HOA CON DÂNG MẸ

LM. Joseph Nguyễn Thanh

Kính dâng Mẹ bó hoa con mới hái
Những bông hồng, những đóa cúc xinh tươi
Con ngước lên - Mẹ âu yếm mỉm cười
Lòng trìu mến, chân thành, con hạnh phúc.

Mẹ ơi Mẹ! Đường trần gian gai góc
Bao gian lao, bao chướng ngại trên đường
Đã nhiều lần tự băng bó vết thương
Con thấm mệt, ngã lòng và chán nản!

Biết cậy ai trong ba đào hung hãn?
Chợt nhớ rằng con có Mẹ bao dong
Xưa yêu Con, Mẹ đã dốc một lòng
Lên núi Sọ đứng cận kề Thánh Giá!
Mẹ là trận mưa rào trong nắng Hạ
Mẹ ủi an Con Mẹ lúc sinh thì
Bao đớn đau vì tử biệt sinh ly
Mẹ chết sững trên đoạn đường Thánh Giá!

Mẹ ơi Mẹ! Hồn con đang băng giá
Kiếp thế nhân, con vấp ngã, Mẹ ơi!
Mẹ thương ban, xin Mẹ hãy nhậm lời
Cứu con khỏi những sa đà, mê đắm!

Hoa con dâng lại càng thêm sắc thắm
Sẽ thăng hoa cùng với những lời kinh
Mẹ ban ơn – Ngày tỏ rạng Bình Minh
Để con mãi chan hoà hồng ân Mẹ!

Tháng Năm 2004 đến với nhân loại nói chung, và đối với các Kitô hữu là Tháng Hoa - Tháng đoàn con cái trần thế của Mẹ dâng hoa kính Mẹ một cách đặc biệt.

Ký ức đẹp nhất và đáng nhớ nhất của tôi, chính là những tháng Hoa trong tuổi niên thiếu. Khi những tháng ấy trở về, tôi náo nức đi nhà thờ dự Thánh Lễ bằng tiếng La Tinh, cầu nguyện xin ơn Đức Mẹ, đi rước kiệu tôn vinh Đức Mẹ, và hạnh phúc xem dâng Hoa.

Ngày xưa dấu yêu ấy, đoàn thiếu nữ dâng Hoa của giáo xứ tôi có một cô bé xinh đẹp, ngây thơ, và dịu hiền, mặc áo đầm trắng, đầu đội lúp trắng, ngang lưng thắt nơ xanh, như hình ảnh Đức Mẹ hiện ra tại Lộ Đức, nước Pháp vậy. Cô bé này không phải làm một động tác nào, ngoại trừ chắp tay nghiêm trang, trong vai Đức Mẹ Maria. Cả đoàn dâng hoa đã vây bọc lấy “Đức Mẹ”, trong điệu vũ tha thướt, nhịp nhàng, theo những lời thánh ca dìu dặt, du dương, bổng trầm…

Thi sĩ Trần Đình Ngọc ở thành phố Camarillo, California, Hoa Kỳ, đã gởi tặng tôi thi phẩm trên, với tựa đề dài mà anh rất ưng ý: “Hoa Con Dâng Lại Càng Thêm Sắc Thắm”, với 6 đoạn.

  • Đoạn 1: Nhà thơ “kính dâng Mẹ bó hoa con mới hái”, đó là “những bông hồng, những đóa cúc xinh tươi”; và khi “con ngước lên”, con thấy “Mẹ âu yếm mỉm cười” khiến “lòng con trìu mến, chân thành, con hạnh phúc”.

  • Đoạn 2: Thi sĩ bộc lộ tâm tư nỗi lòng với Mẹ: “Mẹ ơi Mẹ! Đường trần gian gai góc, bao gian lao, bao chướng ngại trên đường, đã nhiều lần tự băng bó vết thương, con thấm mệt, ngã lòng và chán nản!”

  • Đoạn 3: Trong lúc “biết cậy ai trong ba đào hung hãn?” thì nhà thơ “chợt nhớ rằng con có Mẹ bao dong”, và cũng nhớ: “xưa yêu Con, Mẹ đã dốc một lòng, lên núi Sọ đứng cận kề Thánh Giá!”

  • Đoạn 4: Tác giả đã ví sánh: “Mẹ là trận mưa rào trong nắng Hạ”, khi “Mẹ ủi an Con Mẹ lúc sinh thì”, và “bao đớn đau vì tử biệt sinh ly, Mẹ chết sững trên đoạn đường Thánh Giá!”

  • Đoạn 5: Rồi một lần nữa, thi sĩ tha thiết cầu xin: “Mẹ ơi Mẹ! Hồn con đang băng giá, kiếp thế nhân, con vấp ngã, Mẹ ơi! Mẹ thương ban, xin Mẹ hãy nhậm lời, cứu con khỏi những sa đà, mê đắm!”

·         Đoạn 6: Nhà thơ kết thúc bằng nhận định: “Hoa con dâng lại càng thêm sắc thắm, sẽ thăng hoa cùng với những lời kinh”, và xin “Mẹ ban ơn – Ngày tỏ rạng Bình Minh, để con mãi chan hoà hồng ân Mẹ!”

Vâng, điều chắc chắn là những người con thảo hiếu, hết lòng yêu mến Mẹ, sẽ được “Mẹ ban ơn, để con mãi chan hoà hồng ân Mẹ!”

Chúng ta hãy dâng bản thân mình cho Mẹ Maria theo lời kinh sốt sắng của Thánh Louis Marie Grignon de Montfort, trong tác phẩm “Sùng Kính Đức Mẹ Một Cách Chân Chính” (“True Devotion to the Blessed Virgin Mary”) của Ngài:

“Totus tuus ego sum et omnia mea Tua sunt. Accipio Te in mea omnia. Praebe mihi cor Tuum Maria”.  (“Trọn con người con là của Mẹ và tất cả những gì của con đều là của Mẹ. Con cũng đón nhận Mẹ trong tất cả những gì của con. Ơi Mẹ Maria, xin hãy tỏ cho con tấm lòng của Mẹ.”)

 

Trở về Muc Lục