|
Kính thưa quý độc giả, “Tôi tin xác loài người ngày sau sống lại, tôi tin hằng sống vậy Amen!” Câu kết thúc của Kinh Tin Kính được đọc lên vào mỗi Chúa nhật hay lễ trọng thật là niềm mơ ước và là cùng đích cho cuộc đời và hành trình đức tin của người Kitô hữu chúng ta. Thật vậy, nếu thân phận con người nay còn mai mất, cuộc sống với nhiều bấp bênh, thử thách của vòng sinh lão bệnh tử, nếu không nhìn vào cùng đích của đời mình là ngày sau sống lại thì thử hỏi cuộc sống hôm nay còn ý nghĩa gì? Đấu tranh cho công bằng xã hội mà làm chi? Hy sinh chịu đựng nào có nghĩa gì trong cõi nhân sinh? Yêu thương trao tặng, lý tưởng cao đẹp rồi cũng tan vào cõi hư vô. Cuối cùng rồi thì sự chết cũng chực chờ và là điểm hẹn cuối của hành trình nơi dương thế cho tất cả mọi người, dẫu cuộc đời của ai đó có giàu, nghèo, sướng, khổ, vinh, nhục, thăng, trầm… Nhưng là những kẻ có lòng tin vào Đấng đã Phục Sinh, và niềm tin này không chỉ là tiếng hát lời ca khi Kinh Tin Kính được xướng lên, nhưng đó là niềm tin sâu sắc của cả một Hội Thánh gồm những con người giới hạn, mong manh, và cả tội lỗi nữa, nhưng bởi đã tin rằng “Đức Kitô đã chỗi dậy từ cõi chết, mở đường cho tất cả những ai đã an giấc ngàn thu” (1 Cr 15,20). Thì chúng ta thật là có phúc. Biết vậy, nhưng chặng đường về quê nhà vĩnh cửu xem ra vẫn dài dằng dặc khi thử thách quá đầy, chén đắng tưởng chừng đã ngập và sức mình đã kiệt. Nhìn quanh thấy anh em sao quá xa xôi, mỗi người mỗi ngã đi theo lối riêng, mỗi người mỗi ý, chừng như câu kinh Tin Kính tưởng như không còn là câu kinh chung chúng ta vẫn tuyên xưng. Niềm hy vọng trông chờ mai này sống lại thật xa xăm. Hội Thánh tuy thế ngày hôm nay vẫn đang thắp lên ngọn nến hy vọng khi mừng lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời, vì Mẹ đã được Chúa ban cho ân sủng cao vời như trong lời kinh Tiền Tụng Giáo Hội đọc lên trong dịp lễ trọng này: “Hôm nay, Đức Trinh Nữ Maria đã được Thiên Chúa đưa về trời. Người là khởi đầu, là hình ảnh của Hội Thánh viên mãn, là niềm an ủi và hy vọng tràn trề cho dân thánh trong cuộc lữ hành trần thế. Xin cho chúng con, một ngày nào đó sẽ được hợp nhất với Mẹ trên thiên đàng, và cùng với người, chúc tụng Thiên Chúa đến muôn thuở muôn đời. Amen.” Không chỉ từ ngày 1 tháng 11 năm 1950, ngày Đức Pius XII tuyên bố Đức Mẹ Lên Trời Hồn Xác là tín điều đức tin về cuộc đời dương thế của Mẹ, người Mẹ Vô Nhiễm của Con Thiên Chúa, Đức Maria trọn đời đồng trinh đã được đưa lên hưởng vinh quang thiên đàng cả hồn lẫn xác, nhưng ngay trong những thế kỷ đầu tiên của kỷ nguyên Kitô giáo, niềm tin tưởng ủi an hy vọng này đã in sâu vào tâm khảm của tín hữu Kitô giáo. Và truyền thống tốt đẹp của tín hữu Việt nam, dù