Thư Tòa Soạn
Thưa Quý Độc Giả ,
Trong ngày mừng kính trọng thể lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu, thứ sáu 18-6, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II mời gọi «Thế
giới cầu nguyện xin ơn thánh hóa các linh mục». Sau đây là câu chuyện
liên quan đến ơn gọi linh mục: Có một bức tượng nọ trình bày một nhà điêu khắc, một tay cầm búa, một tay cầm đục, đang khắc một trái tim. Pho tượng ấy được đặt
tên là: “Chân dung người linh mục”. Người
ta hỏi vì sao, tác giả pho tượng trả lời: “Linh mục là người khắc trái tim của Chúa Giêsu vào lòng tha nhân”. Khi nghe lời giải thích này, một linh mục cải chính: “Đây đúng là chân dung của linh mục, nhưng linh mục không phải là nhà điêu khắc. Nhà điêu khắc chính là Chúa Giêsu, người linh mục chỉ là cái đục trong tay Ngài.” Và vị linh mục giải thích thêm: “Cái đục phải sắc bén và ngoan ngoãn trong tay nhà điêu khắc thì tác phẩm mới hoàn hảo; người linh mục phải thánh thiện và vâng phục trong tay Chúa Kitô thì mới khắc được trái tim của Ngài vào lòng tín hữu. Ngày nào cái đục không bị búa đập lên đầu
thì ngày ấy nó không ích lợi gì cả; ngày nào người linh mục không bị những thử thách giáng xuống cuộc đời mình thì ngày ấy trái tim của Chúa Kitô chưa được ghi khắc trong lòng của bất cứ một ai.”
Vâng! Thánh Tâm Chúa Giêsu luôn thể hiện cho người khác thông qua những đau đớn
âm thầm mà linh mục của Chúa phải lãnh
nhận. Lời cầu nguyện mà Giáo Hội mong tín hữu khắp nơi
dâng để xin Thiên Chúa thánh
hóa các linh mục, chính là xin cho các ngài trở thành những người sẵn sàng chọn lựa để
chia sẻ cuộc khổ nạn của Chúa
Kitô, hầu cho Thánh Tâm Chúa Giêsu được đặt vào nơi
nhà tạm mà Chúa mong muốn nhất, ấy là giữa trái tim của mỗi một
con người. Và khi các linh mục chia sẻ trọn vẹn cuộc tự hủy
của Chúa Kitô, thì chính lúc ấy các ngài
đem đến sức sống của Chúa và trở nên người
‘cha’ của những kẻ mình đã tác sinh trong Thần Khí.
Một trùng hợp thú vị: chúa nhật 20 tháng 6 cũng là Ngày
Thân Phụ (Father’s Day). Kitô hữu đến với Cha trên trời bằng đời sống thể lý và đời sống thần thiêng. Nói
cách khác, Kitô hữu chỉ sống trọn vẹn sự sống của
Thiên Chúa là Cha khi đã có được sự sống từ người cha thể lý và người cha thiêng liêng. Kitô hữu Việt Nam, dù ở tình huống nào, cũng
vẫn thấy vang lên tự đáy lòng: “Công Cha như núi Thái Sơn...”
Chính vì thế,
Maranatha
tuần này dành nhiều trang để nói đến tâm tình con thảo đối với Chúa Cha, đồng thời cũng nói
lên những mong mỏi đối với hai người cha dưới đất; để cho dân Chúa mỗi ngày mỗi tiến đến
gần hơn với Cha trên trời. Qua những trang này,
Maranatha tiếp tục cuộc hành
trình với anh chị em Giáo Dân để cảm nhận được bằng lý trí, tình cảm và tâm linh, chiều kích của những
người luôn phải sống tuân phục với
tư cách là những người
con, đồng thời cũng phải trưởng
thành để biết rằng
ý nghĩa của thiên chức làm cha luôn xuất phát từ Thiên Chúa là Cha.
Trở về Muc Lục