HÌNH
ẢNH MẸ TÊRÊXA ĐỐI VỚI TÔI
Trần Duy Nhiên
"Một suy nghĩ hướng đến tha
nhân. Cách thức mà chúng ta thinh lặng, lắng nghe, tha thứ,
nói năng và hành động. Đấy là những giọt dầu chân chính giúp
cho ngọn đèn chúng ta cháy mãi suốt cuộc đời mình.”
Mẹ Têrê
xa.
Ngày
5 tháng 9 năm 1997, một vĩ nhân đã ra đi... Vâng, Mẹ Têrêxa thành Calcutta
đúng là vĩ nhân của thế kỷ XX nếu ta nhớ lại rằng Mẹ đã nhận được Giải Nobel
Hoà Bình năm 1979, và ngày qua đời Mẹ được một vinh dự mà chưa một vĩ nhân nào
có được: ba nước trên thế giới chịu quốc tang, đó là Ấn Độ, Anbani và Hoa Kỳ.
Mẹ có dịp qua Việt nam hai lần, năm 1994 và năm
1995, và hai lần đó, tôi được may mắn tiếp kiến mỗi lần gần một giờ. Lạ lùng
thay, hình ảnh Mẹ để lại trong tôi không có gì là của một vĩ nhân cả, mà của
một người khiêm nhường đến độ quên đi bản thân mình. Tôi không còn nhớ Mẹ đã
nói gì với tôi, nhưng Mẹ để lại hai hình ảnh vẫn còn theo tôi cho đến ngày hôm
nay.
Điểm đầu tiên gây ấn tượng là
cảm thức về Thiên Chúa nơi Mẹ.
Khi đến Việt nam, Mẹ tạm trú trên lầu 3, tại 38 Tú Xương. Người ta
dành một phòng cho Mẹ và một phòng cho ba nữ tu theo Mẹ (trong số đó có vị Bề
Trên tổng quyền hiện nay là Sr Nirmala Joshi). Thế nhưng Mẹ đã biến phòng của
mình thành nhà nguyện với sự hiện diện của Mình Thánh Chúa, rồi cùng chia sẻ
với ba chị em phòng còn lại. Mẹ đã hẹn anh chị Soi và tôi đến gặp Mẹ lúc 11
giờ trưa.
Đúng hẹn, chúng tôi lên lầu 3. Vì không có chỗ
tiếp khách, Sr. Nirmala mời chúng tôi ngồi ở hành lang và Mẹ ra tiếp chúng tôi
tại đấy. Sau nụ cười chào đáp, Mẹ chỉ ngay vào nhà nguyện và bảo:
"Chúa kìa", với một thái độ tự nhiên giống như một bà mẹ bảo con
mình chào ông ngoại khi đi đâu về. Mẹ vào quì trước Thánh Thể với chúng tôi
một vài phút trước khi bắt đầu câu chuyện. Và cuối buổi nói chuyện, Mẹ cũng
chỉ vào nhà nguyện bảo chúng tôi chào Chúa trước khi ra về. Thái độ mẹ đơn sơ
như thể Chúa luôn có mặt bằng xương bằng thịt ở bên Mẹ. Cái cảm thức về Chúa
nơi Mẹ rõ rệt đến độ tôi có cảm giác rằng nó hùng biện hơn bất cứ bài giảng
nào của bất cứ ai nói về sự hiện hữu của Thiên Chúa và sự hiện diện của Chúa
Giêsu trong Thánh Thể.
Điểm thứ hai gây ấn tượng là
cách nói chuyện của Mẹ.
Mẹ không nói chuyện với ba người, mà nói với từng người một. Mẹ cúi
mình xuống và nhìn lên với cái nhìn thật trân trọng, cứ như là Mẹ muốn tiếp
thu một bài học nào đó từ người đối thoại mà quên mất mình là ai.
