THÁNG MƯỜI và HOA HỒNG ƠI…

Lê Thị Nhỏ Xưa

Tôi tin rằng ai trong chúng ta cũng yêu thích hoa, không nhiều thì ít.  Tuy nhiên, điều yêu thích này, chẳng ai hoàn toàn giống nhau.  Anh thích hoa đào, vì nét mỏng manh của loài hoa ấy, nhắc nhở anh hướng tìm đến sự vĩnh cửu của Thượng Đế.  Chị thích hoa ngọc lan, loài hoa trắng nhỏ, với hương thơm rất đỗi dịu dàng như chút âm thầm và kín đáo, đức tính của người thiếu nữ Việt Nam mà chị muốn trân trọng giữ gìn.  Bạn muốn luôn sống như hoa hướng dương, loài hoa luôn nở hướng về phía mặt trời, như bạn luôn muốn hướng lòng về sự công chính... và em, em yêu thích loài hoa nhỏ dại tim tím ven đường như yêu thương lòng khiêm nhu con người cần có với đời và với nhau.  Những yêu thích riêng tư phản ánh tâm hồn hoặc ước mơ mà ta hướng đến.

Trong tất cả các loài hoa hương sắc phải kể đến Hoa Hồng, một loài hoa tuyệt vời nhất.  Có phải bởi nét đẹp kiêu sa, hay sự quyến rũ của hương thơm ngọt ngào mà khó có ai từ chối được, hay vì những chồi gai như những thách thức, một vẻ đẹp không bình thường trên những cành hoa?  Những chồi gai mang một ý nghĩa thẳm sâu, bí ẩn nào đó...và tuy nhiều gai, hoa hồng luôn được yêu quý nhất và trân trọng trong bất cứ dịp lễ nào.  Hoa hồng ơi, hoa hồng đâu tự tìm cho mình điều đó, phải không?

Sao bỗng dưng tôi lại viết về hoa vậy nhỉ?  Có lẽ tại tháng Mười, tháng có nhiều vị Thánh mà tôi yêu mến?  Mỗi vị Thánh tôi thường ví như những đóa hoa.  Mỗi đóa hoa đều có vẻ đẹp và hương thơm riêng trong vườn Giáo Hội lữ hành và trên trời.  Nhưng có lẽ trên tất cả, tôi muốn viết về cả tháng Mười này, tháng mà Giáo Hội dành riêng cho Đức Trinh Nữ Maria: Tháng Mân Côi.  Và riêng tôi thường gọi, tháng Hoa Hồng...

Tự bao giờ thế nhỉ?  Tự bao giờ thì tháng Hoa Hồng và Đức Trinh Nữ Maria có ý nghĩa đặc biệt cho tôi đến thế? 

Có lẽ...Từ dạo lòng mình khắc khoải đi tìm cho mình một hướng đi trong cuộc đời. Ai trong chúng ta cũng đã từng tìm kiếm cho mình một ý nghĩa sống, một ơn gọi của đời mình để sống hạnh phúc, để triển nở nhân cách và tâm linh theo Thiên Ý.

Thưở còn đến trường, các bạn đã từng cắn bút suy nghĩ về đề tài luận văn:"Lớn lên em sẽ làm gì?"  Có người đã mơ ước làm cô giáo thật hiền mà cũng thật oai trước đám học trò luôn ngước những đôi mắt bi ve nhìn cô giáo với lòng đầy ngưỡng mộ; có bạn ước mong mình bay giữa trời cao rộng cho thỏa chí tang bồng; có bạn ước mơ mình làm linh mục suốt đời hiến thân cho nhà Chúa và các linh hồn.  Riêng tôi, hình ảnh ma soeur với áo trắng và mũ rộng vành là ước mơ đầu đời đẹp nhất khi tôi đến nguyện đường Nhà Trắng Saint Paul.  Và cứ mơ hoài: " Giá mình được tu dòng này, được mặc áo dài trắng phủ gót chân và đội mũ tàu bay trắng tinh mà to tướng ấy nhỉ...Hẳn mình sẽ xinh như thiên thần, được bay khắp nơi và bay vào lòng Chúa và ngủ yên trong tay Chúa Cả muôn đời."  Ôi, trí óc non nớt mà mơ mộng chi cao vời vậy hả bé con?  Nhưng ai cấm chúng ta mơ ước phải không các bạn.  Có điều bất cứ hoài bão, mơ ước nào…mấy ai đạt được?

