|
DƯỚI CHÂN THẬP GIÁ GÃY TAY
Con yêu dấu, hãy nhìn lên thập giá! Con thấy không, Thầy đã gãy đôi tay. Con muốn chăng: làm chi thể của Thầy để thay thế đôi tay Thầy đã mất?
Bàn tay này... đã chạm đến vết thương nơi người hủi đã vuốt lên mi mắt của người mù đã nắm tay người con gái Zairô (tay cô lạnh vì không còn sự sống...)
Con muốn chăng: áp con tim nóng bỏng vào vết thương lở loét của nhân gian vào đêm đen, vào cái chết thế trần? Con có muốn làm một người như thế?
Con có mong trọn đời làm chi thể để cho Thầy cứu chữa những đau thương để cho Thầy tỏa ánh sáng thiên đường Và can thiệp để hồi sinh nhân loại...?
Bàn tay ấy... đã hai lần bẻ bánh hầu nuôi sống đám đông đã giương cao bánh thánh để nuôi dưỡng gian trần đã trao ban ân tình cho Giu đa bội phản...
Con có muốn, con ơi, con có muốn bẻ bánh mình hầu chia sẻ quanh con bước theo Thầy như của lễ tinh thần và chết đi, cho mọi người được sống?
Con có muốn mở lòng con thật rộng hầu đi tìm người bạn lánh xa con? Con nói đi ! Con có muốn hay không? Muốn thay thế đôi tay Thầy đã gãy?
Con hãy nhớ: đôi tay ngày xưa ấy từng rửa chân cho môn đệ thân tình rồi hôm sau đã phải chịu đóng đinh treo thân thể của Thầy lên thập giá... Con có muốn... làm đôi tay của Thầy cho anh em chà đạp, cho mọi người trấn áp, cho thiên hạ đóng đinh để giúp Thầy hy sinh giương cao trên thập giá hầu hoàn thành phép lạ: là kéo thế gian lên?
Con thấy không: đôi tay Thầy đã mất. Thầy làm sao cứu vớt được nhân trần? Thầy cần con, con có biết hay chăng? Con từ chối... thì Thầy đành thất bại. ‘Thầy chí thánh, chí nhân và chí ái, từ đáy lòng hèn nhát của con đây, lệ trào mi, con xin đáp lời Thầy: ‘Vâng, lạy Chúa, xin như lời Ngài dạy...’
Không! Lạy Chúa, không đâu... đây không phải là một lời quả quyết hoặc anh hùng đây chỉ là tiếng thét của yêu thương... Con lạy Chúa: xin đừng tin con vội
|