hiểu không đúng về Đức Trinh Nữ Maria; Vì nhìn thấy Mẹ trong các nguyện đường và các viện bảo tàng, phục sức như một nữ hoàng, đội vương miện như một hoàng hậu, trang điểm như một minh tinh... chúng ta có nguy cơ quên mất Đức Maria, trước hết, là một phụ nữ đích thực. Và là một người mẹ trên trần gian! Làng Nazareth, trong ngày Truyền Tin, không có gì khác biệt giữa Mẹ và các thanh thiếu nữ cùng trang lứa. Không gì cả, ngoại trừ một ánh nhìn trong sáng và thanh khiết lạ lùng. Không gì cả, ngoại trừ một tình bạn cởi mở và niềm nở lạ lùng. Không gì cả, ngoại trừ một ý chí kiên vững lạ lùng. Không gì cả, ngoại trừ một niềm vui tươi tắn và sẵn sàng trào dâng một cách lạ lùng qua những cung bậc của lời kinh Magnigficat. Đức Maria, một phụ nữ đích thực; nhưng là một phụ nữ, chỉ xếp sau Đức Giêsu Con Mẹ, đã nói với Thiên Chúa lời "xin vâng" đúng nghĩa nhất, trung thành nhất, hoàn hảo nhất trong toàn bộ lịch sử nhân loại. Hơn nữa lời: "xin vâng" của Mẹ không phải chỉ là tiếng "xin vâng" ngắn ngủi trong một phút xuất thần, mà là tiếng "xin vâng" của cả một đời người. 1- Người tín hữu đầu tiên Đức Maria có riêng cho mình một diễm phúc: niềm tin. Người chị họ Elizabeth của Mẹ là sứ giả hân hoan công bố niềm tin ấy: "Em thật có phúc, vì tin Thiên Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em" (Lc.1,45). * Đó là một niềm tin Kinh Thánh. Niềm tin ấy bắt rễ từ niềm tin của Abraham và là của tất cả những tín hữu trong Giao Ước Mới. Đức Maria lên đường theo tiếng gọi của Thiên Chúa... « đi về một xứ sở hoàn toàn xa lạ với Mẹ. » Từ đó cuộc mạo hiểm đức tin bắt đầu: với những phút giây chan hoà ánh sáng, những đan thêu đẹp đẽ, nhưng cũng cả với những bão tố, những chiến đấu, những khoảnh khắc đơn điệu và những hoang mạc bất tận. * Một niềm tin của con người. Đức Maria tỏ cho ta thấy con người "có thể làm Thiên Chúa" đến nhường nào khi thực sự muốn đặt mình vào chân lý Lời Chúa và chết cho Lời ấy. Nhưng niềm tin ấy được sống trong thinh lặng và đêm tối. Đức Maria không hiểu hết tất cả, và cũng không hiểu ngay tức khắc. Quả thật, làm thế nào hiểu được, nơi ngôi làng Bêlem nhỏ bé, lại có được sự chào đời của Đấng Mêsia, làm sao có thể phó mặc cho rủi may trong một chuyến đi, và trong một sự nghèo hèn tăm tối đến thế ? Rồi sau đó, ở Giêrusalem, việc lạc mất con trẻ khôn ngoan trong ba ngày? "Đức Maria và Thánh Giuse đều không hiểu" (Lc.2,50). Cũng vậy, tại Cana, Đức Maria không hiểu được toàn bộ lời nói của Con mình, cũng như, trong cuộc khổ nạn, không hiểu được ý nghĩa của việc kết án tử hình tàn khốc kia. Mẹ không hiểu, nhưng tin vào Lời Thiên Chúa. Đó là lý do tại sao Mẹ đã giữ lại trong lòng. Trân trọng nâng niu, tin chắc rồi đến một ngày sẽ hiểu. Trong khi chờ đợi, Mẹ tiến bước trên con đường đức tin xuyên qua những sinh hoạt giữa đời thường. Trong ngôi làng Nazareth, Đức Maria làm những gì mà người phụ nữ cùng thời với Mẹ đều làm: mót củi đốt lò, kín nước từ giếng về, vò đội trên đầu; xay lúa, nhồi bột, nướng bánh; may vá; làm bếp, rửa chén bát, việc nội trợ, giặt giũ...cầu nguyện, hát Thánh Vịnh... Từ sáng đến tối, chỉ có phục vụ. Phục vụ Thiên Chúa, phục vụ con người. * Một niềm tin duy nhất Một mầu nhiệm khó thể thông đạt. Người đang yêu thì khi nào cũng có cảm tưởng như đang sáng tạo ra tình yêu. Người đang tin cũng thế. Với Thánh Phaolô - còn tốt hơn cả Phaolô - Đức Maria có thể dám nói: "Hiện nay tôi sống kiếp phàm nhân trong niềm tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi" (Gal.2,20). 