|
NGƯỜI THANH NIÊN ĐÃ CHỌN CHÚA Maranatha sưu tầm Từng giàu có và đầy cao vọng Chàng đã chọn lấy sự khó nghèo và khiêm nhường Từng có khuynh hướng theo nghề chiến tranh Chàng đã chọn lựa hòa bình Từng yêu thích lễ hội và lạc thú Chàng đã chọn lựa sự đơn sơ và từ bỏ. Chàng đã chọn lựa Thiên Chúa Chàng là ai? Họ của chàng là Bernardone. Tên chàng lý ra là Gioan, nhưng cha chàng lúc bấy giờ đang buôn bán với như Pháp, và có lẽ vì mẹ chàng gốc Pháp (Francia) nên mọi người lại thích cái tên Francesco. Vì chàng ra đời tại Assisi (năm 1181 hoặc 1182) nên người ta gọi chàng là Francesco d’Assisi (Phanxicô Assisi). Tuổi thơ của chàng thật sung sướng, vì rất đầy đủ vật chất. Cha chàng là một thương gia già, và chàng đương nhiên được chuẩn bị để nối nghiệp cha. Vì có nhiều tiền nên cũng có nhiều bạn: chàng từng là một ‘hoàng tử’ trong giới trẻ ăn chơi tại Assisi. Lớn lên, chàng mơ ước trở thành hiệp sĩ. Kinh nghiệm đầu đời của chàng quả là bi đát: sau trận chiến với thành phố lân cận là Perugia, chàng bị bắt làm tù binh. Một năm bị giam! Kế đến là ngã bệnh. Dù sao thì chàng cũng cố gắng theo đuổi binh nghiệp. Nhưng dần dần, chàng có linh cảm rằng mình cần phải làm một điều gì tốt lành hơn. Trước hết, chàng hiểu rằng cần phải sửa chữa các thánh đường bị đổ nát: đấy là điều mà Thập giá Chúa Kitô trong thánh đường San Damiano đã mặc khải cho chàng năm 1205. Lúc bấy giờ chàng vừa 25 tuổi. Một năm sau, chàng đoạn tuyệt với gia đình và từ bỏ mọi của cải. Trong vòng hai năm, chàng đã chăm sóc người phong hủi và sửa chữa cách nhà thờ. Năm 1208, ở tuổi 28, khi nghe đọc bài phúc âm trong thánh lễ, chàng hiểu rằng ơn gọi của mình là sống Lời Chúa theo nghĩa đen. Dưới ánh sáng của Chúa Thánh Thần, sau này chàng hiểu rằng đấy cũng là một cách vực dậy một Giáo Hội đang xuống dốc. Chàng phải chứng minh cho mọi người thấy được tình yêu Thiên Chúa, và tình hiệp thông của mọi anh em cùng một Cha trong Hội Thánh của Người. Chẳng bao lâu sau, nhiều người đến sống với chàng. Ngài sang Rôma xin Đức Giáo Hoàng cho phép họ sống nếp sống như thế trong lòng Giáo Hội. Giáo Hoàng chấp thuận với ít nhiều dè dặt. Rồi các phụ nữ cũng noi gương để sống cuộc sống tương tự: người ta gọi họ là cộng đồng Clara, do tên của người tiên phong là Clara d’Ofrreducci, lúc bấy giờ mới 18 tuổi. Sau khi cư ngụ một thời gian ngắn trong các tu viện Biển Đức, nhóm Clara đầu tiên đến ở tại San Damiano, nhà thờ đầu tiên mà chàng Phanxicô tu sửa: người ta gọi họ là những Bà Nghèo. Về sau, các giáo dân cũng xin theo nếp sống phúc âm đó, mà vẫn sống với gia đình và hành nghề của mình. Đấy là dòng Ba, tiếp nối cho Huynh Đoàn. Một số anh em đi sang các nước khác ở Âu Châu. Bản thân Phanxicô cũng muốn dấn thân hơn nữa đề phục vụ giáo hội nên đầu quân tham dự cuộc Thánh Chiến thứ 5. Nhưng tại chiến trường Damiette, năm 1219, ngài phát hiện một tình