Nói chuyện với Mẹ mà trong đầu tôi cứ lờn vờn hình
ảnh của Chúa Giêsu quì xuống rửa chân cho môn đệ mình. Qua thái độ lắng nghe
và ánh mắt, Mẹ đã cho người đối thoại thấy rằng mình vô cùng giá trị... Có
những cái nhìn đè bẹp người người đối thoại và làm cho họ trở nên nhỏ bé và
đầy mặc cảm; có những cái nhìn làm cho người đối diện lớn lên và tự hào về giá
trị của mình: Mẹ Têrêxa là người có cái nhìn thứ hai đó.
Mẹ Têrêxa thành
Calcutta! Một danh xưng đem tự hào về cho Giáo Hội, cho các quốc gia
của Mẹ, cho toàn thể nhân loại. Thế nhưng qua hai
lần gặp gỡ, tôi không bị choáng ngộp vì một vĩ nhân, mà chỉ đọc được nơi Mẹ
một Kitô hữu điển hình: một người "đã hóa mình ra không" trước mặt Thiên Chúa
và trước mặt anh chị em nhân loại, dù cho người ấy có thấp hèn đến đâu.
Ngày 19 tháng 10 năm 2003, Mẹ được nâng lên
hàng chân phước. Mẹ là người được phong chân phước nhanh nhất trong lịch sử
giáo hội: vỏn vẹn 6 năm sau ngày qua đời. Tuy nhiên, Giáo Hội chỉ chính thức
hóa một điều mà mọi người gặp Mẹ đã công nhận từ lâu: Mẹ quả là hình ảnh sống
động của Chúa Kitô trên thế gian này.
Giờ này Mẹ đã về bên Chúa, tôi bỗng nghĩ đến
4690 nữ tu Thừa Sai Bác Ái đang tiếp tục sống đời sống ,"Kitô hữu mẫu mực" của
Mẹ tại 710 nhà trong 132 nước trên thế giới. Bất giác tôi nhớ lại lời Mẹ dặn:
"Con hãy cảm tạ Chúa cùng với Mẹ, vì Việt Nam
là nước thứ 100 mà các Thừa Sai Bác Ái hoạt động và nhà tại Việt Nam là nhà
thứ 500 của họ". Tôi không biết sau 2 năm hiện diện tại Việt Nam,
các Nữ Tu Thừa Sai Bác Ái của Mẹ Têrêxa có được gia hạn giấy phép hoạt động
hay không. Nếu không được thì kể cũng xót xa cho Giáo Hội tại Việt Nam đấy.
Nhưng dù các con của Mẹ có hoạt động công khai hay âm thầm, thì Mẹ vẫn còn
sống mãi trong họ để tiếp tục khẳng định cho mọi người mà họ gặp gỡ:
Chúa đang sống cạnh bạn và Ngài tôn trọng bạn với
trọn vẹn trái tim yêu thương của Ngài.
Để kết thúc những cảm nhận này, tôi ghi lại đây
một chuyện nhỏ. Khi trao đổi danh thiếp với nhau, Mẹ cho biết rằng mình không
bao giờ có danh thiếp.
Sr. Nirmala trình cho Mẹ 'danh thiếp' sau đây
với những lời vàng ngọc của Mẹ. Mẹ cầm bút viết lời chúc phúc, rồi trao cho
tôi như một kỷ vật:
(1) Ghi chú: Trên "danh thiếp" có hàng chữ viết tay
God Bless you (Xin Chúa chúc lành cho con)
và chữ ký của Mẹ. Tác giả cũng đã dịch những hàng chữ trên ra tiếng Việt như
sau:

Hoa quả của THINH LẶNG là Cầu Nguyện
Hoa quả của CẦU NGUYỆN là Đức Tin
Hoa quả của ĐỨC TIN là Tình Yêu
Hoa quả của TÌNH YÊU là Phục Vụ
Hoa quả của PHỤC
VỤ là Bình An.
Nguyện xin Chúa chúc lành cho con.
Mẹ Têrêxa
Trở về Muc Lục