|
|
Số 13, Ngày 31-7-2004
Thiên Chúa cũng đau khổ - Huyền Vi Lòng đạo đức đích thật - Lm Anrê Đỗ Xuân Quế, O.P. Nền Linh-đạo Công Giáo Việt Nam - Chu Công / Chu Chi Nam dịch Phương pháp cầu nguyện sẽ thay đổi đời bạn - Quang Thạch & Hoàng Quý Hãy là một người mẹ xứng đáng trước đã - Nguyễn Chính Kết
Kính thưa Quý độc
Chúng
Cùng
trong chiều hướng coi mọi chuyện
Trong những tuần vừa qua Maranatha đang giới thiệu với quý độc giả những bài viết về linh đạo giáo dân. Tuần này chúng tôi xin giới thiệu bài viết Nền Linh Đạo Công Giáo Việt Nam của tác giả Chu Công do Chu Kim Nam dịch. Hy vọng những bài viết về linh đạo, về đường lối tu đức, về thần học giáo dân dần dần sẽ phong phú và sâu sắc hơn. Linh mục Đỗ Xuân Quế, OP cũng gửi tặng cho quý độc giả bài Lòng Đạo Đức Đích Thực để giúp cho giáo dân thực hành cách sống đạo đẹp lòng Chúa hơn. Ngoài những bài viết về tu đức, về linh đạo, Maranatha tiếp tục gửi đến quý độc giả loạt về hôn nhân, về giáo dục con cái.
Maranatha tiếp tục cầu nguyện
“Lạy Chúa, xin hãy đến” và ước mong chúng ta
là những tín hữu biết dấn
MARANATHA HỌC ĐẠO (tiếp theo Maranatha_12) Huyền ViNỗi đau khổ của Đức Giêsu lúc hấp hối trong vườn Giệtsêmani Cô độc, có cảm tưởng bị bỏ rơi Nỗi cô độc trong suốt cuộc đời Ngài được thể hiện rõ nét nhất lúc Ngài hấp hối trong vườn Giệtsê: Ngài cảm thấy cô đơn và cô độc hơn bao giờ hết. Trong bữa tiệc ly, Ngài đã báo cho các môn đệ biết Ngài sắp bị bắt và bị giết. Nhưng các ông tỏ ra rất thờ ơ, không ai lo lắng hay buồn rầu cho số phận Thầy mình cả. Các ông vẫn vô tình hết sức, họ còn «cãi nhau sôi nổi xem ai trong nhóm được coi là lớn nhất» (Lc 22,24). Còn Ngài, ngoài việc lo lắng vì những đau khổ tột cùng sắp xảy đến mà Ngài biết trước, Ngài còn đau khổ vì biết Giuđa sẽ phản bội, và các môn đệ khác sẽ bỏ rơi Ngài, hoàn toàn phó mặc số phận Ngài trong tay kẻ ác. Ngài đưa ba môn đệ thân yêu nhất vào vườn Giệtsê để cùng thông cảm và chia sẻ nỗi lo lắng buồn phiền của mình, nhưng cả ba ông bỏ mặc Ngài một mình và ngủ như chết. Các môn đệ bỏ Ngài đã đành, mà cả Cha trên trời dường như cũng bỏ rơi Ngài luôn. Và đó chính là cao điểm của cô đơn và đau khổ của Ngài. Thiên Chúa hoàn toàn im lặng, hờ hững trước nỗi lo lắng, sự cô đơn, nỗi sợ hãi và đau khổ tột cùng của Ngài. Ngài cảm thấy hoàn toàn cô độc. Trong cuộc chiến đấu cam go này, Ngài hoàn toàn một mình. Trong cả cuộc đời Ngài, chưa bao giờ Ngài cảm thấy buồn phiền, sầu não như bây giờ. Sức phấn đấu của Ngài bình thường rất mạnh, bây giờ dường như biến đi đâu mất. Chưa bao giờ Ngài cảm thấy yếu đuối như bây giờ. Bản tính Thiên Chúa của Ngài dường như không còn nữa, chỉ còn lại bản tính người. Thông cảm với bản tính yếu đuối của con người và muốn tha thứ tất cả Trước nỗi đau đớn