CHA TÔI Ở TRÊN TRỜI

Trần Mỹ Duyệt

Có bao giờ bạn đã đếm được trên đầu mình có bao nhiêu sợi tóc? Hoặc trên đầu người yêu, người thân, hay con cháu mình có bao nhiêu tóc? Có lẽ trên đời này chưa ai làm được chuyện ấy. Nhưng nếu có ai đó đã hoặc sẽ làm được, thì một điều chắc chắn là người đó cũng không thể biết được khi nào sợi tóc nào đang đen hóa trắng, hoặc sợi nào rụng xuống vì lý do gì? Vậy mà Đấng Tự Hữu, Đấng Tạo Hóa đã làm điều đó cho con người: «Tóc trên đầu các ngươi đã được đếm hết» (Mt 10,30). Có nghĩa là cuộc đời con người từ khi được hoài thai trong lòng thân mẫu cho đến lúc trở về với cát bụi, nó hoàn toàn nằm trong bàn tay quan phòng và thương yêu của Thiên Chúa. Qua Chúa Giêsu, Thiên Chúa đã mặc khải cho nhân loại biết lý do hành động của Ngài, đó là vì Ngài là Cha của chúng ta.

Tin hay không tin, con người cũng không thể chối bỏ được sự thật rõ ràng này. Và tin hay không tin, con người cũng không thể sống được ngoài sự săn sóc thương yêu của Thiên Chúa. Tâm lý tự nhiên cho biết rằng những lúc con người nhận ra sự có mặt của Ngài dễ dàng nhất, thường là những lúc họ gặp gian nan, đau khổ. Đối với những ai đã từng sống trong cảnh tù ngục sau 1975 tại Việt Nam. Hoặc đối với những ai đã từng hốt hoảng, sợ hãi trên những con thuyền nhỏ bé, mong manh trên đại dương trong những ngày tháng tìm đường vượt biên. Hay những ai đang phải chiến đấu với thần chết trên giường bệnh, thì sự có mặt của Thượng Đế là điều như nắm được trong tầm tay. Những lúc như thế, khi mà khả năng con người không còn làm được gì, thì hình ảnh của một Thượng Đế toàn năng, Thiên Chúa đầy quyền uy lại bừng sáng trong tâm trí con người.

Nhưng Thiên Chúa không chỉ là một Thượng Đế với đầy uy quyền và sẵn sàng xử dụng quyền năng ấy để đè bẹp con người, hoặc cứu vớt con người. Trong các tôn giáo, thần linh luôn luôn được biểu tượng bằng những hình ảnh siêu phàm, cách biệt với con người, hoặc thẳng tay với những yếu đuối hay lầm lỡ của con người. Tóm lại, không có sự cảm thông, và cũng không có sự gần gũi thân mật giữa thần linh và con người.

Thiên Chúa, Thượng Đế, Đấng Tạo Hóa của người Kitô Giáo, ngược lại, là một người Cha rất mực nhân từ, rất mực thương yêu và luôn luôn có mặt trong cuộc đời của con người và từng người. Trời cao, biển rộng, sông dài, núi đồi trùng điệp. Hoa cỏ đồng nội. Cây cối, thảo mộc. Chim trời, cá biển, muông thú rừng hoang. Tài nguyên trên mặt đất, dưới lòng đất. Tài nguyên trong biển và dưới lòng biển. Trài nguyên trên các tầng trời. Gió mát, hơi ấm và không khí trong lành. Tất cả đều được dựng nên để phục vụ con người và cho con người. Tất cả đều được tạo dựng từ bàn tay nhân lành của Thiên Chúa. Nhưng sự kỳ diệu nhất và cũng lạ lùng nhất là sự sống. Khi Thiên Chúa ban cho con người sự sống, là Ngài chia sẻ sự hiện hữu của Ngài với con người. Khi Ngài ban cho con người được cộng tác với Ngài trong việc tạo dựng sự sống, là Ngài đã cho con người dự phần vào quyền sáng tạo toàn năng của Ngài.