Bởi như nhiều người trong chúng ta khắc khoải mãi để tìm cho mình một hướng đi.  Có người tìm được ơn gọi mà mình yêu mến thì lại không thể tiếp tục vì lý do sức khoẻ, hoàn cảnh gia đình hoặc chính vì những giới hạn riêng tư nào đó.  Họ trở về cuộc sống hiện tại mà gánh nặng cuộc đời và thực tế phũ phàng làm họ oằn vai và tâm hồn rướm máu...Như người bạn thân cũ, vì thời cuộc đổi thay anh phải rời xa Chủng Viện nơi anh từng theo học.  Về sau, cũng có bạn bè, người yêu.  Tôi được chứng kiến và chia sẻ những chuyện tình đến và đi của anh.  Mãi rồi anh phải thốt lên: "Hình như mối tình đầu là Thiên Chúa đó, đã có một lần trong đời thì chẳng ai có thể thay thế hoặc lấp đầy."

Và khi chính mình đang tìm một ơn gọi, thì tôi bị những vị thánh như những đóa hoa làm tôi ngây ngất...

Tháng Mười, tôi phải kể đến vị thánh được mừng vào ngày đầu của tháng - vị thánh nhỏ âm thầm sống giữa bốn bức tường tu viện kín - nhưng với lòng yêu mến mãnh liệt, đã được Giáo Hội tôn vinh ngang hàng với các vị thánh lớn giang hồ đây đó để truyền rao Tin Mừng.  Tôi muốn nhắc đến vị thánh trẻ tuổi, với nụ cười đẹp và bình an khi từ giã cõi đời để về với Cha: Têrêsa Hài đồng Giêsu.  Tôi yêu vị thánh nhỏ mà anh hùng này đến nỗi có lần tôi tưởng mình sẽ là nữ tu dòng Cát Minh.  Trái tim tôi cũng đập lệch nhịp như thánh Phanxicô:"Xin chọn người yêu là Thượng Đế." Vị thánh khó nghèo nhưng cũng rất giàu có khi chọn núi đồi, chim muông và cây cỏ là bạn hữu của mình, để suốt đời ca hát ngợi khen Thượng Đế Tình Yêu.  Tôi yêu thánh nhân đến nỗi có lần tưởng dám cắt bỏ mái tóc dài, như xưa thánh nhân dám từ bỏ sang giàu, mặc chiếc áo nâu đất hiền lành và khiêm tốn.  Cũng do lòng kiếm tìm, lại muốn bắt chước Mẹ Thánh Cả thành Avila.  Mẹ thông minh, hoạt động thật nhiều nhưng cũng chiêm niệm sâu xa.   Tôi thích mẩu chuyện về chuyến đi lập dòng của Mẹ.  Khi gặp thử thách nhiều, Têrêsa Avila đã hỏi Chúa: " Chúa ơi, có phải đó là phần thưởng Chúa dành cho người theo Chúa?" "Đúng, đó là phần riêng Ta dành tặng những bạn thân." Giêsu thân ái trả lời. "Ấy vậy, nên Chúa nào có bao người tâm phúc!"  Thánh Cả Têrêsa đã đáo để với bạn mình như thế.  Và tôi như đã có lần làm nư và đáo để với Bạn Thân Mến rằng: "Giêsu ơi, mình mỏng dòn lắm, nương nhẹ tay thôi nhé, kẻo vỡ tan mình và mất luôn bạn nhỏ, vì chén thử thách quá đầy..." Và hình như Giêsu, Bạn tôi đã mỉm cười lần đó.  Cũng có lúc, tôi ước mơ sống ơn gọi cho những anh em tất bạt như các linh mục dòng Chúa Cứu Thế.  Có phải bởi mình cũng khó nghèo quá đỗi theo mọi nghĩa?  Hay bởi mình đã được gặp những linh mục đã từ bỏ gốc gác trâm anh thế phiệt, để chỉ sống một đời đơn sơ và rao giảng Tin Mừng cho những người cơ hàn như Thánh Tổ Phụ An Phong.  Tôi có ước mơ quá đáng khi muốn trở thành linh mục dòng Don Bosco để theo con đuờng tìm kiếm và yêu thương thiếu niên bị cuộc đời xô đẩy đến hư thân, bụi đời?  Lòng yêu thương và khắc khoải về những con người trẻ tuổi khổ đau ấy nung đốt tâm tư hoài mãi.  Bạn ơi, có bao giờ bạn được thôi thúc bởi một ơn gọi phục vụ người bất hạnh tại các trại phong cùi, ung thư, tâm thần?  Có bao giờ bạn thấy tim mình rung lên những nhịp đau đớn, như nhịp đập xưa của Giêsu khi đứng trước bất hạnh thể xác, cùng khốn tinh thần của con người?  Cuộc sống cần những tấm lòng, bàn tay quảng đại để hiến thân như các nữ tu dòng Mến Thánh Giá, chăm sóc người không cửa, không nhà; hay như các nữ tu ở đan viện Bénédictine nơi thành phố xưa, bình thường nhỏ bé trong công việc hàng ngày để yêu mến Chúa khi vui vẻ phục vụ anh chị em.

