|
GIÁO XỨ VÙNG CAO
Chị T… yêu mến, Tụi em vừa đi lên thăm anh Chiến về. Một chuyến đi rất vui và đặc biệt. Em chia sẻ với chị chuyến này đây. Tụi em lên đến nhà thờ, nơi anh Chiến phục vụ khoảng 10g sáng thứ năm. Sau khi ăn cơm và nghỉ trưa, anh Chiến đưa mọi người đến thăm một làng cách nơi anh Chiến phục vụ khoảng 5km. Đây là một làng của những anh chị em người dân tộc Giarai. Đoàn đi bằng xe Honda vì không tiện đi xe hơi. Cái nhà mình đến thăm là một nhà của một ông trùm, và căn nhà này cũng dùng làm nhà nguyện cho cộng đoàn nơi đây. Vì là nhà nguyện, nên những người dân vào đến nhà là họ cúi đầu chào Chúa và làm dấu thánh giá. Cộng đoàn ở đây họ họp nhau vào các tối thứ ba, thứ sáu và Chúa nhật để cầu nguyện và học giáo lý. Ở đây, việc dạy giáo lý đều do các ông trùm hoặc trưởng làng dạy, các cha không có giờ và cũng không thể dạy hết cho họ được, các ngài chỉ huấn luyện cho các ông trùm và họ về dạy lại cho giáo dân. Vì làng này tương đối gần nên hằng ngày cũng có một số người đến nhà thờ để dâng lễ. Còn các làng khác họ ở quá xa (diện tích nơi anh Chiến phục vụ khoảng 100km2), họ chỉ có thể đến nhà thờ vào ngày Chúa nhật hoặc những dịp lễ lớn thôi. Cái làng này, theo anh Chiến nói thì họ tương đối không nghèo như các làng khác, họ cũng có rẫy để trồng trọt, chủ yếu là trồng lúa, bắp, khoai… nhưng em thấy họ nghèo lắm. Thấy thương họ quá chừng… Buổi tối hôm thứ sáu là một buổi tối đặc biệt. Một số giáo dân dân làng nơi hôm thứ năm tụi em đến thăm, họ ra chơi với đoàn. Họ có thói quen đón tiếp khách rất lạ và rất vui: mỗi nhà họ tự nấu cơm và đem ra nhà xứ ăn chung với nhau, họ kéo ra từ lúc 5g chiều, còn đoàn thì mãi đến 8g tối mới về đến nhà, thế mà họ vẫn vui vẻ chờ đợi. Cùng ngồi ăn các thức ăn của họ mới thấy họ khổ thế nào. Họ mời tụi em ăn các món “đặc sản” của họ, Chị biết món gì không? Món kiến càng rang với muối ớt, một món khác nữa là lá khoai mì vò rồi xào với mỡ; họ cũng mời em ăn món muối ớt rang khô nữa. Chị biết không, ăn món muối ớt cay đến nỗi em ăn xong là bị ù tai luôn. Nhà khác thì mời em ăn một loại cà của người dân tộc, nhà khác thì mời mọi người ăn món tép xào với một loại hoa rừng… nhiều món lắm, nhưng nhìn chung chủ yếu các món này là rau rừng luộc hoặc xào. Thức ăn mặn chẳng có thịt cá, chỉ chủ yếu là muối. Họ thật nghèo, nghèo lắm. Anh Chiến cũng được ơn là cũng ăn được các món ăn của họ nên họ cũng rất quý anh Chiến. Sau khi ăn tối với nhau xong, họ đánh cồng chiêng và mời mọi người trong đoàn ra múa nhảy. Anh Chiến cũng nhảy quen với các điệu nhảy của họ rồi, anh Chiến nhảy cũng “trình độ” lắm. Chị T… (dì bề trên) cũng cùng nhảy với họ mặc dù Chị rất ngượng vì không quen. Chị bảo: ngại quá chừng, từng bước Chị nhảy là một lời cầu nguyện cho anh Chiến. Chị cũng thật dễ thương. Dĩ nhiên là em cũng cùng ra nhảy với họ cho họ vui mặc dù mệt đến chết được. Vì biết được sáng mai đoàn phải về nên họ chỉ nhảy múa đến hơn 10g tối thôi rồi họ ra về. Sau đó chị Ng., anh Tr. và em ngồi nói chuyện với anh Chiến đến 11g30 mới đi ngủ. Suốt mấy ngày anh Chiến cũng cực với mọi người, ăn ngủ cũng thất thường lắm, mà kể ra anh Chiến cũng khỏe thật, có sức để mà phục vụ giáo dân. Nơi anh Chiến ở cũng có một thầy cùng dòng đang ở chơi với anh Chiến, ông thầy này cũng dễ thương lắm, ngoài ra cũng có 2 thầy thuộc chủng viện Huế, được gởi đến một năm để thực tập Mục vụ và học tiếng Giarai chung với anh Chiến. Một trong hai thầy này cực kỳ dễ thương, phục vụ tụi em một cách vui vẻ và