|
NGÀY HOÀ BÌNH THẾ GIỚI: ƯỚC MƠ HAY HIỆN THỰC? Madeline Labriola The Catholic Peace Voice, số tháng 7-8/2004 Bản dịch của Maranatha. Thứ ba 21 tháng 9 năm 2004. Cứ theo lẽ thường, đây chỉ là một ngày trong tuần làm việc chờ mong ngày thứ sáu mau đến. Nhưng hôm nay thì lại khác. Tất cả mọi quốc gia dân tộc trên thế giới đang chào mừng Ngày Hòa Bình Thế Giới của Liên Hiệp Quốc lập ra. Các thánh đường sẽ gióng lên những hồi chuông, trong gia đình mọi người sẽ nói với nhau trong tôn trọng và khoan dung, các bãi mìn sẽ được tháo gỡ, trong một số làng, dân quân sẽ nộp súng đạn. Thế giới được chúc lành bằng những âm thanh của hòa bình. Vào đúng ngọ, mọi người sẽ ngưng công việc và tĩnh lặng trong giây lát, để cùng cầu nguyện cho hòa bình. Chiều đến, khi trẻ em đi học về, ngồi vào bàn ăn bữa tối và xin cha mẹ thắp lên một ngọn nến cho hòa bình. Các nhà lãnh đạo tôn giáo sẽ nhắc nhở cộng đoàn của mình rằng mỗi một người trong họ phải trước tiên tìm thấy được bình an trong con người và cuộc sống của mình trước khi đem đến cho người khác. Các vị này giúp mọi người học để tha thứ cho nhau, để nhận diện và từ bỏ những tham lam, khước từ những gì là cố chấp, thiếu khoan dung, và ngợi khen Thiên Chúa vì đã ban cho sự tốt lành và đẹp đẽ nơi mỗi một con người. Ở một vài nơi, người ta sẽ tổ chức những ngày lễ hội với giấy màu được giăng trên khắp các ngọn cây, buổi tối đến có pháo bông làm sáng rực cả bầu trời. Họ ca tụng cuộc đời và những đóng góp cao cả của các nhà kiến tạo hoà bình trên từng quốc gia – Gandhi, Martin Luther King Jr., Nelson Mandela, Dorothy Day, Đức Đạt Lai Lạt Ma, Oscar Romeo và Đức Giêsu. Ngay cả những bài học lịch sử cũng thay đổi trong ngày hôm nay. Thay vì học về những cuộc chiến lừng danh trên thế giới, học sinh sẽ thảo luận về cách thế hợp tác và ý thức để con người có thể cùng cộng tác và giúp đỡ nhau. Họ sẽ biết rằng Thập Niên xây dựng Hoà Bình và Bất Bạo Động của Liên Hiệp Quốc đã khởi đầu từ năm 2001 và Những Mục Tiêu Phát Triển cho Thiên Niên Kỷ của Liên Hợp Quốc thành lập đã được toàn thể 191 quốc gia đồng ý. Những mục tiêu này nhắm vào việc bài trừ sự nghèo đói, để mọi người ai cũng được đến trường, có thực phẩm và nước uống trong lành. Trong những xứ tại Châu Mỹ La tinh, các vùng Biển Hồ tại châu Phi, ở Haiti và Nam Triều Tiên, người ta đang dựng lên những cây cột Hòa Bình và dành một ngày để đề cao sự bất bạo động và ngưng bắn trên toàn địa cầu. Những người theo Kitô giáo, Hồi giáo, Do Thái Giáo, Phật Giáo, và Ấn Giáo hợp với những người không có niềm tin hay tín ngưỡng nào, sẽ cùng nhau trồng một cây xanh. Họ sẽ đặt một biểu tượng của chiến tranh xuống hố, và trồng lên đó một cái cây. Trong một vài thành phố, người ta trao cho nhau những ổ bánh mì, đồng thời khuyến khích người nhận kêu gọi và thách thức các viên chức chính phủ đem lại cho đồng bào “bánh mì thay vì bom đạn.” Người ta giúp nhau ghi danh đi bầu và không từ khước bất cứ người nào, mỗi một phiếu bầu đều được đếm tới. Trên các chuyến xe lửa, phi cơ và xe buýt ở Anh Quốc, Úc Châu và Trung Đông, người ta mỉm cưòi chào nhau, chúc nhau một ngày tốt lành, và bắt tay nhau. Người ta không phung phí nước uống và thực phẩm, phụ nữ được đối xử công bằng và các trẻ em được chơi đùa vui vẻ. Các thông tấn xã trên toàn thế giới sẽ loan tin về ngày hôm nay. Báo chí sẽ kể lại những câu chuyện tràn ngập hòa bình nơi các địa phương. Hệ thống truyền hình phỏng vấn Kofi Annan, Đức Giáo Chủ Gioan Phaolô II, Arafat, và Sharon trong khi họ đang cùng dùng bữa với nhau tại thành thánh Giêrusalem, trong khi đó, người ta phá vỡ bức tường biểu tượng của hận thù và chia rẽ. Tại các nhà thờ, hội đường, đền thờ Hồi giáo và các nơi thờ phượng đều mở cửa để canh thức suốt 24 giờ đồng hồ. Đền miếu lúc nào cũng đầy người, mọi nơi, mọi lúc, người ta cầu nguyện và suy niệm về hòa bình. Họ đang cùng nhau làm một Đêm Canh Thức Cầu Nguyện cho Hoà Bình Thế Giới. Ngày 21 tháng 9 năm 2004 bây giờ là một ước mơ, nhưng nó có thể trở thành một hiện thực- một thời điểm của lịch sử khi tất cả chúng ta nhận biết rằng chúng ta lệ thuộc nhau và tất cả chúng ta đều là con người với nhau. Đây là một ngày đã đuợc thành lập theo nghị quyết của Liên Hiệp Quốc từ năm 1981, nhằm tạo cơ hội cho mỗi cá nhân, các tổ chức và từng quốc gia để có thể tạo ra những hành động cụ thể cho hòa bình trong một ngày được đồng ý chung. Chúng ta có thể làm gì để tạo niềm hy vọng cho ngày hôm nay, để biến ước mơ này trở thành hiện thực? Xã hội dân sự có quyền hành rất lớn, lớn hơn hẳn quyền lực của các chính phủ. Tướng Dwight D. Eisenhower đã từng tuyên bố, “Một ngày nào đó các chính phủ sẽ phải ra đi và để cho con người có hòa bình.” Xin cùng hiệp lòng và góp sức với chúng tôi trong nỗ lực kêu gọi một triệu người tham gia vào công việc trên trong ngày 21 tháng 9 sắp tới đây. Mỗi một hành động đều quan trọng, mỗi một diễn tả tình yêu đều đem lại những tác động dây chuyền trên toàn thế giới. Bao giờ là lúc thuận tiện hơn lúc này để kiến tạo hòa bình?
|