Hình như tôi tham lam quá đỗi và ba phải quá chừng khi đi tìm cho mình một ơn gọi.  Bạn có thấy không?  Ơn gọi nào, nhà dòng nào, vị thánh nào cũng làm chúng ta bị thôi thúc, đánh động và yêu mến ước ao.  Tất cả đều mang vẻ đẹp tốt lành, thánh thiện của Thiên Chúa Tình Yêu, phải không bạn?  Nhưng điều gì, ơn gọi nào dành cho bạn, cho tôi qua những kiếm tìm?  Hẳn mỗi một nhà dòng đều có đường lối linh đạo riêng của vị thánh lập dòng.  Mà tôi thì tham lam quá.  Và có lẽ như thánh Augustine đã phải thốt lên: "Lạy Chúa, Chúa đã tạo dựng con cho Chúa, nên con lao đao, bồn chồn và khắc khoải mãi cho đến khi nghỉ yên trong Ngài."  Vâng, có lẽ trái tim của chúng ta chỉ được lấp đầy bởi chính Tình Yêu của Đấng đã tạo dựng nên mình.  Và bạn ơi, thế gian chỉ có trái tim của Đức Trinh Nữ - Mẹ rất yêu dấu của chúng ta - mới nghèo khó và quảng đại đủ để đón nhận cách tràn đầy và sung mãn nhất Tình Yêu nhiệm mầu đó.

Với Mẹ, bạn ơi, Mẹ chẳng có một linh đạo, lối tu đức nào phải theo.  Mẹ chẳng có tu phục, một bảo đảm nào ngoài lòng tín thác và cậy trông vào Đấng đã dựng nên mình.  Bạn có thấy ơn gọi của Mẹ là ơn gọi của bạn không?  Mẹ đã là Người đầu tiên sống trọn vẹn nhất ơn gọi này.  Đó là ơn gọi của bạn, của anh, của chị, của em và của tôi.  Thiên Chúa đã mời gọi và trao ban ơn gọi này cho Mẹ và cho chúng ta.  Giáo Hội luôn cần sự hiện diện của các tu sĩ nam nữ, linh mục, giám mục.  Nhưng chúng ta, những con người được xem là bình thường, dân giả cũng được Thiên Chúa mời gọi lãnh nhận sứ mệnh như Mẹ xưa đã sống cả cuộc đời Mẹ: cưu mang Con Thiên Chúa trong lòng và âm thầm đem Tình Yêu Ngôi Lời cho thế gian.  Bạn có bao giờ cảm thấy hạnh phúc khi được chọn làm một người tín hữu đúng nghĩa là "muối mặn, men nồng" trong cuộc sống hôm nay?  Trần gian nhiều bóng tối, xã hội đang trên đà tục hóa, những giá trị đạo đức xem ra bị coi thường hay đảo ngược. Hơn bao giờ, giữa lòng đời hôm nay cần lắm những tấm lòng quảng đại và sẵn sàng để Con Một Thiên Chúa ở lại...Thiên Chúa mời gọi bạn trong ngôi trường này, bệnh viện kia, bàn giấy nọ để tình yêu của Ngài - như Mẹ Maria đã ấp ủ  và cưu mang - được lan tràn và tuôn chảy.  Như xưa Mẹ đã nhạy cảm với những thiếu thốn của người thân ở tiệc cưới Cana thế nào, thì nay, bạn sẽ cùng ở với anh em mình bằng một tâm hồn nhạy cảm để nhận ra những nhu cầu và thiếu thốn của anh em.  Cần thiết hơn, bạn khẩn nài lên Chúa cho họ trong tâm tình trông cậy tin yêu " Ngài có bảo gì, hãy làm theo." 

