BÁNH HẰNG SỐNG
Nguyễn Chính Kết
1. «Bánh hằng sống từ trời xuống»
nghĩa
là
gì?
Một trong những bản
văn
căn bản về
bí tích Thánh
Thể
là lời Đức Giêsu tuyên bố: «Tôi
là bánh hằng sống từ trời xuống.
Ai
ăn bánh
này, sẽ được sống
muôn đời.
Và bánh tôi sẽ
ban tặng, chính
là thịt tôi
đây, để cho
thế gian được sống» (Ga 6, 51). Chúng
ta cần phải hiểu câu nói
đó
theo nghĩa nào? – Chắc chắn không
thể hiểu
theo nghĩa
đen, nghĩa
là nghĩa vật chất được.
Viết tới
đây tôi nghĩ tới Đường
Tam Tạng
đi thỉnh kinh trong truyện
Tây Du
Ký: nhiều yêu tinh quyết bắt ông cho bằng được để
ăn thịt,
vì
tin rằng cứ
ăn thịt ông
thì sẽ trường
sinh
hay trường
thọ. Chắc hẳn chẳng
ai trong chúng
ta
tin rằng thịt của Đức Giêsu (hiểu
theo nghĩa vật chất)
là một
thứ thuốc hễ
ăn vào
thì được sống đời đời
theo kiểu các yêu tinh
tin vào thịt của Đường
Tam Tạng. Cũng khó
mà hiểu được một cách thuần túy rằng Thịt
đem lại sự sống đời đời ở
đây
chỉ
là bánh Thánh
Thể
mà người
ta vẫn nhận lãnh khi rước lễ.
Vì quả thật không
thể
tin được
là tất cả những
ai lên rước lễ – dù
là hằng ngày –
thì sẽ được sống đời đời
mà không cần một
thái độ nội
tâm nào (xin nhấn mạnh những
chữ viết nghiêng
này). Nếu
thế
thì muốn được sống đời đời quả thật
quá dễ
dàng!
Và nếu
thế
thì bánh Thánh
Thể quả
là một
thứ phù phép
hay bùa chú vượt trên mọi
thứ phù phép trong mọi
tôn giáo! Những phù phép trong các
tôn giáo nhiều lắm
thì hứa hẹn một
cái
gì tạm thời chóng
qua,
chứ không hứa hạn một quyền lợi vô cùng
to lớn mang tính đời đời,
mà người
thụ hưởng
chỉ bị đòi hỏi
làm một việc mang tính vật
lý
quá
đơn giản!
Theo tôi nghĩ, chính
thái độ nội
tâm của
ta mới
là yếu tố quyết định về phía
ta để Thiên Chúa
ban sự sống đời đời cho
ta
hay không.
Vì
thế, việc
ăn thịt
và uống máu Đức Giêsu
là một
thái độ
hay hành
vi nội
tâm
hơn
là
thể
lý!
Không
có
thái độ
hay hành
vi nội
tâm ấy,
thì dù
có
ăn thịt thật uống máu thật của Ngài (hiểu
theo nghĩa
đen
và thực tế nhất), dù
có rước lễ hằng ngày suốt cả cuộc đời cũng chẳng
thể
có sự sống đời đời. Thật vậy,
ai
dám bảo đảm rằng những người rước lễ hằng ngày
thì chắc chắn sẽ được sống đời đời? Riêng tôi, tôi
tin tưởng chắc chắn 100% rằng những
ai
có
thái độ nội
tâm giống như Đức Giêsu
thì tất nhiên sẽ được Ngài
ban sự sống đời đời.
Thiết tưởng, câu nói của Đức Giêsu
đang được
bàn tới cần hiểu
theo nghĩa
tâm linh, huyền nhiệm
hơn
là nghĩa
đen.
Vì nói chung, trong bất kỳ
tôn giáo nào, những câu Kinh Thánh
có
ý nghĩa quan trọng thường được hiểu
theo nghĩa huyền nhiệm
hơn
theo nghĩa
đen. Vả lại, chính Đức Giêsu
đã từng
dùng từ «lương thực»
hay «thức
ăn»
theo nghĩa
tâm linh: «“Thầy phải
dùng một
thứ lương thực
mà anh
em không biết" (Chưa biết Ngài
dùng từ “lương thực” với nghĩa nào). Các
môn đệ mới hỏi nhau: “Đã
có
ai mang thức
ăn đến cho Thầy rồi chăng?” (Các
tông đồ hiểu từ “lương thực”
theo nghĩa
đen) Đức Giêsu nói với các ông: “Lương thực của
Thầy
là
thi hành
ý muốn của Đấng
đã
sai Thầy,
và hoàn tất
công trình của Người” (Ga 4, 34). Rõ
ràng Ngài
dùng từ “lương thực”
theo nghĩa
tâm linh. Thiết tưởng
chữ «bánh», «của
ăn»,
«của uống» trong bài
Tin Mừng
hôm
nay cũng nên hiểu
theo nghĩa
tâm linh như vậy.
