TẢN MẠN

 

Một luật sư kia lái một chiếc xe Lexus mới cáo cạnh để đi làm. Ông dừng lại xe trước của công ty mình bước ra định khoe xe mới với bạn bè. Vừa ra khỏi cửa, một chiếc xe tải chạy vụt qua mất cánh cửa trước của xe ông.

Anh tài xế dừng xe chạy đến cạnh luật sư hỏi: “Ông sao không? Ông sao không?”

Ông luật sự vừa hoàn hồn bỗng nỗi trận lôi đình quát tháo người tài xế xe tải: “Anh làm cái vậy? Đây chiếc Lexus mới toanh của tôi… Cho anh biết, tôi luật sư đây! Tôi sẽ sue (đưa ra tòa) anh cho anh biết mặt!”

Nghe tiếng ồn, một người cảnh sát chạy đến nói với ông luật sư:  “Yên nào! Luật sư các ông tôn sùng vật chất đến chán ngấy! Bộ ông không để ý rằng khi kéo cửa xe ông, xe tải cũng kéo cả cánh tay ông đi mất sao?”

Ông luật sự hốt hoảng nhìn xuống cánh tay trái, rồi hét to hơn: “Oh my God!.... Mất rồi! Mất rồi cái…. đồng hồ ROLEX của tôi!”

Bạn tôi nhiều khi cũng thế! Mình cũng vật chất đến độ chán ngấy! Mình tiếc nuối mọi thứ giúp mình hợm hĩnh, không để ý đến cái mất mát đáng sợ nhất: mất bản thân mình; mất linh hồn mình.

 

 

Trở về Muc Lục