|
SỨ ĐIỆP của ĐỨC THÁNH CHA GIOAN PHAOLÔ II NHÂN NGÀY HÒA BÌNH THẾ GIỚI
Bản dịch của Maranatha. 9. “Phúc cho ai xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa” (Mt 5,9). Những lời này mời gọi mọi người làm việc trong cánh đồng mênh mông của hòa bình. Làm thế nào những lời ấy có thể vang dội mạnh mẽ như thế trong lòng người nếu chúng không đáp ứng cho một nỗi khao khát sâu xa và một niềm hy vọng không gì dập tắt nổi trong chúng ta? Và còn lý do nào khác để cho những người xây dựng hòa bình được gọi là con Thiên Chúa, nếu không phải vì Thiên Chúa, tự bản chất, là một Thiên Chúa của Hòa Bình? Chính vì thế mà lời loan báo cứu độ do Giáo Hội thông truyền trên thế giới chứa đựng những yếu tố tín lý có tầm quan trọng nền tảng để tìm ra những ngưyên tắc cần thiết hầu cho các quốc gia sống chung hòa bình. Các biến cố lịch sử dạy chúng ta biết rằng muốn dựng hòa bình thì không thể nào bỏ qua việc tôn trọng một trật tự luân lý và luật pháp, theo như châm ngôn: “Serva ordinem et ordo servabit te” (hãy phục vụ cho hòa bình thì hòa bình sẽ phục vụ cho ngươi). Luật pháp quốc tế cần tránh sự việc là luật của kẻ mạnh bao giờ cũng thắng. Mục đích chủ yếu của luật pháp quốc tế là làm sao cho “sức mạnh tinh thần của luật pháp thay thế cho sức mạnh vật chất của vũ khí”, bằng cách dự kiến những biện pháp chế tài thích đáng đối với những ai vi phạm, cũng như những sự đền bủ thỏa đáng cho nạn nhân. Điều này cũng có giá trị đối với những kẻ cầm quyền nào chủ ý vi phạm nhân phẩm và nhân quyền, vịn vào cái cớ không thể chấp nhận được ấy là ‘vấn đề nội bộ của quốc gia mình’. Khi ngỏ lời với phái đoàn ngoại giao cạnh Tòa Thánh, ngày 13 tháng 01 năm 1997, tôi lưu ý rằng luật pháp quốc tế là một khí cụ hàng đầu để đem lại hòa bình: “Luật quốc tế trong một thời gian dài là luật chiến tranh và hòa bình. Tôi nghĩ rằng càng ngày luật ấy phải trở nên luật hòa bình mà thôi, được xây dựng căn cứ trên công lý và tình liên đới. Và trong bối cảnh ấy, luân lý cần phải sản sanh luật pháp, thậm chí luân lý có thể có chức năng đi trước luật pháp, trong tầm mức mà luân lý chỉ rõ hướng đi nào là công bình và thiện hảo.” Chúng ta lưu ý đến tầm quan trọng của sự đóng góp tín lý mà Giáo Hội đề ra qua quá trình lịch sử, nhờ vào những suy tư triết thần của nhiều nhà tư tưởng Kitô giáo, hầu hướng luật quốc tế đến lợi ích chung của toàn thế gia đình nhân loại. Đặc biệt, trong lịch sử hiện đaị, các Giáo Hoàng đã không ngần ngại nhấn mạnh đền tầm quan trọng của luật quốc tế như là một bảo chứng cho hòa bình, vì các ngài xác tín rằng “chỉ trong hòa bình thì công lý mới được gieo, và công lý sẽ đem lại hoa trái cho những người xây dựng hòa bình.” (Gc 3,18). Giáo Hội đang dấn thân trên con đường này, với những phương tiện của riêng mình, dưới ánh sáng liên lỉ của Phúc Âm và với sự trợ giúp không thể thiếu được của nguyện cầu. 10. Cuối cùng, tôi nghĩ rằng mình có bổn phận nhắc nhở rằng, muốn thiết lập một nền hòa bình đích thực trên thế gian, công lý cần phải lấy bác ái mà bổ túc cho mình. Quả thật, luật là con đường đầu tiên phải theo để đạt đến hòa bình. Các dân tộc phải được giáo dục để tôn trong luật ấy. Nhưng người ta chỉ không thể đi đến cuối đường nếu công lý không được bổ xung bằng tình yêu. Công lý và tình yêu đôi khi có vẻ như là hai sức mạnh đối lập. Thực ra đấy là hai mặt của một thực tại duy nhất, hai chiếu kích của đời sống con người cần bổ túc cho nhau. Kinh nghiệm lịch sử đã chứng minh điều ấy. Nó cho thấy rằng công lý khó lòng mà xóa bỏ được hận thù và thậm chí sự độc ác. Chỉ công lý mà thôi thì chưa đủ. Công lý có thể đi đến mức phủ nhận chính mình, nếu nó không mở lòng đón nhận sức mạnh sâu xa hơn ấy là tình yêu. Vì thế, đã nhiều lần tôi nhắc nhở Kitô hữu và mọi người thiện chí là cần phải thứ tha để giải quyết những vấn đề giữa các các nhân cũng như giữa các dân tộc. Không có hòa bình nếu không có thứ tha! Và trong bối cảnh hiện nay tôi vẫn lặp lại như thế, khi mà tôi nhìn thấy trước mắt mình cuộc khủng hoảng đang tiếp tục gia tăng tại Palestine và taị Trung Đông: không thể nào tìm ra giải pháp cho những vấn đề nhức nhối mà các dân tộc miền này đã cam chịu bao lâu rồi, ngày nào mà người chưa quyết định vượt qua khỏi cái công lý đơn thuần để mở lòng ra cho sự thứ tha. Kitô hữu biết điều đó: tình yêu là lý do khiến Thiên Chúa liên hệ với con người. Và Tình Yêu cũng chính là điều mà người chờ đợi con người đáp trả. Qua đó, Tình Yêu cũng là phương thức cao thượng nhất để con người liên hệ với nhau. Vì thế, Tình Yêu cần phải thấm nhuần mọi lãnh vực của đời sống con người và lan tỏa cho đến chiều kích quốc tế. Chỉ khi nào nhân loại sống trong ‘một nền văn minh của tình yêu’ thì mới có thể vui hưởng một nền hòa bình đích thực và lâu bền. Bước và thềm năm mới, tôi muốn nhắc lại cho mọi người nam nữ thuộc mọi ngôn ngữ, mọi tôn giáo và mọi văn hóa câu phương ngôn cổ xưa: “Omnia vincit amor” (Tình Yêu chiến thắng mọi sự)! Vâng, anh chị em thân mến trên khắp hoàn câu, cuối cùng, chính Tình Yêu sẽ chiến thắng! Chớ gì mọi người nỗ lực để cho chiến thắng ấy mau đến! Xét cho cùng, chiến thắng ấy chính là điều mà mọi trái tim đều khao khát. Vatican, ngày 8 tháng 12 năm 2003
Nguyện Xin Hòa Bình Đến Với Toàn Thể Nhân Loại Trên Thế Giới. Nguyện Xin Hòa Bình Đến Với Dân Tộc Việt Nam.
|