LỜI CẦU NGUYỆN DƯỚI CHÂN ĐỨC MẸ LA VANG.

Trần Duy Nhiên

Lạy Đức Mẹ La Vang,

Hôm nay, như trăm ngàn người hành hương khác, con đến quì dưới chân Mẹ.

Mẹ thấy đấy, những chai nước, những bó lá mà bao nhiêu người đặt dưới chân Mẹ với tất cả niềm cậy trông.

Mẹ thấy đấy, bao nhiêu người tật nguyền già cả đau yếu trong thân xác và trong linh hồn đi hàng trăm ngàn cây số, tìm về quì dưới chân Mẹ, vì biết rằng Mẹ là Mẹ của từng người.

Mẹ thấy đấy, bao nhiêu người yêu mến Mẹ với một đức tin vô vị lợi, trong suốt, và chỉ biết phục vụ đến độ không có giờ chạy đến với Mẹ.

Họ có bao điều để nói với Mẹ, để dâng lên Mẹ...

Còn con, con chẳng có gì để xin Mẹ. Con chẳng có gì để dâng Mẹ. Con không đủ sáng suốt để biết mình phạm lỗi gì để xin Mẹ thứ tha. Con ngớ ngẫn đến độ không còn nhớ được Mẹ ban ơn gì để cảm tạ. Con chẳng đủ đạo đức thánh thiện để xứng đáng ngợi khen.

Con nghèo quá Mẹ ơi. Nhưng con cũng đến bên Mẹ, ở cạnh Mẹ ba ngày này, để nhìn người ta ngợi khen Mẹ, nhìn người ta dâng lên Mẹ những đoá hoa vật chất và thiêng liêng, nhìn người ta khẩn cầu Mẹ, tạ ơn Mẹ, nhìn người ta sắp hàng tạ lỗi với Con Mẹ.

Ba ngày con không tắm, không có chỗ ngủ yên, mất hút trong hàng trăm ngàn con cái Mẹ, để đến hành hương bên Mẹ, với Mẹ, chỉ vì Mẹ là Mẹ con, thế thôi.

Để rồi con nhớ lại cuộc đời hành hương của Mẹ, một cuộc đời không bao giờ ngủ yên, không bao giờ nổi bật, không bao giờ thoải mái.

Và với cuộc đời hành hương ấy, Mẹ đã trở nên 'có phúc hơn mọi người nữ'.

Với cuộc đời hành hương ấy, Mẹ đã 'hồn xác lên trời.'

Với cuộc hành hương ấy, Mẹ đã trở nên 'Nữ Vương quyền phép trên trời.'

 

Lạy Đức Mẹ La Vang,

Từ hàng ngàn cây số, con đến với Mẹ mà không biết xin gì cả, cho con hay cho ai khác, vì Mẹ đã biết rõ mọi tấm lòng, mọi nhu cầu của các con Mẹ, và Mẹ biết phải làm gì...

Từ hàng ngàn cây số, con đến với Mẹ mà không biết nói gì, chỉ xin ngắm nhìn Mẹ,

bởi vì Mẹ là người Mẹ của lòng thương xót,

bởi vì Mẹ là người Mẹ suốt đời hành hương,

bởi vì Mẹ là Mẹ chúng con, Mẹ của Đức Hồng Y và các đức giám mục uy nghi đức độ mà mọi người kính cẩn tiếp đón, cũng như Mẹ của cụ già ôm chặt bó lá và cậu bé ngớ ngẫn nửa tỉnh nửa mê mà nhiều người muốn lánh xa.

Con chỉ biết lập lại lời kinh đơn sơ nhất, sáo mòn nhất nhưng cũng linh thiêng nhất; con xin lập lại một lần với tất cả tâm can con: Ave Maria, gracia plena... Kính chào Mẹ Maria, Mẹ tràn đầy ân phúc...

 

Trở về Muc Lục