|
HURRICANE
CHARLEY
Bửu Sao
A nos
chers Anglais:
Nous
avons bien reçu vos deux emails juste ce matin 19 août aussitôt le courant
rétabli. Cela nous fait bien chaud au coeur
de recevoir des réconforts venus de nos enfants après une pareille
aventure, merci. Vous m'en avez aussi demandé le rapport, le voici en
bref:
Le lundi 10 août, la météo avait
tracé l'itinéraire de l'hurricane Charley, de Key West, l'extrême sud de
la Floride, longeant la côte Ouest vers Tampa pour aller se perdre en
Caroline du Nord. On était tranquile. Mais pas pour longtemps, car
la toupie ravageuse a subitement changé de direction. Le jeudi 12, on nous
prévint qu'elle se dirigerait droit sur nous le lendemain, le bien nommé
vendredi 13, puis continuer ses ravages jusqu'à Daytona Beach, au
nord-est! Nous avions tout juste le temps de nous acheter deux
touques de 20 litres d'eau minérale supplémentaire; en fait de nourriture,
en prévision des invités des vacances, nous en avons en stock pour trois
semaines dans le frigo. Le matin du vendredi, je
commençai à calfeutrer les trois fenêtres du salon avec des panneaux de
contre-plaqués, je fis le tour de la maison, rentrant les outils,
rassemblant les pots de fleurs, démontant les équipements électroniques
les mettant sous les meubles du salon. Le soir, vers 8 h 30 le vent
commença à souffler très fort. Nous étions alors devant l'écran, observant
presque en direct la progression du monstre de proche en proche.
Quand la télé annonça la vitesse du vent de 120 miles à l'heure à
Kissemee, situé à 20 miles de chez nous, nous commençâmes à réciter notre
Rosaire. Vers 9 heures des raffales de vent commencèrent à
se manifester, suivies des bruits de craquements de branches d'arbres.
Puis subitement tout s'estompe. En tâtonnant dans le noir complet
nous allâmes nous réfugier dans le walking-closet, le coin le plus sûr de
la maison. Des branches commencèrent à chuter sur les toits, puis des
bruits d'arbres fauchés un peu partout. On se prépare au pire.
La bourrasque a duré le temps d'un chapelet.
Ai-je la Foi ou pas? C'est le
moment de se le demander, le moment des épreuves ultimes où chacun sent la
main de Dieu posée sur lui. Pour les croyants, ce n'est point la
mort qu'on redoute, c'est plutôt l'angoisse devant un destin personnel en
train de s'accomplir. La tempête apaisée, nous adressâmes des prières de
remerciements et nous nous mimes au lit, toujours dans le noir complet,
sous une chaleur étouffante.
On dormait à peine. Vers 5
heures au matin, je suis allé compter les dégâts: ce n'était pas la fin du
monde, juste quelques branches suspendues encore sur nos toits, beaucoup
jonchant le jardin. Pas de dégâts donc, sauf deux arbres qui se penchent
dangereusement l'un du côté chambre à coucher, l'autre du côté
bibliothèque. Le problème était de sauver les victuailles de la
pourriture. Des gens se précipitent vers les Stations-services pour le
plein d'essence et des sacs de glaçons. Bien pourvu je suis rentré en
sifflant l'air de la Marquise: "Pourtant
qu'il faut, il faut que l'on vous dise: tout va très bien, tout va très
bien!"
Du vendredi 13 au jeudi 19: on a
vécu l'expérience d'un passé lointain: pas de lumière, pas d'eau chaude,
pas de téléphone. La radio réveille-matin nous livre les premières
nouvelles: au dernier recensement: 25 morts, une centaine de blessés, près
d'un million de sinistrés en Centre-Floride. Quelque part, un four à
barbe-cue s'est envolé d'un Patio pour atterrir dans la piscine du voisin;
plus loin, un vieux couple regardant la télé avec leur fils dans un
mobil-home, le vieux couple est projeté dans les airs et retombés morts
près de leur maison décarcassée, leur fils admis à l'hopital dans un état
grave: ils n'ont pas suivi la consigne de quitter les lieux.
Beaucoup d'exemples d'entre-aides parmi la population. Dans le train train
du journalier, on se dit à peine Hi! Aujourd'hui
la détresse a opéré le miracle de la fraternité humaine. Des gens, sans
distinctions de races, s'invitent les uns chez les autres, se partagent la
nourriture, proposent même leur salle de bains. On voit des fils de
rallonge trasférer le courant d'une maison à l'autre. Nous
disposons pour notre part d'une cuisine à gaz dans le Patio pour y
préparer nos repas. La jeune soeur de Ngoc Lan a sa pharmacie privée de
courant, mais sa maison est presque indemne, sauf un trou dans les toits.
Nous y allions déposer nos provisions en attendant le retour du
courant.
