|
XÂY LÂU ĐÀI TRÊN CÁT (Making Sandcastles) Maranatha sưu tầm và dịch. Nắng trưa oi ả. Gió biển mặn chát. Sóng vỗ rì rào. Một cậu bé quì gối xúc cát bắng chiếc bay nhỏ rồi đổ vào xô xanh. Câu lật xô lại trên công trình rồi rút xô lên, thế là cậu kiến trúc sư trẻ thơ kia vui mừng hớn hở: cái tháp của lâu đài cậu đã hình thành. Suốt buổi chiều hôm ấy cần cù làm việc. Múc cát chung quanh để làm hào, tô thêm bốn mặt để làm tường, lấy nút chai làm lính gác, dùng que kem làm cầu. Lâu đài cát sẽ được hoàn tất. Đô thị to lớn. Đường phố nhộn nhịp. Xe cộ ồn ào. Một người ngồi nơi văn phòng. Ông xếp giấy tờ hàng đống và ra chỉ thị cho khắp nơi. Ông kẹp điện thoại đế nói vì đôi tay đang lướt nhanh trên bàn phím vi tính. Các con số trôi nhanh và hợp đồng được ký kết. Ông sung sướng vì lợi nhuận tăng cao. Suốt đời ông, ông cần cù làm việc. Thiết lập kế hoạch, dự kiến tương lai. Thu nhập hàng năm sẽ là lính canh. Số tiền lãi sẽ là cầu vượt. Một đế quốc sẽ được hoàn thành. Hai con người xây hai lâu đài. Họ giống nhau nhiều điểm. Họ biến những hạt cát thành công trình vĩ đại. Họ không nhìn thấy gì cả và điều lăn xả làm việc. Họ hăng hái và quyết tâm. Và đối với cả hai người, thủy triều sẽ dâng lên để rồi mọi thứ đều tan tành. Và đến lúc này thì những nét tương đồng chấm dứt. Vì cậu bé thấy được sự kết thúc còn người lớn kia thì không. Hãy nhìn xem thái độ cậu bé khi hoàng hôn xuất hiện. Khi sóng biển tràn đến gần, cậu bé khôn ngoan kia nhảy mừng vỗ tay. Cậu không hề buồn rầu. Không sợ hãi. Chẳng tiếc thương. Cậu biết rằng chuyện ấy thế nào cũng xảy ra. Cậu không hề ngạc nhiên. Khi làn sóng đập vào lâu đài và kiệt tác của cậu vỡ tan tành vào biển cả, cậu chỉ mỉm cười. Cậu mỉm cười, nhặt lấy dụng cụ, nắm tay cha mà về nhà. Thế nhưng người lớn kia lại không khôn ngoan như thế. Khi làn sóng của tháng năm đổ vào lâu đài thì ông hoảng sợ khiếp đảm. Ông cuống cuồng chạy quanh tòa nhà cát để bảo vệ nó. Ông ngăn sóng để khỏi đập vào các bức tường mà ông đã xây. Nước mặn tràn lên và ông lao đao thách thức thủy triều: “Lâu đài này là của tôi!” Đại dương không buồn trả lời. Mọi người đều biết ai là chủ của cát bụi. Tôi không biết gì nhiều về lâu đài trên cát. Nhưng trẻ em biết rõ. Hãy nhìn xem các em và rút lấy bài học. Hãy tiếp tục dựng xây, nhưng xây dựng với trái tim em bé. Khi mặt trời lặn và thủy triêu dâng lên, hãy vỗ tay vui mừng. Hãy chào tiến trình cuộc đời rồi trở về nhà mình.
|