THIÊN CHÚA YÊU THẾ GIAN ...” (Ga 3,16)

Lm. Giuse Trần Ngọc Thao. DCCT

LTS: Linh mục Giuse Trần Ngọc Thao, nguyên Giám Tỉnh Giám Đốc Học Viện Dòng Chúa Cứu Thế Việt nam. Hiện nay, cha Bề Trên Chánh Xứ Giáo Xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, Kỳ Đồng. Sau đây bài giảng trong Thánh Lễ Tạ Ơn của tân Linh Mục Gioan Baotixita Nguyễn Minh Phương vào ngày 22 tháng 02 năm 2004.

Tin Mừng: Lc 6,27-38 (CN VII TN)

I- Linh Mục và “thế gian”

Cách đây 186 năm, một linh mục 32 tuổi mặc áo chùng đen cũ đã bạc mầu lững thững bước vào con đường làng nhỏ bé, mang theo một chiếc giỏ đựng quần áo và một số đồ dùng. Không có ai tháp tùng; chẳng một người ra đón. Một lúc sau, khi gặp một trẻ em đang đứng ở dọc đường, ngài hỏi thăm đường dẫn tới nhà thờ. Đứa trẻ chỉ tay về một nơi xa xa, rồi cùng đi vài bước với ngài... Đó là cha Gio-an Ma-ri-a Vi-a-nê lãnh sứ vụ linh mục được ba năm. Ngài hỏi thăm đường tới nhà thờ ở Ars, 35 cây cách thành phố Lyon, để lãnh trách nhiệm làm cha xứ mới của làng đó. Hiện nay, một tượng đài được xây lên, ở phía trên có tượng cha xứ họ Ars, tay phải giơ lên chỉ trời cao, mắt nhìn đứa trẻ; dưới chân hai tượng có ghi “con đã chỉ cho cha đường tới Ars; cha sẽ chỉ cho con đường về trời”. Vị linh mục đầy thiện chí, khắc khổ, với tinh thần siêu nhiên bước vào một hoang địa, một thế giới bị tục hoá, lãnh đạm thờ ơ với con người chuẩn bị sống với họ... Thế giới đó một phần nào giống như thế giới thù nghịch. Cha Gio-an Ma-ri-a Vi-a-nê cứ can đảm tiến bước, đi vào môi trường giá lạnh đó, không ngã lòng, vẫn sống với những con người sống xa Thiên Chúa, sống xa cách mình.

Thế giới thù nghịch bao gồm tất cả những con người vì não trạng, vì cuộc sống theo xu hướng tự nhiên, vì sự thiếu hiểu biết về mặt tôn giáo, không chấp nhận sự có mặt của linh mục, dị ứng với mọi hình thức Ki-tô giáo, không đón nhận mạc khải và lời rao giảng về mạc khải, không chịu uốn nắn đời mình theo đòi hỏi của Tin Mừng, không muốn thay đổi nếp sống cũ...

Trong những hoàn cảnh cụ thể đó, linh mục không thể không sống trong bầu khí căng thẳng, vì bị đặt trong thế “người hùng cô đơn”, phải đương đầu với sức đề kháng của “thế gian” thù nghịch.

Nhưng Thiên Chúa muốn cho mọi người được cứu độ (1Tm 2,4), Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Người, để phàm ai tin vào Con của Người thì có sự sống đời đời (Ga 3,16). Đức Ki-tô cũng yêu thương Hội Thánh (Ep 5,25), nuôi nấng và chăm sóc Hội Thánh (Ep 5,29), hiến mình vì Hội Thánh (Ep 5,25). Mà Hội Thánh không chỉ gồm những con người hoàn hảo, thánh thiện. Chính vì mối tương quan đặc biệt mà Thiên Chúa và Đức Ki-tô dành cho nhân loại và Hội Thánh, chính vì ý định cứu độ phổ quát của các Ngài về nhân loại, mà linh mục cứ phải tiến vào những môi trường chông gai đó, cứ phải đến gặp và sống với những con người đó, cứ phải kiên trì lo công tác làm chứng rao giảng Tin Mừng cứu độ. Hơn bao giờ hết, Lời Chúa trong Tin Mừng hôm nay lại vang lên: “Hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em”, hãy yêu thế gian thù nghịch, hãy yêu những con người không muốn tiếp xúc với chúng ta, hãy yêu những con người không chịu nghe chúng ta.