kinh khủng và kéo dài sắp xảy đến, Ngài thoáng có ý tưởng chạy trốn, ý tưởng đó phát xuất từ bản tính người của Ngài. Ngài biết đó là hèn nhát nhưng sao ý tưởng đó cứ trở đi trở lại hoài. Chưa bao giờ Ngài cảm thấy mình «người» như lúc này, và Ngài cảm thấy thông cảm sâu xa với sự yếu hèn của con người hơn bao giờ hết. Tội nguyên tổ và tội riêng của từng người đã làm cho con người trở nên yếu đuối y như Ngài đang cảm nghiệm bây giờ. Những người tội lỗi là những người yếu đuối nhất về mặt tâm linh, có yếu đuối như họ mới hiểu được và thông cảm với tội lỗi của họ. Họ đáng thương nhiều hơn đáng trách. Xin Chúa Cha tha thứ cho họ! Khi đi rao giảng, Ngài cảm thấy tinh thần làm cho Ngài nhanh nhẹn phấn chấn bao nhiêu, thì bây giờ Ngài đang cảm thấy xác thịt làm cho Ngài nặng nề trì trệ bấy nhiêu. Ngài cảm thấy thông cảm sâu xa với ba môn đệ yêu dấu đang bị cơn buồn ngủ vì say rượu (rượu tiệc ly), và sự mệt mỏi đã làm cho họ trở nên hờ hững với nỗi đau khổ và cô đơn tột cùng của Thầy mình. Ngài đã cảm nghiệm sâu sắc sự yếu đuối của thân xác đến nỗi phải thốt lên: «Tinh thần thì hăng say, nhưng thể xác lại yếu hèn» (Mt 26,41). Ngài thông cảm sâu xa với Giuđa đã bán Ngài vì nhẹ dạ tưởng rằng Ngài sẽ dùng quyền năng để tự cứu và nhân đó đó sẽ giải phóng dân Do Thái khỏi ách thống trị của Rôma. Ngài cũng thông cảm với giới lãnh đạo tôn giáo, vì quyền lợi bản thân, vì cố chấp và kém trí tuệ, nên đã không hiểu Ngài và chủ mưu hại Ngài. Họ hại Ngài một phần vì Ngài đã từng tố cáo tội lỗi của họ khiến họ bị mất uy tín trước mặt dân chúng (x. Mt 23), phần khác vì Ngài đang bị họ coi là kẻ phá hoại tôn giáo mà họ cảm thấy có nhiệm vụ phải bảo vệ. Họ giết Ngài nhưng họ vẫn tưởng làm như thế chính là phụng thờ Thiên Chúa (x. Ga 16,2). Ngài thông cảm với tất cả mọi người và tha thứ cho họ hoàn toàn. Cảm nghiệm sâu xa tình trạng yếu đuối của con người, Ngài cảm thấy dường như không ai cố tình chống lại Thiên Chúa hay muốn làm hại anh em đồng loại cả. Nếu có, chỉ là do yếu đuối, ngu muội hay cố chấp; mà có ai muốn mình yếu đuối, ngu muội hay cố chấp đâu! Ngài cũng mong muốn và xin Chúa Cha tha thứ cho họ. Nỗi sợ hãi vì biết trước những đau khổ tột cùng sắp phải chịu Sự sáng suốt khiến Ngài thấy rõ tất cả những cực hình đang chờ đón Ngài. Ngài đang cảm nghiệm được rõ rệt sự đau đớn vì roi vọt, vì mũ gai, vì chịu đóng đinh vào Thập Giá, cùng với tất cả mọi sỉ nhục nhạo báng. Ngài thấy trước tất cả và Ngài rùng mình run sợ. Ngài cảm thấy hoàn toàn kiệt sức, mồ hôi Ngài vã ra lẫn với máu. Trong lúc cảm nghiệm trước những nỗi đau đớn ấy, Ngài sợ hãi tới mức độ một vài mạch máu nhỏ vì quá căng thẳng đã bị bể khiến máu thấm ra ngoài da cùng với mồ hôi (x. Lc 22,44). Bị cám dỗ đào nhiệm để khỏi đau khổ Cho