hình bạo lực quá đáng. Phanxicô đem hết sức mình để ngăn cản chiến tranh. Phương thức hủy hoại của các cuộc thánh chiến đã làm chàng choáng váng. Ngài xác tín rằng đấy không phải là cách thức để loan báo hòa bình và tình yêu của Thiên Chúa. Vì thế, ngài nghĩ đến việc gặp Vua Hồi Giáo (sultan) và đối thoại với ông. Ngài được tiếp kiến vua Melik el Kemel, một người thiện chí và cởi mở, và xin được tự do ra vào nước của ông để sang Đất Thánh. Từ ấy, Phanxicô đã từ bỏ chức vụ điều hành hội dòng của mình và ẩn mình để viết luật dòng cho anh em. Năm 1223, ngài hoàn tất luật dòng và được đức giáo hoàng phê chuẩn. Ngài mừng lễ Giáng Sinh tại Greccio. Đấy là nơi mà máng cỏ Noel lần đầu tiên trong lịch sử, qua bàn tay của ngài. Càng ngày càng đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô, ngài ẩn mình trên các ngọn đồi vùng Alverne: sau những ngày cầu nguyện xuất thần, thân thể ngài đã xuất hiện năm dấu thánh của Chúa Giêsu. Sau khi đau mắt đến độ gần như mù, trong thân hình bệnh hoạn, ngài trở về lưu trú tại San-Damiano và đã viết Bài Ca Vạn Vật (Cantico delle Creature - Laudes Creaturarum) và di chúc của mình. Ngài qua đời ngày 3 tháng 10 năm 1226, vào tuổi 45 Năm 1228, ngài được công bố là thánh, và đức giáo hoàng đã cho xây một thánh đường tại Assisi để tôn vinh ngài, mà ngày nay vẫn còn là một trung tâm hành hương. Năm 1979, Đức Gioan Phaolô II tôn ngài làm thánh bổn mạng của các nhà môi sinh. Tóm lại, với tư cách là Kitô hữu, ngài đã đón nhận sứ điệp Phúc Âm một cách cực kỳ nghiêm chỉnh, thường thường là theo nghĩa đen. Trước một Giáo Hội sa sút và xơ cứng, trước một xã hội chạy theo chiến tranh, của cải và quyền lực, ngài đã chọn nếp sống nghèo là không hề lên tiếng than vãn, chê bai. Ngài lấy chính cuộc sống của mình mà phản kháng. Cái Giáo Hội thời ấy, một Giáo Hội đã lệch đường khá xa so với Phúc Âm mà ngài rao giảng, thì ngài không hề lên án, và cũng không quay mặt bỏ đi; ngài đã chọn Giáo Hội làm nơi cư trú của mình, vì Chúa Kitô và vì Thần Khi mà ngài tìm gặp trong Giáo Hội. Trong cuốn tiểu sử đầu tiên viết về ngài năm 1228, Thomas de Celano đã ghi lại ở chương 29 như sau: Năm 16 tuổi, ngài học nghề bán vải với cha mình. Năm 18 tuổi, ngài là vì sao sáng trong mọi lễ hội. Ngài thích xài phí vung tay và ăn mặc xa hoa. Năm 20 tuổi, ngài vào quân đội và tham gia chiến trường. Ngài muốn trở thành hiệp sĩ. Ngài bị bắt trong trận chiến giữa Assisi và Perugia, bị cầm tù và được trả về trong tình trạng bệnh hoạn. Năm 24 tuổi, ngài lắng nghe Chúa muốn ngài làm gì và đã quyết liệt đáp trả. Còn bạn, bạn là ai? . Bạn đang ở đâu trên con đường đời mà bạn đang sống? . Bạn có mơ ước gì? Khát vọng gì? Hoài bão nào? . Có điều gì làm bạn trăn trở không? . Bạn có muốn điều ấy thay đổi không? . Bạn đã làm gì để thay đổi? Biết đâu chàng thanh niên Phanxicô có thể giúp bạn tìm ra một con đường?
|