Bạn ơi, thế giới hôm nay cần những trái tim cháy lửa yêu thương bắt chước Mẹ xưa, bị thôi thúc bởi ngọn lửa tình yêu đã "đon đả đi lên miền sơn cước."  Chúng ta cần nuôi dưỡng những ngọn lửa nhiệt tình như thế để đến với anh em mình.  Thế giới này cần có những bước chân và lòng yêu mến đó biết chừng nào!  Và chỉ bạn, chính bạn đó, là những giáo dân - bạn đang ở giữa mọi người, sống như họ, làm lụng vất vả, khổ đau, vấp ngã, yếu hèn - để cảm thông với họ, và cùng chia sẻ những cám dỗ và thử thách trần gian.  Cùng với Đức Trinh Nữ, người giáo dân đầu tiên tuyệt vời nhất, chúng ta sẽ học sống tình yêu trọn vẹn để vượt qua những đau khổ, thử thách mà tưởng chừng không thể vượt qua được.  Cùng với Mẹ, chúng ta sẽ học thinh lặng đón nhận những khổ dau, hiểu lầm trong cuộc sống như xưa Mẹ đã lặng thinh trước sự hiểu lầm, định tâm lìa bỏ của người bạn công chính Giuse mà Mẹ đã tưởng sẽ là người bạn thân chia vui sẻ buồn gánh nặng cuộc đời.  Mẹ đã chẳng nói một lời ngoài hai tiếng "xin vâng" khi Đấng Thánh con Mẹ nhập thể cách lạ đời, nghèo khó nhất.  Mẹ lặng thinh dù không hiểu khi nghe những lời chói tai của con mình sau khi quay quắt tìm vì lạc mất con yêu.  Mẹ đã phải vượt lên để đón nhận tất cả bằng lòng tin yêu.  Mẹ lặng yên không nói một lời trước những bất công, tủi nhục, dày xéo con Mẹ, Đấng Cứu Độ trần gian.  Ôi, Maria, Mẹ đã lặng yên bi tráng dưới chân thập giá.  Mẹ thế đó, Mẹ hiện diện ở đó với tất cả sự bất lực của con người, trước những điều không thể hiểu được.  Hẳn Mẹ cũng mang trong thể xác và tâm hồn những nỗi đau đớn, nước mắt đã phải chảy (Kinh Thánh không hề nói đến, nhưng tôi tin Mẹ đã phải khóc nhiều lần đó - nhưng thật lặng thầm.  Có khi những giọt nước mắt đó đã phải chảy ngược vào trong tim mình, hay chính tim mình đã khóc, Mẹ ơi...) Mẹ vẫn đứng đó, để xoa dịu những bất công và đớn đau tủi nhục của Con Mẹ trên Thập Tự xưa bằng một sự hiện diện thầm lặng và một tình yêu thẳm sâu nhất. 