Le bilan des dégâts s'élève à 15 milliards! Pour un pays
hyper-industrialisé, c'est deux fois le plan Marshall servi à domicile: du
travail pour des milliers de personnes, des commandes pour toutes les
industries. De gros camions transportent des matériaux de construction,
des derricks et des voitures échelles affluent de toutes parts. Le malheur
des uns font le bonheur de tous. Tel est le sort des pays riches. En
attendant que tout s'arrange, des repas, de l'eau, des couvertures sont
distribués aux carrefours. Des dortoirs sont aménagés dans des
établissements scolaires. L'irrémédiable c'est évidemment la perte des
vies humaines. In Memoriam.
Le lundi 16, la poste m'apporta
un gros paquet de livres venus de Paris dont une Histoire de Paul de
Tarse. L'apôtre est venu à point nommé. Chaque matin, vers 6 heures, je
m'installe dans le Patio, sur ma rocking-chair anglaise, le livre posé sur
mes genoux: je guette la lumière du jour. Vers 6h30, aux premiers
rayons du soleil, chaque page de lecture l'une après l'autre
s'éveille et m'illumine l'esprit. Je n'aurai jamais
l'occasion de sentir pareil effet en poussant le bouton électrique. Il en
est de même du chaud et du froid. La douche froide chaque matin revigorise
les muscles et nous exerce à l'endurance, la douche chaude, elle, nous met
d'emblée dans un confort alourdissant. Dans la journée, l'absence d'images
télévisuelles est une libération. Et l'on commence à se demander: Que nous
apporte le progrès technologique? Deux modes de vie nous forcent à y
réfléchir: “Paul de Tarse du premier siècle et Jean Paul II du troisième
millénaire: deux belles tornades dont le sillage de par le monde
établit le lien de fraternité entre les hommes.”
|
TRẬN BÃO CHARLEY
Maranatha dịch
Các con yêu dấu đang tại Anh
Quốc:
Ba Mẹ vừa nhận được hai điện thư
của các con sáng hôm nay, ngày 19 tháng 8 sau khi có điện trở lại.
Thật là ấm lòng khi nhận được lời ủi an của con cái mình sau một biến cố
như vậy, cám ơn các con. Các con hỏi tin tức, thì đây là vài hàng
vắn tắt.
Ngày 10 tháng 8, đài khí tượng
loan báo hành trình của cơn bão Charley, khởi hành từ Key West, tận cùng
của Florida, đi dọc theo bờ biển phía tây hướng về Tampa rối biến
dần vào tiểu bang North Carolina. Ba Mẹ cảm thấy yên tâm. Nhưng chẳng được
bao lâu, bởi vì cơn xoáy tàn phá bỗng đổi hướng. Ngày thứ năm 12, đài báo
rằng bão sẽ đi thẳng đến vùng này hôm sau, nghĩa là ngày 13, rồi tiếp tục
con đường tàn phá cho đến Daytona Beach, miền đông bắc. Ba Mẹ chỉ
còn đủ thì giờ để đi mua thêm hai bình 20 lít nước khoáng; về phần thức
ăn, vì dự trù đón tiếp những bằng hữu mình mời đến nghỉ hè, nên Ba Mẹ còn
một khối lượng dùng ba tuần lễ. Sáng thứ sáu, Ba bắt đầu gia cố ba cửa sổ
phòng khách bằng những tấm panô ván ép, đi một vòng quanh nhà, dọn
dẹp các dụng cụ, sắp xếp các chậu hoa, tháo gỡ các thiết bị điện tử mà đặt
phía dưới các đồ đạc trong phòng khách. Tối đến, vào khoảng 8g30, gió bắt
đầu thổi mạnh. Lúc ấy Ba Mẹ đang ngồi trước màn hình, gần như nhìn trực
tiếp bàn tay hung thần đang dần dần tiến đến. Khi truyền hình loan báo tốc
độ gió là 120 miles/giờ (200 km/giờ) ở Kissemee, cách nhà của mình 20
miles (34km), Ba Mẹ bắt đầu lần hạt. Vào khoảng 9 giờ các cơn gió dữ
dội bắt đầu nổi lên, kèm theo tiếng răng rắc của những cành cây gãy. Rồi
thình lình mọi sự chìm trong bóng tối. Mò mẫm trong bóng đen như mực Ba Mẹ
đã trốn vào phòng áo quần là nơi an toàn nhất trong nhà. Các nhánh cây bắt
đầu rơi lên mái, rồi tiếng cây đổ đó đây vang vọng. Ba Mẹ đang chờ đợi
điều tệ hại nhất. Cơn cuồng phong đã kéo dài bằng thời gian đọc một tràng
chuỗi Mân Côi.
Không
biết lúc ấy Ba có đức tin hay không nữa? Đấy là giây phút tự hỏi xem
mình còn đức tin không, thời điểm thử thách cuối cùng khi mình thấy bàn
tay Thiên Chúa chạm đến mình. Đối với tín hữu chúng ta, điều mình sợ không
phải là cái chết, mà là sự hãi hùng trước một vận mệnh cá nhân đang trở
thành hiện thực. Khi cơn bão qua rồi, Ba Mẹ đã dâng lên lời kinh cảm
tạ và vào giường ngủ, vẫn trong bóng tối dày đặc, và nóng đến ngộp thở.