Tiếp theo sự sống là trí khôn, lòng muốn, tài năng, và vẻ đẹp của thân xác con người; nhất là tình yêu. Ôi! Tình yêu lạ lùng của con người. Nếu Thiên Chúa không mặc khải cho biết Ngài là Tình Yêu: «Thiên Chúa là tình yêu» (1Ga 4,8), thì con người sẽ không biết phải nói gì về cái thiêng liêng, cao cả và tuyệt vời của tình yêu. Con người trải qua muôn thế hệ phải cảm ơn Thánh Gioan về định nghĩa này, vì chỉ có Ông mới là người đã khám phá và thấu triệt được thế nào là một Thiên Chúa đầy yêu thương khi khẳng định Ngài là «Tình Yêu».

Và hôm nay, Tình Yêu ấy được hiện thực và sống động giữa những cảm nhận của con người khi Chúa Giêsu dậy các môn đệ Ngài - và cũng dậy chúng ta - kinh Lậy Cha, một kinh nguyện tóm lược tình yêu hành động của Thiên Chúa. Đó là mặc khải về một Thiên Chúa không xa vời, không vô cảm, và không lạnh lùng. Ngài gần kề với nỗi lo âu và những thao thức của con người. Ngài hiểu được những dằn vặt, những thao thức của con người và từng người: «Xin Cha cho chúng con hằng ngày dùng đủ, và tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con. Xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ» (Lc 11, 3-4). Qua những nhu cầu thường ngày như cơm áo, và qua những khó khăn trăn trở của kiếp người mà tình yêu Thiên Chúa được tỏ hiện.

Con người nghĩ gì và cảm gì khi thấy Thiên Chúa của mình cầm những chiếc bánh và những mẩu cá đưa cho mình ăn. Nếu không phải là Ngài, thì ai dám nghĩ và hình dung ra một Thiên Chúa tự nguyện qùi xuống rửa chân cho các môn đệ. Một Thiên Chúa đồng hành và đồng bàn với những người bị coi là tội lỗi. Nhất là một Thiên Chúa chia sẻ đến tận cùng cái nghèo mạt rệp và cuộc sống lầm than của con người trong suốt 30 năm dưới mái nhà Nagiarét. Tình yêu! Tình yêu hy hiến. Tình yêu đã khiến Ngài luôn luôn có mặt trong các nhà chầu trên khắp thế giới. Trong các bí tích, và trong Thánh Thể để làm của nuôi linh hồn con người. Và cũng chính tình yêu đã cho phép con người được gọi Ngài là Cha: «Lạy Cha chúng con ở trên trời» (Mt 6,9). Điều này hẳn làm cho các thiên thần phải sửng sốt, các quỉ thần phải ghen tương và bực tức. Tội lỗi đã lọt vào thế gian cũng vì sự căm thù và ghen tương ấy. Satan đã không muốn có sự thân mật này khi nhìn thấy Thiên Chúa chiều chiều tản bộ với con người trong vườn Diệu Quang.

«Cha chúng con ở trên trời». Đây là một mặc khải đem lại niềm vui, hạnh phúc và bình an cho con người. Qua đó con người biết rằng từ trên cao thẳm, Cha mình luôn luôn để mắt nhìn xem, hướng dẫn, và quan phòng mọi ngả đường mình đi. Và nếu như con người gặp phải những thử thách, những lỗi lầm trên đường đi, thì Ngài đã có đó để an ủi, chữa lành và tha thứ. Tuy nhiên, nếu con người đã có Thiên Chúa ở cùng mà vẫn lo lắng, băn khoăn, sợ hãi thì đó là vì con người đã không thật lòng tin nhận và tín thác nơi Ngài. Con người đã không mở rộng lòng mình để đón nhận tình thương yêu quan phòng của Ngài. Và bằng cách này hay cách khác, con người không muốn làm con của Ngài, không muốn nhìn nhận Ngài là Cha.

Mỗi sáng khi nhìn ánh bình minh lên cao. Chiều về khi nhìn ánh tà dương khuất dần sao chân trời. Hay khi màn đêm buông xuống, ngước mắt nhìn lên trời với muôn vì tinh tú lấp lánh, ai mà không cảm thấy lòng mình chùng xuống khi nghĩ rằng từ nơi cao thẳm ấy, một người Cha rất mực thương yêu đang mỉm cười nhìn mình, và để lòng thổn thức với Ngài: «Cha ơi! Cha ở trên trời».

 

Trở về Muc Lục