2- Người môn đệ đầu tiên Thánh Gioan, "môn đệ được Chúa Giêsu yêu," chỉ có hai chương viết về Đức Maria: Một, ở đầu Tin Mừng của ngài (Ga.2,1-11), và một nữa, vào đoạn cuối (Ga.19,25-27). Tuy chỉ hai chương, nhưng ý nghĩa biết bao: ôm trọn cả cuộc đời công khai của Đức Giêsu. * Tại Cana: "Thân mẫu của Đức Giêsu đang ở đó." Thánh Gioan viết như vậy và kết thúc bằng những lời sau: "...và các môn đệ của Người tin vào Người." Trong bầu khí lạnh nhạt, xảy ra câu nói của Đức Maria: "các anh hãy làm những gì Người bảo." Đó là sứ điệp làm mẹ cao cả nhất được Đức Maria nói cho tất cả các tôi tớ trong mọi thời đại, sứ điệp đã được Tin Mừng giữ lại. Đức Maria không nói: "Hãy mang lại những đồ trang sức... đốt nến lên... tổ chức những cuộc rước kiệu...hãy đọc các kinh cầu dài... Hãy hát những bài Thánh ca... " - Tất cả những việc quan trọng khác nữa! -, nhưng đơn giản chỉ là: - "Hãy làm" : hãy hành động... - "Những gì Người bảo" Người đây chính là Đức Giêsu, Con của Mẹ. Nói cách khác, hãy gắn chặt đời sống của các con vào Lời của Người chứ không phải vào những khẩu hiệu theo thời hoặc những kiểu thần tượng hoá dễ dàng và phù du... - "Tất cả những gì Người nói": hãy thôi tính hơn tính thiệt đi! Trong Tin Mừng, đừng lấy những gì có lợi cho mình rồi vứt bỏ những gì còn lại: Hãy chọn lấy tất cả. Toàn bộ Tin Mừng: Tin Mừng cầu nguyện và Tin Mừng hành động. Tin Mừng dịu dàng và Tin Mừng đanh thép; Tin Mừng hân hoan và Tin Mừng thập giá. Tin Mừng đức ái và Tin Mừng công chính. Tin Mừng hồng ân và Tin Mừng tha thứ. Toàn bộ Tin Mừng của Đức Giêsu. * Trên đồi Golgotha, "Thân mẫu của Đức Giêsu đang ở đó." Đức Maria có mặt ở đó: lời nầy đúng trong tiệc cưới Cana, nó cũng đúng trên đồi Golgotha. Gioan là người duy nhất ghi nhận những lời tâm sự cuối cùng của Đức Giêsu nói với Mẹ Người. Những lời ấy chiếu tỏa một ánh sáng mới trên tình yêu của Đức Giêsu, trên tình yêu của Đức Maria. Đức Giêsu nói với thân mẫu Người: "Thưa Bà, nầy là con Bà!", rồi nói với môn đệ: "Nầy là Mẹ con!" Đức Giêsu đã cho đi tất cả. Người ta đã lấy của Người tất cả: Hạnh phúc, tự do, ngay cả áo xống của Người cũng lấy nốt (quân lính chia nhau) Người còn ban cả Mẹ của Người cho nữa. Người Mẹ ấy, có mặt ở đó, đứng thẳng bên chân thập giá... và đọc hàng chữ được viết trên đó: "Giêsu Nazareth, vua dân Do thái"... Bấy giờ Mẹ nhớ lại những lời thiên sứ nói: "Người sẽ vĩ đại, sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao; Thiên Chúa sẽ trao cho Người ngôi báu Đavít cha Người; Người sẽ cai trị muôn đời trên nhà Giacóp và triều đại của Người sẽ vô cùng tận" (Lc.1,32-33). Triều đại của Đức Giêsu: một triều đại nghèo khốn, một triều đại tình yêu. Bên chân thập giá, Đức Maria cũng nhớ lại lời của trẻ Giêsu: "Cha và mẹ tìm con làm gì? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà Cha con sao? (Lc.2,49). Xưa kia, Đức Maria không hiểu, đến nay thì Mẹ đã hiểu. Xưa kia, con của Mẹ lạc mất trong ba ngày, nay Người sẽ làm cho nhìn thấy trong ba giờ. Giữa ban ngày, trần truồng trước mắt mọi người: Người là Thiên Chúa tình yêu. Tình yêu phơi bày, trọn nghĩa nhất, đến cùng...