|
Thử Tìm Một Hướng Đi Khổng NhuậnMaranatha số 11 quả là tuyệt vời khi giới thiệu cho độc giả một mẩu chuyện thú vị : ‘Tôi, người con hoang đàng’ của tác giả A-Ki. Theo tôi, đây là một bài viết đáp ứng được những tiêu chuẩn mà tác giả Duy Nhiên đã phác thảo. Có thể nói, bài viết này là một minh họa sống động cho Linh đạo Giáo dân.
MẨU CHUYỆN ĐỜI MÌNH Qua bài này, tôi dễ dàng cảm nhận được mối tương giao mật thiết giữa A-Ki với Thiên Chúa. Tôi xin được phép dẫn chứng: · A-Ki ra đời dưới một ngôi sao xấu: bị cha mẹ bỏ rơi ngay khi vào đời. Càng lớn, lòng oán ghét Thiên Chúa ngày càng chất ngất thành những núi thù và những rừng hận, đơn giản cho vì: Tôi không thể chấp nhận một người Cha ‘toàn năng và yêu thương vô cùng’ lại đối xử với tôi một cách bất công như thế, và tôi oán hận Người.
Khi nghe vị chủ tế đọc lên: “Lạy Chúa, sao Chúa bỏ con”, · Lập tức người con hoang A-ki rúng động tâm can, vì A-Ki không ngờ vị Thiên Chúa mà bấy lâu nay mình nuôi ngọn lửa hận thù rực nóng trong tim lại còn rơi vào hoàn cảnh thê thảm, khổ đau gấp ngàn lần A-Ki: Trong khoảnh khắc, tôi thấy toàn bộ sự chua chát của Ngài: Đêm cô đơn ở Giêtsêmani, tù đày, tra tấn, nhạo báng, phỉ nhổ, con đường lên núi Sọ với thập giá, tiếng búa, mũi đinh... tất cả. · Và cũng ngay lập tức, mối tương giao giữa A-ki và Thiên Chúa đã trở thành mặn mà như “hai người” đã từng yêu nhau từ muôn kiếp: Tôi cảm thấy Ngài là một người bạn chí thiết vì Ngài cũng đã bị cô đơn và bất công như tôi, hơn tôi. · Nhịp cầu thân tình ấy càng được vững mạnh hơn khi A- Ki quyết định tìm hiểu thêm về Đức Giêsu bằng cách đọc Kinh Thánh Không phải tôi đến với Lời Chúa đâu, tôi muốn chỉ đọc lại tiểu sử của một người bạn mà tôi thấy giống mình. Nhưng khi đọc Luca về giây phút cuối cùng, tôi không còn hiểu gì nữa. Luca viết: “Lạy Cha, con phó linh hồn trong tay Cha”. Tôi không thể hiểu tại sao một người bị bỏ rơi đến chết như thế mà vẫn còn tin tưởng và phó thác vào Cha mình. · Thế là ngay lúc đó, Chúa đã dùng Linh mục ADH như ông Kha-na-ni-a khi xưa nói với Phaolô sau biến cố Damas : Chúa đã sai tôi tới đây để anh lại thấy đuợc. Quả thật, đôi mắt tâm linh của A-ki mở ra và A-ki đã cảm nhận đuợc những điều thật kỳ diệu về Thiên Chúa với niềm xác tín sâu xa: Trước mặt tôi là hình ảnh một Thiên Chúa quì xuống để khẩn cầu tôi, để xin lỗi tôi: xin lỗi vì đã đem tình yêu vô biên của Người mà xúc phạm đến trái tim ti tiện của tôi. · A-Ki đã kể lại cảm nghiệm thực tế đời mình cho chúng ta nghe. Có lẽ các nhà thần học kinh viện không thể chấp nhận nổi tư tưởng cực kỳ lạc đạo, thậm chí rối đạo quá quắt này, các Ngài có thể kết án A-ki một tội danh ở mức nghiêm trọng nhất: Phạm thượng và nếu ở thời trung cổ, chắc chắn A-ki sẽ bị thiêu sống trên giàn hỏa. Nhưng tôi lại hoàn toàn đồng cảm với A-ki vì qua câu chuyện này, A-Ki đã nhận ra khuôn mặt chân thực của Thiên Chúa bằng chính ánh mắt