2. Cuộc đời
và bản
thân Đức Giêsu
là một «chiếc bánh bị
ăn»
Một trong những đặc tính
căn bản nhất của đồ
ăn
là
nó không hiện hữu
vì ích lợi của
nó,
mà hoàn toàn
vì ích lợi của người
ăn
nó. Nói cách khác, đặc tính
căn bản của đồ
ăn
là hoàn toàn vị tha,
không vương một chút vị kỷ nào. Đức Giêsu cũng hiện hữu
và sống hoàn toàn
vì Chúa
Cha
và
vì loài người, không hề
vì bản
thân mình chút nào. Ngài từng
nói: «Tôi tự trời
mà xuống, không phải để
làm
theo
ý tôi, nhưng
theo
ý Đấng
đã
sai tôi»
(Ga 6, 38); «Tôi đến để cho
chiên được sống
và sống dồi dào»
(Ga 10, 10). Cả cuộc đời Đức
Giêsu, dù xét một cách toàn
thể
hay
theo từng
chi tiết, từng hành động,
ta thấy Ngài hoàn toàn vị tha,
nghĩa
là sống
vì Chúa
Cha
và
vì nhân loại. Không một hành
vi nào chứng tỏ Ngài vị kỷ cả.
Cụ
thể
và
hùng hồn nhất
là cuộc tử nạn hết sức
thê thảm của Ngài: đau khổ đến
tận cùng
và chết
thê thảm không
vì ích lợi
gì cho mình,
mà hoàn toàn
vì yêu thương Chúa
Cha
và nhân loại.
Hãy nghe Ngài cầu nguyện hai
lần với Chúa
Cha trước khi chịu tử nạn: «Lạy
Cha, nếu
có
thể được, xin cho
con khỏi phải uống chén
này. Tuy vậy, xin đừng
theo
ý
con,
mà xin
theo
ý
Cha»
(Mt 26, 39; x. 26, 42). Sự vị
tha ấy
đã
có từ
nguyên thủy khi Ngôi Hai xuống
thế: «Đức Giêsu Kitô
vốn
dĩ
là Thiên Chúa
mà không nghĩ phải nhất quyết
duy
trì địa vị ngang
hàng với Thiên Chúa, nhưng
đã hoàn toàn trút bỏ vinh
quang mặc lấy
thân
nô lệ,
trở nên giống phàm nhân, sống
như người trần
thế. Người lại
còn hạ mình,
vâng lời cho đến nỗi bằng
lòng chịu chết, chết trên
cây thập tự»
(Pl 2, 6-8).
Như vậy, cả cuộc đời Ngài
là một
cái «bánh bị
ăn»,
nhờ
thế Thiên Chúa được vinh danh.
Con người cũng
nhờ
thế
mà «được sống
và sống dồi dào»
(Ga 10, 10), được phục hồi lại
sự sống đời đời
đã bị mất
vì tội
nguyên tổ.
3.
«Ai
ăn thịt
và uống máu tôi
thì được sống
muôn đời»
Đức Giêsu nói: «Thịt tôi thật
là của
ăn,
và máu tôi thật
là của uống». Điều ấy chắc
chắn
là sự thật, nhưng phải hiểu
theo nghĩa huyền nhiệm
hơn
là nghĩa
đen. Vấn đề
còn lại
là
«ăn thịt
và uống máu» Đức Giêsu để «được
sống
muôn đời»
là
gì? Muốn
«ăn thịt
và uống máu» Đức Giêsu
thì phải
làm
gì?
Khi tôi
ăn
hay uống một thức
gì,
thì thức ấy được tiêu hóa để
trở thành thịt
và máu tôi, thành các tế bào của
tôi. Thức ấy
mà
có tính bổ dưỡng hoặc chữa bệnh
thì tôi
trở nên mạnh khỏe,
và bệnh tôi được chữa lành. Nếu
tôi
ăn
hay uống những thức độc hại,
thì chất độc ấy cũng
trở nên những tế bào độc hại
trong
thân
thể tôi
và
làm
cơ
thể tôi suy yếu. Chắc chắn rằng
tất cả các tế bào hiện
nay của tôi sau mấy chục
năm sống ở đời đều hoàn toàn
được cấu tạo từ những thức tôi
ăn
hay uống vào từ
bên ngoài. Chính
nhờ thức
ăn
và thức uống
mà tôi sống được. Nhưng tôi
sống mạnh khỏe
hay bệnh tật tùy thuộc vào thức
ăn thức uống tôi đưa vào cớ
thể,
và cũng tùy thuộc cách thức tôi
ăn uống nữa. Thức
ăn
hay thức uống tôi