Ba Mẹ chỉ ngủ chập chờn. Vào
khoảng 5 giờ sáng hôm sau, Ba đã đi ra ngoài xem những hư hại: không đến
nổi tận thế, chỉ có vài nhánh cây còn vướng trên mái, phần nhiều là rơi
xuống vườn. Thế là không hư hại gì, ngoại trừ hai cây nghiêng đi một
cách nguy hiểm, một cây về phía phòng ngủ, một cây về phía thư viện. Vấn
đề là phải giữ thức ăn cho khỏi hư. Người ta đổ xô đến các trạm xăng để đổ
xăng cho đầy bình và mua các bịch nước đá. Sau khi có đầy đủ những
thứ cần thiết, Ba trở ra vừa lái xe về vừa huýt sáo bài la Marquise: “
Dù sao cũng xin nói cho bà biết: mọi sự
đều rất ổn, mọi sự đều rất ổn!”
Từ thứ sáu 13 đến thứ năm 19: Ba
Mẹ sống cái kinh nghiệm của thời dĩ vãng xa xưa: không đèn điện, không
nước nóng, không điện thoại. Đài truyền thanh buổi sáng báo tin đầu ngày:
theo số liệu cuối cùng thì có 25 người chết, hằng trăm người bị
thương, gần một triệu người lâm nạn ở miền trung Florida. Có nơi, một lò
nước thịt bay từ thềm nhà này sang hồ tắm của nhà bên cạnh; nơi khác, một
đôi vợ chồng già đang xem truyền hình với con mình trong căn nhà di động
bỗng bay tung lên trời rồi rơi xuống mà chết cạnh căn nhà đã thành đống gỗ
vụn, con của họ được đưa đến bệnh viện trong tình trạng thập tử nhất sinh:
họ đã không nghe lời chỉ đẫn là phải rời khỏi nơi ấy. Dân cư biểu lộ nhiều
tấm gương tương trợ. Trong cuộc sống hằng ngày, họ chỉ thoáng chào nhau
“Hi”! Hôm nay, cái tai họa đã thực hiện một phép lạ về tình huynh đệ giữa
người và người. Rất nhiều người, không phân biệt sắc tộc, mời láng
giềng về nhà mình, chia sẻ lương thực, thậm chí đề nghị sự dụng phòng
tắm của mình. Ta thấy những đường dây kéo điện từ nhà này sang nhà
khác. Ba Mẹ đặt bếp ga nơi thềm để nấu ăn. Nhà thuốc tây của em dì Ngọc
Lan mất điện, nhưng tư gia thì gần như không hư hại gì, ngoại trừ một lỗ
hổng trên mái. Ba Mẹ đem lương thực gửi ở đấy cho đến ngày có điện trở
lại.
Tổng số các thiệt hại lên đến
con số 15 tỉ (đô la)! Đối với một nước siêu công nghiệp, số tiền ấy cao
gấp đôi kế hoạch Marshall để phục vụ tại nhà: có công ăn việc
làm cho hàng ngàn người, đơn đặt hàng cho mọi thứ công nghệ. Những xe vận
tải lớn đem vật tư xây dựng, những chiếc xe kéo và xe thang tuôn đến từ
khắp nơi. Nỗi bất hạnh của người này trở thành hạnh phúc của
người kia. Số phần của các nước giàu là như thế đấy. Trong khi chờ
đợi cho mọi việc ổn thỏa, thì các bữa ăn, nước uống, chăn mền được
phân phối ở các ngã tư. Các lớp học biến thành phòng ngủ. Điều không thể
sửa chữa được dĩ nhiên là những mạng sống đã mất đi. Xin mặc
niệm.
Ngày thứ hai 16, bưu điện đem
đến cho Ba một gói sách lớn gửi từ Paris, trong đó có cuốn thánh
Phaolô thành Tarse. Vị tông đồ đến với cha thật đúng lúc. Mỗi sáng, lối 6
giờ, cha ra ngồi nơi thềm, trên ghế xích đu, đặt sách trên đầu gối:
Ba chờ đợi ánh sáng ban ngày. Lối 6g30, những tia nắng đầu tiên lộ diện,
từng trang sách thức giấc và soi sáng tâm trí Ba. Hẳn Ba không bao giờ
có được cơ hội cảm nhận một tác động như vậy nếu chỉ việc bật công tắc
điện. Đối với cái nóng cái lạnh thì cũng vậy. Tắm nước lạnh buổi sáng để
phục phồi sinh lực cho cơ bắp hơn và tập cho mình sức dẻo dai, còn tắm
nước nóng thì cho ta sự dễ chịu uể oải. Suốt cả ngày, cái thiếu vắng hình
ảnh truyền hình bỗng trở thành một sự giải phóng. Và Ba đã tự hỏi:
“Tiến bộ khoa học kỹ thuật đem đến cho chúng ta được gì? Hai nếp sống buộc
mình phải suy nghĩ: “Phaolô thành Tarse ở thế kỷ thứ nhất và Gioan Phaolô
II ở thiên niên kỷ thứ ba: hai cơn cuồng phong từng đi khắp
thế gian mà thiết lập mối dây huynh đệ giữa con người với nhau.”
|