|
HIÊN CHÚA CŨNG ĐAU KHỔ (tiếp theo Maranatha_15) Huyền Vi Kết luận Như thế có phải Thiên Chúa không biết gì đến những đau khổ của con người chăng? Có phải Ngài chỉ biết sung sướng một mình trên Thiên Đàng một cách ích kỷ, bỏ mặc con người đang đau khổ quằn quại trong cái địa ngục trần gian này không? Không, hoàn toàn không! Thiên Chúa cũng đau khổ, cũng biết khóc như con người và chỉ vì tình yêu đối với con người mới làm cho Ngài đau khổ như thế. Ngài không những đau khổ vì bị giằng co giữa hai khuynh hướng mâu thuẫn trong bản chất của Ngài là công bằng và yêu thương đối với con người, mà Ngài còn hiện thân thành một con người thật sự để được đau khổ tận cùng hầu chia sẻ và thông cảm với mọi đau khổ của con người. Ngài chưa thể xóa bỏ mọi đau khổ cho con người vì luật công bằng của Ngài đòi hỏi phải như thế. Con người đã phạm tội thì phải chịu hậu quả tất yếu của tội là đau khổ. Thiên Chúa chỉ có thể cứu con người bằng cách cùng đau khổ với họ, cùng chia sẻ thân phận đau khổ của kiếp người với họ. Nhờ đó, Ngài giúp họ biến những đau khổ của họ thành những giá trị mang tính vĩnh cửu, để họ góp phần vào việc xây dựng hạnh phúc vĩnh cửu của chính họ. Đó là điều an ủi rất lớn cho con người đang phải rên siết trong đau khổ ở trần gian, vì họ không đau khổ một mình, mà chính Thiên Chúa vô cùng cao cả và quyền năng cũng cùng đau khổ với họ và vì họ. Chính Đức Giêsu con yêu dấu của Thiên Chúa, hoàn toàn vô tội, cũng đến để chia sẻ đau khổ với họ. Thật là một nhiệm mầu lạ lùng khôn tả! Thiên Chúa đã dùng đau khổ của chính mình để xoa dịu những đau khổ của con người. Ngài đã dùng thương tích của chính Ngài để chữa lành những vết thương của con người (lPr 2, 24b). Đó chính là sự cứu rỗi. Đức Giêsu và Thập Giá đi đôi với nhau Sự cứu rỗi của con người được cấu thành bởi hai yếu tố, Đức Giêsu và Thập Giá. Không có Đức Giêsu, Thập Giá trở thành cái gì khủng khiếp và vô ích. Có Đức Giêsu mà không có Thập Giá, Thiên Chúa chưa biểu hiện được tình yêu vô biên và sự thông cảm sâu xa của Ngài đối với nhân loại. Đức Giêsu không chỉ đến với con người để hiện điện bên cạnh họ mà thôi, nhưng cuộc đời Ngài đã gắn liền với Thập Giá. Đức Giêsu và Thập Giá đi đôi với nhau mới đem lại ơn cứu độ cho chúng ta. Phần chúng ta, lúc nào chúng ta cũng có sẵn những thập giá trong cuộc đời, những thập giá đó sẽ trở thành vô ích nếu chúng ta không biết gắn Đức Giêsu lên trên đó để biến chúng thành những «thánh giá». Gắn Đức Giêsu vào những thập giá của chúng ta chính là hiệp thông những đau khổ của chúng ta với những đau khổ của Đức Giêsu, nghĩa là vui lòng chấp nhận đau khổ để cùng chia sẻ đau khổ với Ngài, sẵn sàng chịu đau khổ thiệt thòi cho tha nhân vì yêu thương họ. Có như thế đau khổ mới trở thành nguồn ơn cứu độ, đem lại hạnh phúc. Những ai thật sự có Đức Giêsu ở với mình, sẽ sẵn sàng lãnh nhận đau khổ, vừa để cứu giúp tha nhân, là cách thể hiện tình yêu và sự từ bỏ mình, vừa để cảm thông và chia sẻ với Đức Giêsu sứ mạng cứu chuộc và thánh hóa nhân loại của Ngài. Có sẵn lòng chịu đau khổ vì Ngài và vì tha nhân mới chứng tỏ được mình là người theo Ngài và có tình yêu, có Thiên Chúa ở nơi mình: «Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo» (Mt 16, 24); «Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được» (Lc 14, 27). Chấp nhận khổ đau mới cứu được đau khổ Khổ đau phải được cứu độ bằng khổ đau. Đó chính là phương pháp «dĩ độc trị độc» mà y học đôi khi áp dụng cho bệnh nhân. Trong đời sống con người, thông thường, muốn cứu giúp ai khỏi hoạn nạn, đau khổ, người cứu giúp phải chấp nhận một số thiệt thòi, mất mát, khó chịu hay đau khổ nào đó. Nếu con cái được sống hạnh phúc và đầy đủ, không bị rơi vào bất hạnh túng thiếu thì đó là do sự hy sinh, chấp nhận đau khổ của cha mẹ. Cũng thế, Thiên Chúa đã chịu đau khổ để con người hạnh phúc. Chấp nhận đau khổ như thế là dấu hiệu của tình yêu. Không chấp nhận đau khổ vì người khác thì chứng tỏ mình không có tình yêu. Tình yêu chỉ có thể được chứng tỏ rõ rệt nhất bằng hy sinh và đau khổ. Thiên Chúa đau khổ, đó là dấu chứng chắc chắn nhất chứng tỏ Ngài yêu thương nhân loại thực sự. Nếu Ngài không đau khổ, con người sẽ khó nhận ra được tình thương của Ngài. Có yêu thương mới có thể chịu khổ, chịu lụy vì người mình yêu. Và có chịu lụy, chịu khổ vì người mình yêu mới chứng tỏ được tình yêu. Yêu thương và chấp nhận đau khổ vì yêu thương Bài học quan trọng nhất mà Đức Giêsu dạy chúng ta là: «Hãy yêu thương nhau như chính Thầy yêu thương các con». Nếu Ngài yêu thương chúng ta bằng cách chịu đau khổ tột cùng vì ta, cho ta, thì muốn áp dụng bài học của Ngài, ta cũng phải sẵn sàng chịu đau khổ vì nhau, cho nhau. Ta không thể nào nói mình yêu thương anh em khi anh em đau khổ hoạn nạn mà ta lại không sẵn sàng chia sẻ đau khổ với họ bằng chính những hy sinh của ta (x. Gc 2, 15-16). Tất cả mọi nỗi đau khổ của Ngài cũng chỉ có mục đích cứu độ nhân loại bằng cách đem tình thương vào thế giới, nghĩa là làm cho mọi người yêu thương nhau. Do đó, nếu chúng ta yêu thương nhau, và thể hiện tình yêu thương đó bằng hy sinh cho nhau và sẵn sàng chịu đau khổ để làm cho nhau hạnh phúc, là chúng ta đã thực hiện ơn cứu độ cho chính chúng ta, và làm cho ơn cứu độ của Đức Giêsu Giêsu thành tựu nơi chúng ta. Có thể nói, nếu chúng ta không yêu thương nhau và không chấp nhận chịu khổ đau cho nhau, thì sự cứu độ của Đức Giêsu cùng với những đau khổ của Ngài sẽ trở thành vô ích cho chúng ta. Và Nước Thiên Chúa mà Ngài chủ trương thành lập không bao giờ thành tựu được. Vậy, chúng ta hãy yêu thương và chấp nhận chịu đau khổ vì nhau như chính Thiên Chúa và Đức Giêsu đã yêu thương chúng ta và chịu đau khổ vì chúng ta. Có thể nói cuộc đời của Đức Giêsu đầy dẫy những đau khổ do con người gây ra cho Ngài, chỉ vì Ngài đặt tình thương lên trên hết khiến con người không nhận ra Ngài và hiểu lầm Ngài. Con người không nhận ra Ngài, và tự làm cho mình đau khổ, mất hạnh phúc, chính vì con người không đặt nặng tình thương mà chỉ đặt nặêng hạnh phúc và quá dị ứng với đau khổ. Họ không chịu chấp nhận đau khổ mà chỉ mong thoát khỏi đau khổ bằng bất cứ cách nào, cho dù bằng cả tội ác là cách chỉ gây thêm đau khổ. Đang khi đau khổ không chỉ là hậu quả của tội lỗi mà còn là phương thuốc hữu hiệu để giải trừ tội lỗi và những hậu quả xấu của nó. Đau khổ là do lòng ích kỷ: muốn hạnh phúc và sợ đau khổ chỉ cho mình Con người ngu muội chỉ biết sợ hậu quả mà không biết tránh nguyên nhân: đau khổ là hậu quả tất yếu của tội lỗi thì con người vô cùng sợ hãi; còn tội lỗi là nguyên nhân tất yếu gây nên đau khổ thì con người không thèm tránh, mà lại ham thích và sẵn sàng lao mình vào. Vì thế, con người dù khao khát hạnh