|
CÂY PHIỀN MUỘN
Maranatha dịch từ một email Tôi thuê một người thợ ống nước đến giúp tôi sửa sang một nông trại cũ. Khi anh vừa xong ngày làm việc cực nhọc, thì lốp xe anh bị xì khiến anh phải mất một giờ, đến lượt chiếc khoan điện anh hỏng, rồi cái xe một tấn cũ kỹ của anh lại không chịu khởi động. Suốt thời gian tôi lái xe đưa anh về nhà, anh ngồi trầm ngâm im lặng như một pho tượng. Đến nơi, anh mời tôi ghé vào thăm gia đình anh. Trên đường bước đến cửa ra vào, anh dừng lại một thoáng trước một cây nhỏ, đưa hai tay lên chạm vào đầu cành. Khi anh mở cửa thì con người anh đã thay đổi một cách lạ lùng. Gương mặt sạm nắng sáng lên trong nụ cười; anh ôm hai đứa con nhỏ vào lòng và hôn vợ mình. Sau đó anh tiễn tôi ra xe. Chúng tôi đi ngang qua cái cây nhỏ và lòng hiếu kỳ đã vượt thắng tôi. Tôi hỏi anh về điều tôi thấy anh làm nơi cái cây ấy. Anh trả lời: "À, đấy là cái cây phiền muộn của tôi. Tôi biết rằng mình không thể nào tránh khỏi những phiền toái bực dọc trong công việc, nhưng có điều chắc chắn, ấy là những bực bội đó không đính dấp gì đến căn nhà này, đến vợ con tôi. Vì thế tôi treo chúng lên cây này mỗi tối khi đi làm việc về, và tôi xin Chúa lo liệu cho chúng. Rồi sáng hôm sau tôi lại lấy xuống mà đem đi." Anh ta mỉm cười nói tiếp: "Điều ngộ nghĩnh là sáng hôm sau khi tôi lấy xuống thì dường như các phiền toái không còn nhiều bằng lúc tôi treo chúng lên cành cây đêm hôm trước nữa!"
|