Thư Tòa Soạn

 

Quý độc giả thân mến,

Như đã có lần bày tỏ tâm tình của Maranatha khi nhận được thư của độc giả gửi về: trân trọng và cảm động, hy vọng và hạnh phúc…vì được nhận được một vài dòng khích lệ, chia sẻ của từng độc giả dành cho tuần báo.

Thật vậy, từ những số báo đầu tiên, qua Mục Thư Bạn Đọc, Maranatha đã viết:…Để quí vị độc giả cùng hiệp thông với mọi thành phần Dân Chúa đang dấn thân trên khắp nẻo đường trần thế hầu dọn đường cho Chúa Đến, Maranatha xin trích lại đây một số câu trong số rất nhiều điện thư đã nhận được... Nhưng quí vị cứ đọc xem, rối hẳn quí vị sẽ cảm nhận như chúng tôi rằng, bất chợt, một hai chữ nào đó có thể mở ra trước mình mắt cả một khung trời...

Vâng, Maranatha không chỉ là một tuần báo điện tử thuần túy gửi đến Quý Vị những bài vở hàng tuần, nhưng ước mong được là một nhịp cầu nối để quý độc giả nhận diện ra nhau và bắt gặp chính mình qua những tâm tình và bài viết của các tác giả, độc giả khắp nơi gửi về. Hẳn chúng ta đã không quên được chia sẻ của các linh mục, nhà dòng, tu hội hoặc giáo dân ở Canada, Thủ Đức, Xã Đoài (địa phận Vinh), Ninh Thuận (Nha Trang), ở Úc Châu, Long Xuyên, Cần Thơ, vương quốc Bỉ, Nam Định, Thụy Sĩ, Berkely, Chicago (Hoa Kỳ), Huế, Kontum, Gia Định, Hà Tĩnh…và nhiều nhiều nơi nữa…gửi về cho Maranatha. Trong tâm tình đó, tuần này Maranatha xin được hiệp thông với một anh em linh mục viết về cuộc sống mục vụ của mình “….bởi vì cuộc sống mục vụ của mình bên này hơi đặc biệt một tí. Vì giáo dân ở rải rác khắp nước, nên mỗi tháng mình phải đi hết nơi này sang nơi khác thăm và dâng lễ, giải tội cho giáo dân. Cuộc sống du mục cũng vui, nhiều cơ hội để học hỏi và để sống phó thác, nhưng cũng ít thời giờ để viết lách, vì mỗi lần đi như vậy thì thời giờ không là của mình nữa, mà là của giáo dân, giờ ăn, giờ lễ, giờ ngủ đều do giáo dân quyết định, nên giờ cho mình và cho việc riêng của mình thì hầu như không có. Xin anh chị em trong Maranatha cầu nguyện cho mình với, bởi vì không biết có thể cầm cự cho tới khi nào, vì đi nhiều cũng mệt lắm. Một lần nữa, xin Chúa Giêsu, vị chủ chăn nhân từ, ban cho anh chị em trong Maranatha thật nhiều tình yêu để nhờ đó có nhiều sáng kiến trong việc loan báo Tin Mừng. Cầu nguyện cho nhau.”

Cuộc sống hy sinh, tâm tình quý báu và đáng trân trọng của linh mục vừa chia sẻ trên đây phải chăng cũng chính là tâm tình của nhiều linh mục khác… “không còn là của mình nữa, mà là của giáo dân…” trong đời sống hiến dâng để phục vụ dân Thiên Chúa mà mình đã được gọi để sống hy tế sống động hàng ngày đó. Và cũng như thế, biết bao anh chị em ở đâu đó cũng đang âm thầm sống đời tín hữu, mà cuộc sống của những con người này không còn là của mình nhưng là thuộc về Đức Kitô để trở nên muối mặn men nồng của Tình Yêu của Thiên Chúa trong cuộc đời với nhiều khó khăn và thử thách hôm nay. Tuy vậy, chúng ta biết rằng mình không cô đơn trên con đường lữ hành đức tin về nhà Cha, nhưng an vui vì chúng ta vẫn có Đức Kitô đồng hành và được nâng đỡ qua lời cầu nguyện và những chia sẻ tâm tình của những anh em chưa từng gặp gỡ nhưng đã rất gần gũi, thân thương.

Đó chính là một trong những ước mong và chủ trương của Maranatha, để qua trang báo nhỏ bé, đơn sơ này, hàng tuần Maranatha được cùng quý độc giả khắp nơi chia sẻ tâm tình cho nhau, qua các bài viết về Cầu Nguyện, Sống Đạo, Mục Vụ, Hôn Nhân Gia Đình. Ở đây không còn phân biệt linh mục, tu sĩ hoặc giáo dân. Tất cả chúng ta, những tín hữu tin vào Đức Kitô, cùng nhau chia sẻ những khó khăn, trăn trở của cuộc sống hàng ngày, của ơn gọi riêng mình, nhưng vẫn biết rằng, ở nơi các quốc gia trên thế giới hoặc ngay chính trong lòng quê hương, vẫn có những tâm hồn, trái tim luôn hướng về nhau với lòng thương mến và hiệp thông, cùng nhau xây dựng Nước Trời mỗi nơi mình được gọi đến với lời khẩn nguyện: “Maranatha, Lạy Chúa, xin ngự đến!

 

MARANATHA

Trở về Muc Lục