phúc vô cùng, nhưng hạnh phúc dường như càng ngày càng vuột xa khỏi tầm tay con người; và dù rất sợ đau khổ, con người vẫn dường như luôn luôn hấp dẫn đau khổ đến với mình. Con người bị rơi vào trong vòng lẩn quẩn sau đây: – do quá ham hạnh phúc và quá sợ đau khổ, con người sẵn sàng phạm tội: vì khi phạm tội con người cảm thấy như tìm được hạnh phúc và tránh được đau khổ ngay trước mắt; – nhưng tội lỗi con người phạm lại bít kín con đường dẫn tới hạnh phúc và mở ra con đường dẫn đến đau khổ. – thế là con người bị mất hạnh phúc và chìm ngập trong đau khổ. Càng mất hạnh phúc, càng chìm ngập trong điều kiện thì lòng ham muốn hạnh phúc và sợ hãi đau khổ lại càng tăng lên. – lòng ham hạnh phúc và quá sợ đau khổ khiến con người sẵn sàng phạm tội để mong đạt được hạnh phúc và tránh được đau khổ. Cứ thế, con người tiếp tục vòng luẩn quẩn trên, hết vòng này đến vòng khác, khiến con người muôn đời trầm luân trong đau khổ. Muốn chấm dứt vòng luẩn quẩn đó, con người phải nhận định sáng suốt về nguyên nhân của hạnh phúc và đau khổ. Hạnh phúc là kết quả tất yếu của sự thánh thiện và vị tha, còn đau khổ là hậu quả tất yếu của tội lỗi và lòng ích kỷ. Muốn hạnh phúc thì phải sống thánh thiện và vị tha. Khi thật sự sống thánh thiện và vị tha thì chẳng cần mưu cầu hạnh phúc, chẳng cần phải tránh né đau khổ, mà hạnh phúc vẫn cứ đến với mình, và tâm hồn thường xuyên cảm thấy bình an hạnh phúc. Muốn tránh đau khổ thì phải đoạn tuyệt với tội lỗi và tính ích kỷ. Nếu cứ sống tội lỗi và ích kỷ, thì dù có mưu cầu hạnh phúc và cố gắng tránh đau khổ đến đâu, đau khổ vẫn cứ tự nhiên đến với mình như một điều tất yếu, còn hạnh phúc thì càng ngày càng trở nên xa vời. Chính lòng ham muốn cho mình được hạnh phúc và nỗi sợ hãi mình bị đau khổ là thứ ham muốn và sợ hãi mang tính ích kỷ, thường dẫn con người đến tội lỗi, và kết quả là con người mất hạnh phúc và bị đau khổ. Do đó, con người cần phải diệt lòng ham muốn và nỗi sợ hãi đầy tính ích kỷ đó. Còn lòng mong muốn cho người khác được hạnh phúc, và sợ người khác bị đau khổ làm cho tâm hồn con người nên thánh thiện, vị tha, chẳng những đem lại hạnh phúc cho tha nhân, mà còn luôn luôn là nguyên nhân dẫn đến hạnh phúc của chính mình. Đây chính là tình yêu, nó chính là yếu tố chủ yếu nhất làm cho con người trở nên giống Thiên Chúa, một Thiên Chúa mà bản chất là Tình Yêu (x. 1Ga 4, 8. 16). Chính thái độ yêu thương này mới có khả năng đem lại hạnh phúc đích thực và lâu bền cho con người. Nhưng con người không hiểu được điều này. Họ chỉ biết lo cho hạnh phúc và đau khổ của mình, chứ không hề quan tâm đến hạnh phúc và đau khổ của người khác. Yêu thương và đau khổ vì yêu thương mới dẫn đến hạnh phúc Như vậy, qua Đức Giêsu, Thiên Chúa đã làm gương cho chúng ta về việc chấp nhận đau khổ để được hạnh phúc. Đức Giêsu nói: «Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác. Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời» (Ga 12, 24-25). Thiên Chúa đã vì tình yêu đối với con người mà chấp nhận đau khổ để con người được hạnh phúc. Và chính nhờ tình yêu cao độ đó, nhờ hoàn toàn chấp nhận đau khổ và triệt để tự xóa mình vì tình yêu, mà Thiên Chúa luôn luôn hạnh phúc, hạnh phúc vô cùng vô tận. Cũng vậy, con người chỉ có thể đạt được hạnh phúc khi con người biết yêu thương nhau, và sẵn sàng chấp nhận đau khổ vì tình yêu. (Hết)
|