Thư Tòa Soạn
Chúa Nhật 13-6-2004, Giáo Hội
long trọng mừng kính lễ Mình
và Máu Thánh Chúa Giêsu, là
bí tích Thánh
Thể, một
bí tích cao cả
và quan trọng nhất trong phụng
vụ Kitô giáo. Bí tích Thánh
Thể
là trọng
tâm của đời sống phụng vụ,
là phương tiện hữu hiệu nhất
Đức Giêsu
đã
dùng để tỏ tình yêu vô biên của
Ngài đối với nhân loại. Qua bí tích Thánh Thể, Đức Giêsu ở lại với
con người một cách hữu hình,
ban sức mạnh thiêng liêng cho tín hữu trên
con đường lữ
thứ trần gian.
Vì thế, chúng
ta sẽ cùng nhau suy niệm về
Bí
tích Thánh
Thể rất cao cả
này, tìm hiểu phương cách để
hưởng được lương thực
tâm linh cách hữu hiệu
và bổ ích nhất. Trong
chủ đề
Cầu Nguyện, chúng
ta đặc biệt cầu nguyện với
Thánh
Thể Chúa Giêsu trong
đó
có Máu Châu Báu của Ngài
đã đổ
ra vì hạnh phúc của chúng
ta.
Chúng
ta
đang ở trong
tháng 6, tháng đặc biệt dành
để kính
nhớ
Thánh
Tâm Chúa Giêsu,
biểu trưng của tình yêu Thiên Chúa đối với
ta. Chúng
ta cùng suy niệm về sự đau khổ
mà Thiên Chúa phải chịu
vì yêu thương nhân loại. Thông
thường, chúng ta nghĩ chỉ
có
con người mới phải đau khổ,
còn Thiên Chúa
thì hoàn toàn hạnh phúc. Nhưng
đọc Thánh Kinh, chúng
ta cũng biết rằng, Thiên Chúa,
Đấng vô cùng hạnh phúc, cũng phải đau khổ
vì yêu thương
con người.
Chỉ
có tình yêu đối với
con người mới
có
thể
làm Ngài đau khổ. Suy nghĩ về
điều
này, chúng
ta sẽ mới cảm thấy «tội
nghiệp» cho Ngài!
Nhờ vậy,
ta sẽ cố gắng đáp lại tình yêu
thương cao vời đó trong cuộc sống của mình.
Tiếp tục
chủ đề
Nên Thánh
trong bậc sống giáo
dân,
Maranatha mời độc giả
tìm hiểu về cung cách
giữ đạo
hay sống đạo của người tín hữu.
Chúng
ta
hãy suy nghĩ xem
thái độ đối với «Đạo»
của
ta phải
thế nào mới
đúng với tinh thần của Kitô
giáo.
Trong chiều hướng hiệp thông cùng Giáo Hội (sentire
cum Ecclesia), niềm vui của
Dân Chúa tại Thụy
Sĩ vừa được Đức Gioan Phaolô II
đến viếng thăm và tiếng nói của người
Cha chung nói với các Kitô hữu
Thụy
Sĩ, cũng sẽ là tâm tình và là
sự đón nhận của mỗi người chúng
ta.
Từ số báo
này,
Maranatha bắt đầu mục
Hôn
Nhân
và Gia Đình. Hy
vọng với mục
này,
Maranatha sẽ
góp phần
làm
tăng chất lượng hạnh phúc trong
mỗi gia đình. Maranatha mong mỏi
Quý Độc Giả
đóng
góp bài vở,
chia sẻ những kinh nghiệm về
hạnh phúc cũng như khó
khăn đau khổ trong gia đình
mình để
góp phần xây dựng hạnh phúc cho
các gia đình khác.
Thư
Bạn Đọc
cũng là nhịp cầu nối kết các độc giả khắp nơi để cùng hiệp
thông cầu nguyện cho nhau, cho những nhu cầu khao khát học hỏi Lời Chúa
cũng như những tâm tình của bạn đọc khích lệ và đóng góp ý kiến cho
Maranatha.
