Thư Tòa Soạn

MARANATHA! Lạy Chúa xin ngự đến!

Đó là lời cầu nguyện của các tín hữu đầu tiên biểu lộ niềm mong chờ Chúa Giêsu trở lại trần gian, nghĩa là tái lâm trong vinh quang, để ân thưởng các tôi trung của Ngài.

Thực ra, Chúa lúc nào cũng ngự trong tâm hồn ta, vì tâm hồn và thân xác chúng ta chính là đền thờ sống động của Thiên Chúa, và Thiên Chúa luôn ngự trong đó. Vấn đề quan trọng là chúng ta có ý thức điều đó hay không. Nếu không thường xuyên ý thức điều đó, thì sự hiện diện của Ngài ở trong ta trở nên thụ động, không khác gì Ngài hiện diện nhưng lại ngủ say trên thuyền của các tông đồ khi thuyền đang bị sóng gió vùi dập (x. Mt 8,2327), hay như thân xác Ngài hiện diện trong nấm mồ của ông Giôxếp, người Arimathê (x. Lc 23,5053).

Việc cầu xin Ngài hãy đến dường như phủ nhận sự hiện diện có sẵn của Ngài ở trong tâm hồn ta. Thật ra, lời cầu nguyện ấy không phải để xin Ngài đến cho bằng để đánh thức ý thức của ta về sự hiện diện có sẵn của Ngài ở trong ta. Ý thức thường xuyên sự hiện diện của Ngài ở trong ta là bước đầu để đi đến sự cảm nghiệm thật sự về Ngài, về hoạt động của Ngài ở trong ta. Sự cảm nghiệm ấy chính là một trong những yếu tố quan trọng để nhận được sức mạnh của Thiên Chúa hầu nên thánh.

NÊN THÁNH, chính là mục đích quan trọng nhất của cuộc đời ta, chứ không phải nên bất cứ điều gì khác. Thử hỏi làm vua, làm tổng thống, làm bộ trưởng, làm tỉ phú, hay làm giáo hoàng, làm giám mục, làm linh mục, hay làm một chức vụ thật quan trọng trong Giáo Hội hay xã hội mà không nên thánh, thì được ích lợi gì? (x. Mt 16,26) Trước mặt Thiên Chúa, người thật sự thánh thiện vẫn là người có giá trị hơn tất cả những người khác. Vì thế, MARANATHA_4 đặc biệt bàn về vấn đề nên thánh.

Một trong những chủ trương quan trọng của tuần báo MARANATHA là giúp người giáo dân nên thánh theo ơn gọi riêng của mình ở giữa đời, giữa lòng trần thế, với đời sống hôn nhân gia đình, với nghề nghiệp, với xã hội. Nghĩa là người giáo dân có đường lối nên thánh riêng, khác với cách nên thánh của các bậc sống khác (giáo sĩ hay tu sĩ). Vì thế, đặc biệt từ số này, chúng tôi bắt đầu loạt bài "Linh đạo giáo dân" với mục đích ấy.

Ngoài ra, chúng ta còn ở trong tháng 5, là tháng hoa đặc biệt kính Đức Maria. Vì thế, chúng ta cũng dành thì giờ để tưởng nhớ đến người Mẹ chung trên thiên quốc của tất cả Kitô hữu chúng ta. Đồng thời chúng ta cũng nhớ đến người mẹ riêng của mỗi người chúng ta ở trong cuộc sống này. Đó cũng là người yêu thương và nâng đỡ chúng ta nhiều nhất trên cõi đời này.

MARANATHA

 

Trở về Muc Lục