Thư Tòa Soạn

Kính thưa Quý độc giả,

Cha Anthony de Mello đã viết câu chuyện sau trong cuốn Như Tiếng Chim Ca:

Tôi thấy ngoài đường một cô bé gái đang run cầm cập trong chiếc áo mỏng tanh, với chút hy vọng mong manh là có được một bữa ăn kha khá. Tôi phẫn uất và thưa với Chúa: "Tại sao Chúa đã để cho sự việc đó xảy ra? Chúa không nhìn thấy sao? Tại sao Chúa không làm gì hết?" Trong một thời gian khá lâu, Chúa không nói gì. Rồi một đêm kia, Chúa đã trả lời rất bất ngờ: "Dĩ nhiên là Cha đã thấy điều đó rồi: vì thế mà Cha tạo dựng nên con, con đấy!"

Chúa nhật tuần này, Phúc Âm kể lại câu chuyện người phú hộ và Ladarô. Biết đâu người phú hộ cũng ray rứt cầu nguyện với Chúa:Sao Chúa không làm gì hết cho Ladarô?” Và ông không hề để ý rằng mình được Chúa dựng nên để chia sẻ với Ladarô.

Chúa nhật tuần này là chúa nhật 26 mùa thường niên, nghĩa là một chúa nhật không có gì để nói… Sao lại không nhỉ? Mỗi thánh lễ chúa nhật là nhà sư phạm Kitô dạy bài học chia sẻ bằng phương pháp trực quan: Người lấy chính bản thân mình mà chia sẻ cho tất cả chúng ta.

 Thánh Gioan đã viết về thánh lễ đầu tiên: ‘Người đã yêu thương đến cùng.’yêu thương đến cùng nên Người cũng hiến thân đến cùng. “Này là Mình Thầy, Này là Máu Thầy, các con ăn đi, và hãy làm như thế để tưởng niệm Thầy’.  Hãy giúp Thầy tiếp tục chia sẻ cho đến mai sau.

Hãy làm như thế mà tưởng niệm Thầy’ cũng còn có nghĩa là hãy yêu thương như Thầy, hãy chia sẻ như Thầy, hãy để cho người khác nghiền nát, lạm dụng, bóc lột noi gương Thầy.

Bạn sẽ nói: Trước những đói khát vật chất và tinh thần của anh em tôi, tôi có thể làm gì được. Bản thân tôi còn khó khăn mọi bề kia mà?” Chúng ta không thể làm gì nhiều, nhưng chúng ta vẫn có thể đến với họ với 5 cái bánh và 2 con cá của mình.

Mẹ Têrêxa thành Calcutta thuật lại câu chuyện sau, trong bài diễn văn nhận Giải Nobel Hòa Bình tại Oslo, năm 1979:  Tôi đã có một kinh nghiệm lạ lùng với một gia đình theo Ấn Giáo. Hôm nọ, một người đến nhà chúng tôi và bảo: “Mẹ Têrêxa à, có một gia đình 8 con; họ không có gì ăn lâu rồi; Mẹ làm điều gì đi!” Thế là tôi lấy một ít gạo rồi lập tức đi đến đấy. Tôi thấy mấy em bé với cặp mắt ánh lên vì đói. Tôi không biết anh chị em có bao giờ thấy ai đói chưa. Tôi thì thấy nhiều lắm ở Ấn Độ. Bà cầm lấy gạo, chia ra hai phần, rồi đi ra ngoài. Khi bà trở về, tôi hỏi bà: “Bà đi đâu vậy? Làm gì vậy?” Bà đơn sơ trả lời: “Họ cũng đói!”. Điều làm tôi choáng váng nhất là bà ấy biết họ là ai: là một gia đình Hồi Giáo. Tôi không đem thêm gạo tối hôm ấy vì tôi muốn để cho họ hưởng trọn vẹn niềm vui chia sẻ.

Hẳn Thầy Giêsu sẽ tủi thân lắm khi thấy môn sinh của Người là chúng ta đây cứ ở lại tưởng niệm Người trong nhà thờ mỗi ngày chúa nhật, và bỏ mặc cho người phụ nữ đói meo kia đem chia một nửa sự sống của chị cho một người hàng xóm, khi mà chính chị chưa bao giờ được chia sẻ Máu Thịt của Thầy, như chúng ta.

Vì thế, tuần lễ này, Maranatha dành cho những bài viết về Khoa Sư Phạm của Chúa Giêsu, để từ đó ta đưa Người vào lòng mình trong tinh thần cầu nguyện, dù phải Đương Đầu với Những Phức Tạp của Bản Thân, để rồi cũng biết chia sẻ đến nhói đau như Thầy Chí Thánh của mình.

 

MARANATHA

Trở về Muc Lục