|
Kính thưa Quý Vị độc giả. Trong tuần vừa qua, sau khi hồi âm cho một độc giả, Maranatha nhận được một lá thư thật dài, khởi sự như sau: “Rất cảm động khi nhận thư trả lời này. Cảm động vì nghĩ rằng những việc lặt vặt này chắc sẽ không được trả lời, không phải vì Maranatha không để ý đến người đọc, nhưng vì nhiều công việc quan trọng khác, đòi thời giờ để thực hiện. Tuy nhiên tôi đã được trả lời. Xin thành thực cám ơn…” Những lời này cũng là lời mà Maranatha muốn mượn để gửi đến các độc giả đã từng viết thư về cho Maranatha, dù là gửi những bài viết tâm huyết, hay chỉ là những dòng chữ khích lệ ngắn ngủi. Maranatha trân trọng và cảm động khi nhận được những dòng thư của từng độc giả gửi cho, vì qua đó, Quý Vị bày tỏ sự ưu ái đón nhận công việc nhỏ bé của một nhóm giáo dân mà mình không biết là ai, nhưng đồng cảm với mình trong tinh thần vâng phục và tin yêu Thiên Chúa. Quả thật, ngoài những bậc tu trì đã dâng hiến trọn đời mình để phục vụ Thiên Chúa và phần rỗi các linh hồn, còn không biết bao nhiêu là giáo dân trong mọi môi trường trên thế giới đang làm chứng cho niềm tin của mình, và nếu Giáo Hội còn phản ảnh gương mặt Chúa Kitô trên trần thế trong thời đại này, ấy là nhờ hằng hà sa số những người con của Giáo Hội âm thầm mục nát đi để cho hạt lúa Kitô đơm hoa kết trái. Maranatha chỉ mong làm một nhịp cầu nối kết những người vô danh ấy, vô danh trước mặt nhân loại, nhưng hữu danh trong lòng của Cha trên trời. Và những người con vô danh ấy đang có mặt ở khắp nơi. Xin nêu lên một vài điển hình. Trong tháng tám này, tại Việt Nam, có hai dòng mừng kỷ niệm trọng thể. Dòng thứ nhất là một dòng quốc tế: ngày 10 tháng 08, tỉnh dòng Đức Bà Truyền Giáo mừng 80 năm có mặt tại Việt Nam; dòng thứ hai là một dòng địa phương: ngày 21 tháng 8, dòng Con Đức Mẹ Đi Viếng thuộc giáo phận Huế mừng 80 năm thành lập. 80 năm qua, và nhất là 30 năm gần đây, các nữ tu của hai nhà dòng ấy đã âm thầm đối diện với bao nỗi truân chuyên để giữ nét tinh tuyền cho lời chứng của những người con Đức Mẹ. Có lẽ các chị không làm gì để tăm tiếng rền vang cả, nhưng điều các chị đã làm, ấy là âm thầm đem cuộc đời mình biến thành một lời rao giảng sống động. Xin chúc mừng các chị em dòng Đức Mẹ Truyền Giáo và dòng Con Đức Mẹ Đi Viếng. Lễ kỷ niệm này khiến Maranatha nghĩ đến con đường cam go mà các chị đã đi qua trong vòng 80 năm, từ đó nhớ đến bao nhiêu tu sĩ các dòng khác, và cũng không thể quên được số giáo dân đông đảo trong bao nhiêu năm qua và hiện nay vẫn đang còn vất vả trên cánh đồng Tình Yêu. Trong công trường của Thiên Chúa, ban biên tập Maranatha cũng nỗ lực đóng góp phần nhỏ bé và giới hạn của mình mà bước cùng nhịp với hàng ngũ biết bao người vô danh ấy, để chúng ta cảm tạ Cha Chí Ái và cám ơn nhau. Maranatha xác tín rằng chính những chứng tích âm thầm của những người ấy là điều không thể thiếu được trong Giáo Hội ở mọi thời, và đó cũng là cách biểu lộ lòng chân thành của mọi Kitô hữu khi cùng nhau khấn nguyện: MARANATHA, lạy Chúa xin ngự đến!
MARANATHA
|