tâm hồn của mình. Bạn từng nghe rằng Thiên Chúa là một người Cha nhân lành đang chờ đợi bạn trở về xin lỗi người, để Người có thể mặc lấy cho bạn chiếc áo thượng hạng, mở tiệc ăn mừng vì tìm lại một đứa con hoang đàng... Sai rồi! Đấy chỉ là câu chuyện trong dụ ngôn! · Lời khẳng định thật quyết liệt, dứt khóat, toát ra từ cảm nghiệm ngọt ngào và mãnh liệt về một Thiên Chúa tình yêu rất mới và rất gần gũi thân thương như hình ảnh “Chúa quỳ xuống rửa chân cho các đầy tớ” chứ không cao sang, thánh thiện, uy quyền, nghiêm khắc, công thẳng một cách khắt khe như hình ảnh Thiên Chúa truyền thống. Mà tôi nghĩ chính đó mới là Thiên Chúa đích thực trong lòng A-Ki cũng như trong lòng những người giáo dân chúng ta - những người con yêu dấu của Ngài, do chính Ngài sinh ra (Ga 1 : 13 )
THỬ TÌM MỘT HƯỚNG ĐI CHO LINH ĐẠO GIÁO DÂN Qua mẩu chuyện của chàng hoang đàng A-Ki, chúng ta có thể tìm được hướng đi cho Linh đạo Giáo dân thời hiện đại. Tôi tạm chia làm 4 giai đoạn 1. Giai đoạn một : Mở lòng đón nhận Chúa mời gọi chúng ta cả ngàn cách - một câu Lời Chúa, một cuộc gặp gỡ với người khác, một khúc phim trên Tivi, một tình tiết trong tiểu thuyết…- vấn đề quan trọng là chúng ta có mở lòng đón nhận hay không. A-Ki đã đón nhận Lời Chúa trong ngày thứ Sáu tuần thánh. 2. Giai đoạn hai : Nghiền gẫm và tình hiểu thêm Chắc chắn Lời Chúa hôm thứ Sáu tuần thánh đáng ghi nhớ ấy đã xoáy vào con tim, thắt vào trí óc, khiến A-Ki “khắc khoải canh trường”, cho nên A-Ki đã quyết định đọc Kinh thánh để tìm hiểu kỹ hơn về bản thân Đức Giêsu. Đây là một giai đoạn cần thiết không thể thiếu trên con đường tâm linh vì khắc khoải sinh khao khát, từ khao khát mới mong kiếm tìm, Thánh Augustino đã để lại cho chúng ta một kinh nghiệm: “Tâm hồn con mãi mãi khắc khoải cho tới khi gặp được Chúa, con mới được nghỉ yên”. Vào mùa chay, cha Khảm - một linh mục giảng hấp dẫn, nổi tiếng ở Saigon - giảng ở đâu là nơi đó người ta lũ lượt đi tới ngồi chật ních nhà thờ. Nghe cha giảng xong, ai cũng tấm tắc khen hay, nhưng hạt giống Lời Chúa cha gieo vào lòng người đã bị chim trời bay xuống ăn mất ngay ngày hôm sau, chỉ vỉ thiếu nghiền gẫm, khao khát, khắc khoải … và mong mỏi kiếm tìm. Chúng ta có thể kiếm tìm bằng nhiều cách: đọc Kinh Thánh, chia sẻ Lời Chúa, tham vấn những nguời có kinh nghiệm…Chính kiếm tìm này chắn chắn sẽ dẫn tới những khám phá bất ngờ đầy thú vị. 3. Giai đoạn ba : Khám phá. Mỗi khám phá mới là mỗi bậc thang giúp chúng ta tiến lên trong đời sống tâm linh , đây cũng chính là những lần gặp gỡ Thiên Chúa thực sự đầy thú vị và hạnh phúc rưng rưng nước mắt. Sau đây là những khám phá của A-Ki : Tôi cảm thấy Ngài là một người bạn chí thiết. Tôi choáng váng. Trước mặt tôi là hình ảnh một Thiên Chúa quì xuống để khẩn cầu tôi, để xin lỗi tôi Tôi là một đứa con hoang đàng đã trở về sau 10 năm chống đối, bởi vì tình yêu của Ngài mạnh hơn sự căm thù của