TIN MỪNG LÀ HẠT MƯA RƠI

 

Lm. Giuse Lê Hiền

Cuộc đời linh mục của tôi gắn với miền đất Cà Mau, miền sông nước, đi đâu cũng gặp sông rạch chằng chịt, đến nỗi có nhiều nơi phương tiện đi lại duy nhất là xuồng, vỏ lãi. Nên tôi chọn đề tài Tin Mừng là hạt mưa rơi, từng hạt mưa ngấm vào lòng đất, làm cây cối tươi tốt, tạo nên những cánh đồng lúa bao la.

Cách đây hai năm, tôi có dịp đi xuống Đất Mũi, phần đất cuối cùng của nước Việt, cách Cà Mau khoảng 100 cây số đường sông. Vừa bước lên khỏi vỏ lãi tôi thấy một phụ nữ khoảng 30 tuổi, đi chân đất, hai ống quần kéo lên quá đầu gối, đầu đội nón lá, gương mặt thật dễ thương nhưng làn da đen sạm vì phèn, một tay cầm cuốn giáo lý tân tòng. Tôi nghĩ rằng: đây đúng là một bà “hai lúa” nhưng tôi đã lầm. Chị là một nữ tu lớp Thần Học Liên dòng nữ tại thành phố Hồ Chí Minh, đi truyền giáo hè tại Cà Mau. Chị nói với tôi. Ông cố ơi, mấy đứa nhỏ dự tòng ở đây đã thay đổi kinh Lạy Cha, không phải “...dưới đất cũng như trên trời”, mà là “dưới nước cũng như trên Trời”, vì các cháu thấy nước nhiều hơn đất. Thế ra Tin Mừng đã mang dấu ấn lúa nước Cà Mau. 

Sau một tháng sống ở Đất Mũi, chị hoàn toàn lột xác vì sống tạm cùng với bà con lương dân, cùng ăn, cùng ở và cùng chia sẻ cuộc sống, chị sống trong một lều tranh chơ vơ bên bờ kênh, mong manh, tạm bợ. Nước uống của chị là nước sông rạch, không ngọt mà lờ lợ, uống vào không đã khát, chưa nói đến vi khuẩn có khả năng truyền bệnh. Ngày đêm muỗi mòng thi nhau hút máu chị. Thế mà chị không nằm xuống, ngày ngày vẫn đến với anh em lương dân nghèo khổ, để thăm hỏi, để truyền cho họ sức sống mà họ mới lãnh nhận.

Hình ảnh của Nữ tu Đất Mũi là một minh hoạ sống động, thực tế, cho những bài tham luận cao sâu về Truyền Giáo là hội nhập là sống cùng, sống với, sống cho…

Này chị Nữ tu Đất Mũi, tôi không nhớ tên chị, nhưng nụ cười tươi vui và ánh mắt trong sáng của chị làm sao tôi quên được, vì từ nụ cười và ánh mắt đó đã mặc khải cho tôi một sức mạnh nhiệm mầu. Phải chăng, những giờ quỳ trước Thánh Thể, những lời trong Tin Mừng, đã chuyển vào cơ thể chị một nghị lực tuyệt vời, nghị lực của Chúa Thánh Thần, để chị có thể vượt thắng tất cả.

Thế ra Truyền Giáo không cần kèn trống, rước xách linh đình, mà là cuộc đời thầm lặng, nhỏ thôi, như một giọt nước rơi vào lòng đất. Ai đã làm được việc này ? Vì phải bỏ tất cả để Tin Mừng được rao giảng. Tác nhân chính, chắc bạn đã biết đó là Chúa Thánh ThầnThầy sẽ sai đến với các con Đấng thầy đã hứa.(Ga 24, 49).

Chúa Thánh Thần đã biến đổi các tông đồ ngày xưa, để Tin Mừng được rao giảng cho muôn dân. Thì ngày nay, cũng chính Chúa Thánh Thần đang tác động trong Hội Thánh, một cách thầm lặng, nhưng rất mãnh liệt và hiệu quả.

Qua tác động của Chúa Thánh Thần những bước chân thầm lặng của các chị Nữ tu Đất Mũi ngày nào, đã trở thành những hạt mưa rơi vào lòng người Cà Mau, trở thành những cánh đồng lúa bao la, đang reo vui TIN MỪNG CỨU ĐỘ.

 

(Trích Web Giới Trẻ Công Giáo Viêt Nam)

 

TRUYỀN GIÁO = TÔNG ĐỒ = TRUYỀN GIÁO

321. "Tông đồ bằng đau khổ": không giảng giải, không hoạt động, nhưng thinh lặng tế lễ cứu bao linh hồn. Chúa         Giêsu hấp hối trên thánh giá, Đức Mẹ hấp hối trong tâm hồn dưới chân thánh giá.

322. "Tông đồ bằng hy sinh và thinh lặng": như hạt lúa chôn vùi, nát thối để sinh muôn ngàn hạt khác nuôi nhân loại..

323. "Tông đồ bằng tiếp xúc": "Phải chăng tâm hồn chúng tôi sốt mến khi nói chuyện với Người dọc đường?" Con không nghĩ rằng: mỗi cuộc tiếp xúc là một công tác tông đồ sao? 

324. "Tông đồ bằng tư tưởng": nâng đỡ một người bạn đang lung lạc, mở chân trời cho bạn thấy khả năng và ơn gọi cách sáng tỏ, đem hy vọng cho một cuộc đời sắp tan vỡ. Báo chí sẽ bớt đăng những tin uống thuốc ngủ... độc dược... nếu có những người như con!

Đường Hy Vọng, Cố ĐHY Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận.

Trở về Muc Lục