ở phương trời nào hay tại trên quê hương thân yêu, dịp lễ trọng này cũng là lúc mà chúng ta tìm về dưới chân Mẹ, ở La vang, Lộ Đức, Mễ Du, Missouri…con cái Mẹ từ khắp nơi tuôn về trong những trưa hè nắng gắt trong những ngày Đại Hội hằng năm để mừng lễ Mẹ. Về với Mẹ và về với nhau trong dịp trọng đại này để tin rằng “Phụng Vụ Thánh nhắc nhở chúng ta về một sự thật đức tin an ủi này, khi chúc tụng Mẹ đã được tôn vinh. Mẹ là mẫu gương và là sự đỡ nâng cho tất cả mọi tín hữu: Mẹ phấn khích chúng ta đừng đánh mất niềm tin trước những cơn khốn khó và những thử thách trong cuộc sống hằng ngày. Mẹ bảo đảm với chúng ta Mẹ luôn cầu bầu nâng đỡ và nhắc nhở chúng ta rằng điều thiết yếu chính là việc tìm kiếm và ước ao ‘những sự trên trời chứ không phải những điều dưới thế’ (Col 3:2). (trích bài giảng của ĐTC Bênêdictô XVI trong buổi triếu yết chung 16/8/2006) Trong khi chiêm ngưỡng Mẹ Maria của vinh quang thiên đình, chúng ta cũng hiểu rằng thế gian này không phải là quê hương vĩnh viễn của chúng ta, và nếu chúng ta liên lỉ hướng về Thiên Chúa, thì chúng ta cũng sẽ được chung phần vinh quang với Mẹ. Đó là lý do và động lực để chúng ta vượt qua những khó khăn của chính bản thân, những bất đồng dị biệt của tha nhân, và sống trọn vẹn ơn gọi của mình trong niềm tin yêu để đóng góp, chia sẻ cho nhau. Trong tâm tình con thảo mừng lễ Mẹ, Maranatha dành số báo này với những bài viết hướng về ngày lễ trọng để tạ ơn Chúa đã ban cho Mẹ ân sủng tuyệt vời đó, để niềm vui mừng lễ Mẹ hôm nay, cũng làm cho chúng ta chứa chan vui mừng, tràn đầy hy vọng dù cuộc đời vốn không thể khác với những khổ đau trăm chiều. Niềm vui trong đức tin nâng đỡ chúng ta trên bước đường lữ thứ và giúp chúng ta tiếp tục can đảm trong những thử thách của đời thường, của gia đình, cộng đoàn, giáo xứ, Giáo Hội lữ hành hôm nay. Niềm hy vọng có được vì nhìn lên Mẹ, Mẹ sẽ dẫn chúng con cùng đi với Mẹ trong niềm cậy trông khi sống đúng ơn gọi của mình và biết mở lòng ra để ca khen Thiên Chúa cùng với Mẹ, nhờ Mẹ và trong Mẹ: “Linh hồn tôi ngợi khen Thiên Chúa, Đấng Cứu độ tôi.” (Lc 1, 39). Chúng ta tin tưởng rằng ở trên trời Mẹ Maria đang theo dõi bước đi của chúng ta với tình thương và trái tim có nhịp đập của người Mẹ, ban cho chúng ta niềm thanh thản trong giờ tăm tối trước phong ba bão tố, và ban cho chúng ta sự thanh thoát tín thác trong bàn tay từ mẫu của Mẹ. Được nâng đỡ bởi niềm xác tín này, chúng ta tiếp tục tin tưởng thực hiện cuộc dấn thân theo Đức Ki-tô trong bất cứ hoàn cảnh nào, không sợ giới hạn của không gian và thời gian, để cùng với Mẹ và như các thánh tông đồ xưa quây quần bên Mẹ, chúng ta cất cao lời khấn nguyện khi thân thưa, Maranatha, lạy Chúa, xin ngự đến!
|