Nguyện xin Chúa Giêsu Thánh
Thể
là lương thực thần linh
mà chúng
ta chiêm ngắm
và mừng kính trong tuần
này luôn là sức mạnh cho tất cả
chúng ta.
Cầu chúc Quý Độc
Giả vui đọc
và thu lượm được những điều bổ
ích trong số báo
này.
MARANATHA
BÍ TÍCH THÁNH THỂ
BÁNH HẰNG SỐNG
Nguyễn Chính Kết
1. «Bánh hằng sống từ trời xuống»
nghĩa
là
gì?
Một trong những bản
văn
căn bản về
bí tích Thánh
Thể
là lời Đức Giêsu tuyên bố: «Tôi
là bánh hằng sống từ trời xuống.
Ai
ăn bánh
này, sẽ được sống
muôn đời.
Và bánh tôi sẽ
ban tặng, chính
là thịt tôi
đây, để cho
thế gian được sống» (Ga 6, 51). Chúng
ta cần phải hiểu câu nói
đó
theo nghĩa nào? – Chắc chắn không
thể hiểu
theo nghĩa
đen, nghĩa
là nghĩa vật chất được.
Viết tới
đây tôi nghĩ tới Đường
Tam Tạng
đi thỉnh kinh trong truyện
Tây Du
Ký: nhiều yêu tinh quyết bắt ông cho bằng được để
ăn thịt,
vì
tin rằng cứ
ăn thịt ông
thì sẽ trường
sinh
hay trường
thọ. Chắc hẳn chẳng
ai trong chúng
ta
tin rằng thịt của Đức Giêsu (hiểu
theo nghĩa vật chất)
là một
thứ thuốc hễ
ăn vào
thì được sống đời đời
theo kiểu các yêu tinh
tin vào thịt của Đường
Tam Tạng. Cũng khó
mà hiểu được một cách thuần túy rằng Thịt
đem lại sự sống đời đời ở
đây
chỉ
là bánh Thánh
Thể
mà người
ta vẫn nhận lãnh khi rước lễ.
Vì quả thật không
thể
tin được
là tất cả những
ai lên rước lễ – dù
là hằng ngày –
thì sẽ được sống đời đời
mà không cần một
thái độ nội
tâm nào (xin nhấn mạnh những
chữ viết nghiêng
này). Nếu
thế
thì muốn được sống đời đời quả thật
quá dễ
dàng!
Và nếu
thế
thì bánh Thánh
Thể quả
là một
thứ phù phép
hay bùa chú vượt trên mọi
thứ phù phép trong mọi
tôn giáo! Những phù phép trong các
tôn giáo nhiều lắm
thì hứa hẹn một
cái
gì tạm thời chóng
qua,
chứ không hứa hạn một quyền lợi vô cùng
to lớn mang tính đời đời,
mà người
thụ hưởng
chỉ bị đòi hỏi
làm một việc mang tính vật
lý
quá
đơn giản!
Theo tôi nghĩ, chính
thái độ nội
tâm của
ta mới
là yếu tố quyết định về phía
ta để Thiên Chúa
ban sự sống đời đời cho
ta
hay không.
Vì
thế, việc
ăn thịt
và uống máu Đức Giêsu
là một
thái độ
hay hành
vi nội
tâm
hơn
là
thể
lý!
Không
có
thái độ
hay hành
vi nội
tâm ấy,
thì dù
có
ăn thịt thật uống máu thật của Ngài (hiểu
theo nghĩa
đen
và thực tế nhất), dù
có rước lễ hằng ngày suốt cả cuộc đời cũng chẳng
thể
có sự sống đời đời. Thật vậy,
ai
dám bảo đảm rằng những người rước lễ hằng ngày
thì chắc chắn sẽ được sống đời đời? Riêng tôi, tôi
tin tưởng chắc chắn 100% rằng những
ai
có
thái độ nội
tâm giống như Đức Giêsu
thì tất nhiên sẽ được Ngài
ban sự sống đời đời.