thân thiện, những ngày tụi em đến, lúc nào cũng thấy thầy lăng xăng dưới bếp, nấu ăn, rửa chén… trước khi về, em nói với thầy: thầy ơi, sau này làm linh mục, thầy cũng hãy dễ thương như vầy mãi nhé, thầy chỉ tủm tỉm cười, không nói gì cả. Chị ạ, với em chuyến đi này thật đặc biệt: những con người em gặp thật dễ thương, dễ mến. Em nghĩ rằng: trong Chúa và vì Chúa, con người ta mới dễ thương làm sao! Chuyến đi này em gặp được những con người mà cuộc đời và cách sống của họ đã phần nào diễn tả gương mặt của Chúa Giêsu, Thầy Chí Thánh, một gương mặt nhân ái và một tinh thần phục vụ đến quên mình. Họ là những nhà truyền giáo đã chết khi dấn thân cho công cuộc loan báo Tin Mừng. Và hiện tại cũng còn bao nhiêu vị đang sống với một lòng nhiệt thành dấn thân vì nhà Chúa. Em yêu quý họ biết bao. Mong sao các vị mục tử của chúng ta luôn là những mục tử nhân ái như thế. Họ đã không nghĩ đến đến chính bản thân, cuộc sống của họ luôn sống cho người khác và vì người khác. Có một cha Dòng Chúa Cứu Thế, ngài năm nay mới 73 tuổi, nhưng đã rất yếu, sở dĩ ngài yếu như vậy là do những ngày khi còn trai trẻ, ngài đã mãi miết với việc truyền giáo, bận rộn đến nỗi không có giờ ăn, bữa cơm chỉ đạm bạc, qua loa… nên bây giờ đã kiệt sức. Rồi những người anh em dân tộc, họ cũng rất dễ thương. Họ nghèo quá, nhưng cái nghèo không cản họ thiếu tình yêu, tấm lòng họ vẫn giàu nhân ái. Quả thật chỉ có trong Chúa, mọi người mới thực sự yêu thương nhau không giới hạn, tình yêu quả nhiệm mầu! Khi đi thăm nhà truyền thống của giáo phận, em được biết giáo phận Kontum đang “được mùa”, trong lòng em rộn lên một niềm vui khó tả. Em cũng được khơi lại thao thức truyền giáo nơi bản thân mình. Cũng được lây cái hăng say nhiệt thành vì nhà Chúa của các vị em gặp. Bên cạnh mình, có rất nhiều anh chị em đang hăng say loan báo Chúa cho người khác, họ ra đi không biết mệt mỏi, hạnh phúc của họ là đem Chúa đến cho người khác, hình như cả cuộc đời họ là thế. Chị bảo với anh Chiến khi vừa xuống đến nơi anh Chiến ở: “Chiến ơi, chị muốn hát: ‘đẹp thay, ôi đẹp thay, những bước chân gieo mầm cứu rỗi’…” Em thấy lòng mình rộn lên những cảm xúc phải sống sao cho xứng đáng hơn ơn gọi của mình. Mình không được quyền “nhàn nhã” trong khi bao nhiêu người thân yêu của mình đang say sưa với sứ vụ Chúa trao. Chị ơi, cầu nguyện cho em được thêm lòng yêu Chúa, vì chỉ khi có tình yêu, mình mới có thể dám dấn thân vì Chúa và vì Giáo hội Chúa. Chuyến đi này cũng tăng thêm nơi em lòng yêu mến Giáo Hội của Chúa. Chúa Thánh Thần vẫn đang làm việc, và hoa trái của Ngài vẫn được thấy tỏ tường nơi Giáo hội của mình. Chúa vẫn có đó nơi sự diện diện của những người của Chúa, ngày hôm nay, lời Chúa: hãy đi loan báo Tin mừng đến tận cùng trái đất vẫn được thực hiện nơi bước chân của các nhà truyền giáo. Chị ạ, bao nhiêu người đang xả thân vì lý tưởng yêu Chúa, chẳng lẽ mình lại ngồi yên sao được. Xin Chúa cho em cũng biết không ngừng rao giảng Chúa trong môi trường sống của em nghe. Thế đó Chị ạ, chuyến đi thật ý nghĩa và mang một giá trị đặc biệt, giá mà các Giáo Lý Viên Bình Đông có thể đến đó để khơi dậy và tăng thêm thao thức truyền giáo. Em cũng thấy quý Anh Chiến nhiều hơn, cũng thấy cảm phục anh Chiến lắm. Và dĩ nhiên là em nghĩ mình phải tăng thêm việc cầu nguyện cho công cuộc truyền giáo của Giáo hội Việt nam. Một vài tâm tình chia sẻ với Chị. Mình cầu nguyện cho nhau luôn biết sống đẹp lòng Chúa và biết làm cái gì đó thật đẹp cho Giáo hội của mình nghe. Em, Clara Th.
|