đến phải đổ hết máu mình ra! "Thưa Bà, chuyện đó can gì đến Bà với con? Giờ của con chưa đến" (Ga.2,4). Đó là một trong những lời huyền nhiệm nhất mà Đức Maria không ngừng hồi tưởng, lòng xác tín rồi sẽ có một ngày Mẹ hiểu thấu. Hôm nay Mẹ đã hiểu: giờ đã đến, giờ mạc khải trọn vẹn của Thiên Chúa Tình Yêu, Đấng là quà tặng hoàn hảo và tha thứ. "Thưa Bà, nầy là con Bà..."Lời ấy lẽ đáng ra là đã có thể xé nát con tim của một bà mẹ, nhưng Mẹ đã thuận tình: Đức Maria không khư khư vòng tay ôm kín thân xác chịu cực hình của Con mình; Mẹ giang rộng ra để đón nhận đoàn lũ những con người tội lỗi: tông đồ, môn đệ, tất cả mọi người, những anh em của Con Mẹ, từ nay đều là con của Mẹ. Chiều hôm ấy, Đức Maria không còn riêng cho mình một mái ấm: từ nay Mẹ sẽ sống nơi nhà của những người con khác. Mái ấm mới của Mẹ, chính là mái ấm mà Con Mẹ vừa mở ra: Giáo Hội. Đức Maria có chỗ của mình ở đó. Mãi mãi! 3- Người Kitô hữu đầu tiên Tại nhà Tiệc Ly, "Mẹ của Đức Giêsu cũng có mặt ở đó"... không phải ở trung tâm - đó là vị trí của Phêrô! - nhưng chỉ hiện diện một cách khiêm tốn. Trong Hội Thánh đang được khai sinh. * Đức Maria là Đấng qui tụ mọi người. Mẹ hòa giải, làm nên sự hiệp nhất như một bà mẹ trong một tổ ấm: quan tâm đến hết thảy, đến từng người, liên kết với mọi người. Mẹ là con tim của Hội Thánh. * Là Đấng cầu nguyện. Lời cầu nguyện của Mẹ đi trước và đồng hành với ngày lễ Ngũ Tuần. Lời cầu nguyện của Mẹ nâng đỡ việc rao giảng và chứng tá của các tông đồ. Mẹ là sức mạnh của Hội Thánh. * Là Đấng không quên Mẹ đã giữ lại trong lòng tất cả những lời của Chúa Giêsu: Mẹ là "ký ức" sống động của Hội Thánh. * Là Đấng làm cho thấy được Thiên Chúa Đời sống, cách cư xử, gương mặt của Mẹ đều phản chiếu hình ảnh của Chúa Giêsu Con Mẹ. Mẹ là "gương soi" cho Hội Thánh. * Sau hết, Đức Maria là Đấng dẫn dắt Hội Thánh hướng về Đức Kitô Mẹ thấu tỏ đường đi nước bước. Mẹ đã đi hết con đường từ Bêlem đến đồi Calvê với Người... Mẹ đã có mặt trong ngày Lên Trời. Từ lúc ấy Mẹ ở với Người trong vinh quang. Trong đêm tối của thế gian nầy, Mẹ là "Ngôi Sao" bắc cực dẫn đường cho Hội Thánh cất bước. Mẹ của Đức Giêsu luôn luôn có mặt...bất cứ nơi đâu có các Kitô hữu. Và đó không phải là một sự tình cờ. Quả thật, Đức Maria không phải là một hòn đảo huyền diệu mà người ta chỉ có thể chiêm ngưỡng và ca ngợi một cách say sưa... từ xa! Jacques Loew viết : "Mẹ ở ngay trên đại lục, và là một doi đất gan dạ nhất của trái đất nổi bật lên giữa mặt nước mênh mông". (La Prière à l'école des grands priants). Mẹ của Đức Giêsu luôn luôn có mặt.. . và cuộc đời của Mẹ gắn kết với nhân loại. Chẳng phải Mẹ là tương lai của con người đó sao?... Hơn nữa, không có Mẹ, thì không có Đấng Kitô. Và không có Đấng Kitô, thì không có Đức Trinh Nữ Vô Nhiễm. Có vậy chúng ta mới hiểu được chân lý và sự ngời sáng trong các câu thơ của Đantê: Ôi Trinh Nữ vừa là mẹ vừa là con của Con mình Khiêm nhu và cao cả hơn hết thảy mọi tạo vật..."● (Divine Comédie, "Paradis", ca khúc 33) (Trích dịch từ “Prier avec Marie” của các tác giả J.M.Ségalen F.X. Durwell & R.Prévot, C.Ss.R.) |