Còn bạn, người giáo dân ơi, bạn cũng được mời gọi để sống ơn gọi làm người giáo dân.  Và cuộc sống của bạn xem ra đều đặn như những hạt chuỗi Mân Côi để sống ơn gọi như Mẹ: chia sẻ và hết lòng đón nhận những hạnh phúc và đớn đau cuộc đời.  Bạn sẽ đón nhận thánh giá của chính mình cũng như của anh em và bằng hữu với một tình yêu trong lòng.  Bạn sẽ phải nỗ lực với chính những giới hạn, yếu đuối của mình để cùng với Mẹ lặng thinh nhìn ngắm, đón nhận những biến cố với lòng trông cậy và mến yêu.  Bạn sẽ cùng với Mẹ trao lại Tình Yêu ấy qua cuộc sống hàng ngày.

Hãy cùng nhau cảm tạ Thiên Chúa, bạn ơi...Hãy sống tràn đầy ơn sủng người giáo dân mà Thiên Chúa trao tặng và chúc lành như xưa Người đã chúc lành cho Mẹ.  Bạn không có tu phục nào ràng buộc, không có đường tu đức hoặc linh đạo nào phải theo, vì bạn chỉ có một lòng cậy trông vào Thiên Chúa - Đấng là sức mạnh của bạn - là Đấng hằng yêu thương bạn.  Là giáo dân, bạn sống từng ngày với các biến cố nhỏ nhặt như những mảnh vụn giấy màu trong ống kính vạn hoa mà vị Thánh trẻ tuổi vẫn thường ví như những lăng kính tình yêu.  Để nhìn thấy những đóa hoa tuyệt vời muôn màu muôn sắc ấy, bạn chỉ cần nhờ ba tấm kính - tấm kính của Tình Yêu Ba Ngôi Thiên Chúa.  Cuộc sống bạn chẳng tầm thường tẻ nhạt nữa, nhưng là cả một bó hoa thơm tuyệt vời nhất.  Bên cạnh chúng ta nào thiếu người nghèo, cần tình thương, những con người tất bạt bơ vơ.  Bạn mang tâm hồn của thánh Anphong đem Đấng Cứu Thế đến cho cuộc đời họ.  Cuộc đời bạn là lời ngợi ca như các linh mục dòng Tên: "Tất cả để vinh danh Thiên Chúa."  Mỗi ngày làm việc vất vả của bạn, bạn vẫn có thể hát vang Bài Ca Mặt Trời như thánh Phanxicô Assisi xưa.  Cuộc sống, khả năng, công việc của bạn chính là những nén vàng mà Chúa đã trao ban.  Bạn hoàn toàn tự do đáp trả lời mời gọi mà Thiên Chúa muốn bạn làm cho anh chị em trong cuộc đời giản dị, bình thường này. 

Bạn và tôi, người giáo dân hôm nay, chúng ta cùng với Mẹ, nhờ Mẹ và trong Mẹ, sống Tình Yêu khi đón nhận cách tràn đầy và mở tung cánh cửa của Tình Yêu Vô Biên cho nhân loại được chia sẻ hạnh phúc ấy.  Như xưa Mẹ đã đón nhận và trao ban dù chỉ lặng thinh đứng bên thập giá, thế mà "Mẹ có phúc hơn hết mọi người."  Cuối cùng thì hoa hồng đẹp nhất, rực rỡ nhất, được yêu quý trân trọng nhất vì là biểu tượng của Tình Yêu dù phải mang những gai nhọn đớn đau trên thân mình, trong tâm hồn, và những băn khoăn tìm kiếm.  Mẹ có phúc hơn hết mọi người trên thế gian vì Mẹ đã vượt lên những đớn đau tủi nhục như những nụ hồng vươn lên, nở rộ trên những chồi gai nhọn làm xước thịt da rồi lại mở tung cánh cửa Tình Yêu cho nhân loại được chia sẻ hạnh phúc vĩnh hằng đó.  Thế thì chúng ta cũng có thể nói như Thánh Nữ Têrêsa Hài Đồng: "Ơn gọi của tôi chính là Tình Yêu." Và chúng ta được cùng hát với Mẹ: "Linh hồn tôi ngợi khen Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ tôi, vì Người đã làm cho tôi bao điều cao cả...Danh Người là Thánh..."

Trích Đặc San Trại Hè Niềm Tin, Los Angeles.