Nhiều khi linh mục còn đứng trước những con người đưa ra những yêu sách không chính đáng và không mấy thiện cảm với linh mục, với Ki-tô giáo. Sự kiện này đòi hỏi linh mục phải khôn ngoan trong cách phản ứng và đối xử, kiên trì chịu đựng và vững tâm lo nhiệm vụ đã nhận. Ác tâm của con người không thể là lý do khiến linh mục bỏ cuộc. Ý định của Thiên Chúa giao phó trách nhiệm cho linh mục và muốn cho linh mục thực hiện bằng mọi giá công tác đó mới là yếu tố quan trọng đòi linh mục phải tiếp tục sứ mạng trong mọi hoàn cảnh.

Cũng khi linh mục phải nghe những yêu sách sự thật chính đáng đau đớn về con người cách làm mục vụ của mình. Đó những lời mời gọi sửa sai về mặt nhân bản trong nếp sống, cách đối xử với tha nhân; đó cũng lời mời gọi thay đổi cách hoạt động, phương pháp mục vụ. Khi ấy, thái độ phục thiện điều cần thiết cho một công tác mục vụ hữu hiệu, cho ơn cứu độ của người khác của chính linh mục. Về mặt tự nhiên, những nhận xét đó thể được coi như xuất phát từ những con người thù nghịch với mình. Nhưng theo cái nhìn của đức tin, Thiên Chúa Đức Ki-tô dùng những hoàn cảnh đó để gây ý thức, để lay tỉnh tâm hồn của linh mục, làm cho linh mục phải giật mình bừng tỉnh dậy...

II- “ Anh em muốn người ta làm cho mình, thì hãy làm cho người ta như  vậy” (Lc 3,31)

 Hôm nay, Chúa Giê-su  cũng muốn dùng một lời trong Lc 6,31 để dạy các linh mục, những con người dấn thân để phục vụ Tin Mừng của Thiên Chúa: “Anh em muốn người ta làm gì cho mình, thì hãy làm cho người ta như vậy”.

Theo xu hướng tự nhiên, ai cũng yêu mình hơn hết, ai cũng ước mong người khác đối xử tử tế với mình, làm những điều tốt lành cho mình; và điều tốt lành cao quý hơn cả, đó là ơn cứu độ, là phần rỗi của con người. Hôm nay, Đức Giê-su cũng muốn  cho linh mục hết mình xả thân phục vụ tất cả mọi người, nhất là trong lãnh vực cứu độ. Phục vụ ơn cứu độ: đó là nhiệm vụ cần thiết và khẩn cấp! Lo cho hết mọi người: đó là ý định cứu độ phổ quát của Thiên Chúa theo 1Tm2,4: “Thiên Chúa muốn cho mọi người được cứu độ”. Lo cho hết mọi người, kể cả những người nghịch thù với cá nhân linh mục và Hội Thánh: đó là mệnh lệnh của Đức Giê-su: “Hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em” (Lc 6,27; x. 6,35a).

III- “Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại” (Lc 6,38).

Đức Giê-su Ki-tô còn nhấn mạnh trong bài Tin Mừng hôm nay: “Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại” (Lc 6,38). Linh mục đã nhận biết bao hồng ân của Thiên Chúa: ơn làm người, ơn được làm con Thiên Chúa và bao ân huệ khác, cách riêng ơn được tuyển chọn làm người lãnh nhận chức linh mục để thi hành sứ vụ linh mục.

Linh mục lĩnh nhận chức linh mục trong nghi lễ Đức Giám mục trao ban sứ vụ (thường được gọi “lễ phong chức”, “lễ truyền chức”). Chức linh mục thuộc một loại riêng biệt; thế, không thể coi linh mục như người “từ bụi tro Chúa nâng con lên hàng khanh tướng”(x. bài hát “Từ ngàn xưa Cha đã yêu con”) hoặc người được “nên bạn tâm phúc từ đây giữa hàng khanh tướng quyền uy”(x. bài hát “Tình yêu Thiên Chúa”), “hàng khanh tướng” hàng quan văn, quan võ trong triều đình vua. Chức linh mục không thuộc thế giới này, do không thuộc một tổ chức trần gian nào, cũng chẳng tương đương với hàng khanh tướng, hàng quan văn quan võ trong triều đình vua. Chức linh mục thuộc thế giới linh thiêng, chức do Thiên Chúa ban nhưng không cho phàm nhân mục đích cứu độ. Như thế, chúng ta không quyền dừng lại ở chức linh mục, ở địa vị linh mục, nhưng phải đi tới sứ vụ linh mục. Thi hành sứ vụ linh mục để phục vụ con người về mặt cứu độ. phục vụ hạ mình xuống như người tôi tớ (Mc 10,44) để lo cho người khác, để làm ích cho họ. Không dừng lại ở chức linh mục, ở địa vị linh mục, nhưng phải đi tới sứ vụ linh mục: làm như thế, chúng ta không làm khác Đức Giê-su Ki-tô, Đấng “vốn Thiên Chúa không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế”(Pl 2,6-7); làm như thế, chúng ta không làm khác Con Người Đấng đãđến không phải để được phục vụ, nhưng để phục vụ hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người”(Mc 10,45).