tới lúc này, Ngài vẫn có thể từ chối không nhận chịu những cực hình đó, Ngài vẫn hoàn toàn tự do để chịu hay không chịu. Chính sự tự do này làm cho Ngài phải chiến đấu. Mọi cám dỗ đều xuất phát từ cái tự do này. Tội lỗi hay thánh thiện đều vì cái tự do này mà phát sinh. Không có tự do thì chẳng thể có thánh thiện mà cũng chẳng hề có tội lỗi, và cũng chẳng có vấn đề trách nhiệm. Tư tưởng của Ngài đang là một bãi chiến trường: một bên là bản tính Thiên Chúa lúc này đang bị mờ nhạt đi rất nhiều cơ hồ như mất hẳn; bên kia là bản tính con người với tất cả sự nặng nề yếu đuối của nó, một sự yếu đuối rất mạnh mẽ không dễ gì thắng được. Một bên là tinh thần rất nhanh lẹ chóng vánh, bên kia là xác thịt ù lì chậm chạp. Một bên là tình yêu, bên kia là khuynh hướng vị kỷ của bản tính con người. Một bên là ý muốn của Thiên Chúa, bên kia là ý muốn của riêng Ngài. Ngài muốn ý của Thiên Chúa thắng thế, nhưng sao lúc này ý của Thiên Chúa nơi Ngài mờ nhạt quá, mà ý của Ngài sao mạnh quá, rõ rệt quá! Ngài đang có ý tưởng muốn đào nhiệm, từ chối chén đắng mà Thiên Chúa Cha muốn Ngài uống cho cạn. Ngài đã phải thốt lên với Chúa Cha: «Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi phải uống chén này» (Mt 26,39.42.44). Muốn ý của Thiên Chúa thắng không đủ, còn phải chiến đấu chống lại ý muốn của mình nữa. Ngài đã phải chiến đấu kịch liệt với chính bản thân, và cuối cùng Ngài đã thắng: «Tuy vậy, xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha» (nt). Tự do là con dao hai lưỡi. Nhưng muốn dùng lưỡi dao tốt thì lòng mong muốn suông không đủ, phải có sức mạnh để cụp cái lưỡi dao xấu lại và kéo cái lưỡi dao tốt ra. Lưỡi xấu lúc nào cũng muốn bật ra chẳng phải dùng sức để kéo, còn lưỡi tốt thì phải dùng sức kéo mới ra được. Đó chính là thảm trạng của con người. Cần phải có sức mạnh mới làm theo ý Thiên Chúa được, chứ chỉ một mình thiện chí thì không đủ. Ai cũng đều muốn làm điều tốt cả, nhưng họ có làm nổi đâu! Và đâu có ai muốn mình làm điều xấu, ác, nhưng sao họ vẫn cứ làm? Điều ác hấp dẫn quá, ý chí yếu đuối của nhiều người không đủ sức chống cự. Nếu Thiên Chúa không tiếp sức mạnh cho con người, làm sao họ làm theo ý Ngài được? Nhưng làm sao Thiên Chúa có thể tiếp sức cho con người được nếu họ không muốn điều đó, vì Ngài phải tôn trọng tự do của họ? Nhiều khi con người bị một đam mê nào đó lôi cuốn quá mạnh, khiến họ không còn muốn làm một số điều tốt mà lại muốn làm một số điều xấu. Cơn cám dỗ cuối cùng này của Ngài giúp Ngài hiểu và thông cảm với con người hơn bao giờ hết. Tất cả những lý thuyết hay đến đâu cũng không thể thực hiện được nếu không có sức mạnh để thực hiện. Ngài cảm thấy con người đáng thương quá! Thiên Chúa cần phải cảm thông với sự yếu đuối cũng như sự ngu muội ng |