|
Kính thưa Quý độc giả, Ngày 7 tháng 10 năm 1571, khi quân Thổ Nhĩ Kỳ hùng hổ muốn nuốt chửng chiến thuyền Công Giáo Châu Âu, thì các tín hữu quỳ gối thiết tha dâng lên Đức Mẹ những lời kinh Mân Côi. Họ không biết rằng chính ngày hôm ấy quân Thổ Nhĩ Kỳ đã bị tan tác tại Lepante. Chiến thắng bất ngờ, toàn diện và vượt sức người này khiến cho Giáo Hội chọn ngày 7 tháng 10 để mừng Đức Bà Chiến Thắng (Our Lady of Victory). Thế nhưng khi nhìn lại dòng lịch sử, Giáo Hội càng ngày càng thấy rõ rằng chiến thắng của Đức Mẹ mãi mãi là chiến thắng trên sự dữ chứ chưa bao giờ là chiến thắng trên một ‘quân thù’ của một đất nước nào, dù cho đấy là những người chống lại niềm tin của con cái Mẹ. Cũng vì thế mà lễ mừng Đức Bà Chiến Thắng đã được đổi sang thành lễ Đức Mẹ Mân Côi, và trọn tháng 10 được dành cho việc tôn sùng Đức Mẹ bằng chuỗi Mân Côi. Vâng, trong thâm tâm của mọi tín hữu Công Giáo đều mang hình ảnh của một Đức Mẹ đầy tình mẫu tử. Có người nào khi nhìn lại quá khứ không thấy một kỷ niệm ấm lòng bên Đức Mẹ. Có nỗi tuyệt vọng nào quá lớn đến độ mình không tìm được ủi an khi đem ký thác vào lòng Mẹ? Có tội lỗi nào quá ghê tởm đến nỗi mình không thấy được bình an khi quì khóc dưới chân Mẹ? Và có sự tệ bạc nào mà không được Mẹ thứ tha khi đến với Mẹ sau hàng năm hàng tháng đi hoang? Mẹ đứng đó, dưới chân thập giá của Con Mình, chia sẻ trong thinh lặng nỗi đau thương cứu độ. Và Mẹ vẫn mãi mãi đứng đó, thinh lặng suốt lịch sử cứu độ mà nhìn con cái quay lưng với mình khi vui, trở lại với mình khi buồn, để cùng đồng cảm, thứ tha, yên ủi từng người con khi họ trở về. Trước mỗi hụt hẫng trong cuộc đời, có tín hữu nào đã bị khước từ khi than vãn: Hỡi Mẹ rất nhơn từ, xin hãy nhớ: xưa nay chưa từng nghe có người nào chạy đến cùng Đức Mẹ, xin bàu chữa cứu giúp, mà Đức Mẹ từ bỏ chẳng nhậm lời…? Ai trong chúng ta lại không nhớ rằng những lúc khủng hoảng nhất, sợ hãi nhất, chới với nhất, thì lời kinh bộc phát vẫn là: Kính Mừng Maria… Tháng 10 trở về với lời chúc tụng “Kính Mừng Maria” tỏa lan khắp hoàn cầu. Vì vậy Maranatha tuần này dành đặc biệt về Đức Mẹ và tràng chuỗi Mân Côi. Đặc biệt không phải là nói hết (vì làm sao nói hết thay cho mọi hiểu biết về Mẹ, bộc lộ cho hết những tâm tình của mọi người hướng đến Mẹ?) nhưng chỉ là một vài nét chấm phá cụ thể để giúp cho mỗi một giáo dân chúng ta tìm thấy nơi Mẹ chính gương mẫu của một người giáo dân tuyệt vời và nhìn lên Mẹ là Mẹ tuyệt hảo của mình. Và cũng trong tâm tình ấy, Maranatha minh họa bằng một hình ảnh của người mẹ đi cạnh con trên ‘cầu tre’ cuộc đời, đồng thời, qua một vài bài sưu tầm khác, chúng ta nhớ lại rằng trên chiếc cầu tre ấy, Mẹ đã đồng hành với Giáo Hội từ những ngày đầu tiên. Với suy nghĩ đó, Maranatha trình bày số báo này như một gợi ý để chúng ta cùng nhau hợp lòng cùng Đức Mẹ với lòng khát khao xây dựng quê hương trần thế này thành một vương quốc của Chúa Kitô, vì hơn ai hết và trước hơn ai hết, Mẹ là người đã thinh lặng cầu mong:
Maranatha: Lạy Chúa, xin MARANATHA |