Anh em hãy cho”: đó là lời kêu gọi linh  mục đáp lại bao hồng ân đã nhận trong cuộc đời, đặc biệt là ơn được phục vụ cộng đoàn dân Chúa, ơn được thi hành sứ vụ linh mục! Như thế, linh mục được mời gọi cống hiến cho những người được ngài phục vụ, tất cả những gì thuộc sứ mạng linh mục: lời Chúa, công việc rao giảng, giáo huấn, công cuộc bồi dưỡng và củng cố đức tin, việc cử hành và ban các bí tích cũng như cung cấp mọi phương tiện cứu độ khác ... Công cuộc phục vụ đó sẽ được thực hiện cách nào ? Tác giả Tin Mừng thứ nhất theo Thánh Mát-thêu lặp lại lời Đức Giê-su đã nói với các Tông Đồ trước khi các ông được sai đi rao giảng: “Anh em được cho không, thì cũng phải cho không như vậy” (Mt 10,8). “Cho không” là xả thân vô vụ lợi cho tha nhân, không nhắm tư lợi trần thế (địa vị, chức quyền ...) hay lợi ích cho nhóm của mình. Linh mục sẽ không được ngại hy sinh, vất vả, không sợ mất thời giờ, mất sức lực vì ơn cứu độ của tha nhân ...

IV- “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo” (Ga 2,5)

Trong thời gian chuẩn bị cho ngày lễ nhận sứ vụ linh mục và các thánh lễ tạ ơn, cha mới chọn lời sau đây để ghi trên thiệp mời: “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo” (Ga 2,5). Lời này, nằm trong trình thuật về tiệc cưới Ca-na theo Tin Mừng IV là lời Đức Ma-ri-a nói với các gia nhân dọn đường cho dấu lạ biến nước thành rượu, sau khi Người nhận thấy thiếu rượu và xin Đức Giê-su, Con của Người, can thiệp. Đức Mẹ, người Mẹ nhân lành, hằng muốn cho con cái của mình luôn lắng nghe lời Chúa, ý của Chúa. Đó là thái độ linh mục phải có trong suốt thời gian thi hành sứ vụ, để có thể đáp ứng đúng yêu cầu của Thiên Chúa, của Đức Ki-tô và thực sự thành công: linh mục là người tôi tớ của Lời khi sống sứ mạng của sứ giả rao giảng Tin Mừng cứu độ, quản lý các mầu nhiệm của Thiên Chúa (1Cr 4,1).

V- Lời cầu chúc.

Cha mới thân mến,

Hôm nay, trong bầu khí tràn ngập niềm vui và hy vọng này, cộng đoàn dân Chúa hướng về cha, nghĩ tới sứ mạng cao cả, nhưng rất khó khăn và phức tạp của cha. Chắc chắn, ai nấy đều đồng tâm nhất trí cầu nguyện nhiều cho cha, kể từ giai đoạn khởi đầu của đời sống linh mục, và còn tiếp tục cầu nguyện, xin Thiên Chúa và Đức Ki-tô ban phúc lành cho cha để cha luôn sống sứ mạng linh mục theo lòng Thiên Chúa mong ước, nhằm đáp ứng những nhu cầu khẩn cấp của Hội Thánh Việt Nam và các linh hồn tất bạt. Ở sau cha, để hỗ trợ và hậu thuẫn cho cha, có tất cả cộng đoàn dân Chúa: anh em trong Dòng, các thân nhân, các linh mục tu sĩ, bà con giáo dân và các thân hữu khác.

Cầu chúc cha: 

* không ngừng có một tấm lòng nhân hậu đối với mọi người, nhất là trong một thế giới  ngày càng có xu hướng sống xa Thiên Chúa và Ki-tô giáo,

* luôn nhiệt thành lo cho ơn cứu độ,

* luôn tận tâm và đại độ cho đi,

* không ngừng lãnh trách nhiệm của người tôi tớ của Lời, của sứ giả Tin Mừng cứu độ.

Cầu chúc cha can đảm “chèo ra chỗ nước sâu”, can đảm ra khơi mà thả lưới bắt cá (Lc 5,4), và luôn nói với Chúa: “Dựa vào lời Thầy, con sẽ thả luới” (Lc 5,5) .

 

Trở về Muc Lục