Thiết tưởng, câu nói của Đức Giêsu
đang được
bàn tới cần hiểu
theo nghĩa
tâm linh, huyền nhiệm
hơn
là nghĩa
đen.
Vì nói chung, trong bất kỳ
tôn giáo nào, những câu Kinh Thánh
có
ý nghĩa quan trọng thường được hiểu
theo nghĩa huyền nhiệm
hơn
theo nghĩa
đen. Vả lại, chính Đức Giêsu
đã từng
dùng từ «lương thực»
hay «thức
ăn»
theo nghĩa
tâm linh: «“Thầy phải
dùng một
thứ lương thực
mà anh
em không biết" (Chưa biết Ngài
dùng từ “lương thực” với nghĩa nào). Các
môn đệ mới hỏi nhau: “Đã
có
ai mang thức
ăn đến cho Thầy rồi chăng?” (Các
tông đồ hiểu từ “lương thực”
theo nghĩa
đen) Đức Giêsu nói với các ông: “Lương thực của
Thầy
là
thi hành
ý muốn của Đấng
đã
sai Thầy,
và hoàn tất
công trình của Người” (Ga 4, 34). Rõ
ràng Ngài
dùng từ “lương thực”
theo nghĩa
tâm linh. Thiết tưởng
chữ «bánh», «của
ăn»,
«của uống» trong bài
Tin Mừng
hôm
nay cũng nên hiểu
theo nghĩa
tâm linh như vậy.
2. Cuộc đời
và bản
thân Đức Giêsu
là một «chiếc bánh bị
ăn»
Một trong những đặc tính
căn bản nhất của đồ
ăn
là
nó không hiện hữu
vì ích lợi của
nó,
mà hoàn toàn
vì ích lợi của người
ăn
nó. Nói cách khác, đặc tính
căn bản của đồ
ăn
là hoàn toàn vị tha,
không vương một chút vị kỷ nào. Đức Giêsu cũng hiện hữu
và sống hoàn toàn
vì Chúa
Cha
và
vì loài người, không hề
vì bản
thân mình chút nào. Ngài từng
nói: «Tôi tự trời
mà xuống, không phải để
làm
theo
ý tôi, nhưng
theo
ý Đấng
đã
sai tôi»
(Ga 6, 38); «Tôi đến để cho
chiên được sống
và sống dồi dào»
(Ga 10, 10). Cả cuộc đời Đức
Giêsu, dù xét một cách toàn
thể
hay
theo từng
chi tiết, từng hành động,
ta thấy Ngài hoàn toàn vị tha,
nghĩa
là sống
vì Chúa
Cha
và
vì nhân loại. Không một hành
vi nào chứng tỏ Ngài vị kỷ cả.
Cụ
thể
và
hùng hồn nhất
là cuộc tử nạn hết sức
thê thảm của Ngài: đau khổ đến
tận cùng
và chết
thê thảm không
vì ích lợi
gì cho mình,
mà hoàn toàn
vì yêu thương Chúa
Cha
và nhân loại.
Hãy nghe Ngài cầu nguyện hai
lần với Chúa
Cha trước khi chịu tử nạn: «Lạy
Cha, nếu
có
thể được, xin cho
con khỏi phải uống chén
này. Tuy vậy, xin đừng
theo
ý
con,
mà xin
theo
ý
Cha»
(Mt 26, 39; x. 26, 42). Sự vị
tha ấy
đã
có từ
nguyên thủy khi Ngôi Hai xuống
thế: «Đức Giêsu Kitô
vốn
dĩ
là Thiên Chúa
mà không nghĩ phải nhất quyết
duy
trì địa vị ngang
hàng với Thiên Chúa, nhưng
đã hoàn toàn trút bỏ vinh
quang mặc lấy
thân
nô lệ,
trở nên giống phàm nhân, sống
như người trần
thế. Người lại
còn hạ mình,
vâng lời cho đến nỗi bằng