tôi... Đôi khi khám phá mới mang đầy màu sắc chủ quan cá nhân nhưng cực kỳ xác tín chứ không không phải ai nói sao tôi nghe vậy, chỉ biết nhắc lại như vẹt mà không một chút cảm nhận. Nói tới đây, tôi chợt nhớ tới bài “ Còn con, con nghĩ Thày là ai” của Trần Mỹ Duyệt, đăng ở trên trang Web Maranatha. Trần Mỹ Duyệt đã chia sẻ: Những điều mà nhà thần học này, nhà tu đức kia, nhà Giáo Hội nọ, hoặc các chuyên viên Thánh Kinh khác nghiên cứu và ghi chép lại. Những hiểu biết ấy không phải là của tôi, vẫn không phải là những gì mà Chúa Giêsu muốn tôi nói về Ngài. Nhưng điều quan trọng là: Những câu trả lời ấy phải là những câu trả lời của chính lòng mình. Nó là những cảm nhận sự có mặt của Chúa trong cuộc đời mình. 4. Giai đoạn bốn : Cảm nghiệm Trong bất cứ một linh đạo nào, giai đoạn quan trọng nhất là chính là cảm nghiệm ngọt ngào, sống động qua một biến cố xảy ra trong cuộc đời của mình. Và đây mới chính là đỉnh cao của sống chiều kích của Kitô Hữu: một cuộc Metanoya trọn vẹn – thay đổi não trạng 180 độ - A-Ki bấy lâu nay đòi làm chủ đời mình thì biết bao đau khổ, đắng cay, ê chề dồn dập trút lên mình A-ki. Hôm nay, mọi sự vẫn như cũ, hoàn cảnh vẫn như xưa, nhưng A-ki đã hoàn toàn đổi mới vì giờ đây Chúa mới là chủ đích thực của con người A-Ki, Chúa chính là nguồn hạnh phúc, nguồn hoan lạc, nguồn bình an của A-Ki. Anh chàng hoang đàng lang thang lếch thếch giữa chợ đời với lòng thù hận ngút trời hôm nay bỗng thấy lòng mình nhẹ tênh như cánh chim én bay lượn trong bầu trời xuân tươi bất tận của tình yêu Thiên Chúa. Tôi nghĩ đã đến lúc cuộc đời của tôi không còn thuộc về mình nữa. Xin quý vị Lưu ý :Đối với cuộc trở về của A-ki quá vĩ đại nên có thể tạm chia làm 4 giai đoạn, nhưng có những trường hợp nhỏ nhỏ thường ngày thì cả 4 giai đoạn trên chỉ xảy ra trong vòng mươi phút - chủ yếu là khám phá và cảm nghiệm - nhất là đối với những ai đã khá nhậy bén trên đường tâm linh. Kính thưa quý độc giả, Qua bài này, chúng ta có dịp cùng nhau nhìn ngắm lại xem Thiên Chúa của lòng mình như thế nào. Có gần gũi, thân thương, sống động như thế không, hay vẫn còn xa lạ, nghiêm khắc, uy nghi, ngàn trùng thánh đức. Chính vì vậy, bài Tôi, người con hoang của A-Ki quả là một món ăn tinh thần rất bổ dưỡng trên bàn ăn thịnh soạn Linh đạo Giáo dân trong tuần báo Maranatha của chúng ta. Từ nay, nếu quý vị muốn viết về chủ đề Linh đạo Giáo dân, tôi xin mạn phép đưa ra đề nghị như sau - chỉ là một đề nghị nho nhỏ thôi - : Xin quý vị vui lòng kể sơ qua sự việc xảy ra, nhưng lại tường thuật chi tiết diễn biến xảy ra trong tâm hồn, những ray rứt, những khám phá mới, những cảm nghiệm ngọt ngào … chính những điều này sẽ là một niềm khích lệ rất lớn giúp giáo dân chúng ta tiến nhanh, tiến mạnh trên con đường sống thánh, sống kết hợp với Chúa của lòng mình. Như vậy có lẽ chúng ta đã tìm ra một hướng đi cho Linh đạo Giáo dân của chúng ta rồi đó.
|