|
NGƯỜI HÁT RONG và TIẾNG CƯỜI… An Phong Tôi là người hát rong, Đến giữa chợ đời, Đi qua đi lại… Thấy Người nhìn tôi …cười.
Tôi là người hát rong, Đi từ sáng sớm, Đến tận buổi chiều, Khi về nhìn lại Thấy Người nhìn tôi…cười.
Tôi hát cả ngày, Hát ran cả cổ, Cơ khổ lồng ngực, Con tim mệt nhoài. Về nhà không còn hơi sức. Chẳng tức giận ai, Nhưng dễ bực dọc. Có điều khi thấy, Người nhìn tôi…cười…
Lòng bỗng nhẹ tênh, Quên hết muộn phiền. Ngày mưa ngày nắng, Gió lạnh buốt da. Tiếng cười không nghe, Chỉ thấy Người nhìn tôi…cười.
Giúp tôi thêm sức yêu đời, Cho tôi uống cạn chén đời trần gian. Mai về bên ấy thong dong. Cho tôi nghe được tiếng cười thiên thu… Quên hết mọi sự mà đi theo Người.
NGƯỜI ẨN SĨ và NỤ CUỜI... Hàn Vũ Tôi là người ẩn sĩ Đóng cửa với đời, Ngồi yên một chỗ... Tôi nhìn lên Người... cười
Tôi là người ẩn sĩ Thao thức giữa khuya, Đến tờ mờ sáng Đôi môi héo hắt Tôi nhìn lên Người... cười.
Tôi nghe thinh lặng Nhè nhẹ bước chân, Mang nỗi cô đơn... Con tim quặn thắt Không còn thắc mắc Suy nghĩ đến ai. Thân thể mệt nhoài. Có điều tôi vẫn Ngước mắt nhìn Người... cười.
Lòng bỗng trổi nhạc, Lửa cháy trong tim Sưởi ấm màn đêm, Gió không còn lạnh: Trong đêm cô quạnh Người nhìn lại tôi... cười.
Giúp tôi đổi nụ cười mình Bằng nụ cười sáng lung linh của Người. Giờ đây hết thấy đơn côi, Vui mừng tôi chọn cuộc đời thừa sai...
Tôi đem ánh sáng cho ai ưu phiền.
|