|
NHỮNG NHẬN THỨC MỚI VỀ THÁNH LỄ (tiếp theo Maranatha_23) Hoàng Quý viết theo Tiến Sĩ Scott Hahn Khói hương lan tỏa! Và những ngày kế tiếp ông vẫn đến tham dự Thánh Lễ. Mỗi lần đến tham dự Thánh Lễ như vậy là một lần ông khám phá ra thêm những chân lý Kinh Thánh đang khai diễn trước mắt ông. Chưa bao giờ sách Khải Huyền trở thành khai sáng trong ông bằng lúc này, trong ngôi nguyện đường tối tăm ở đây, ông nhìn thấy quang cảnh thờ phượng rực rỡ của triều thần thánh trên thiên cung, đã được sách Khải Huyền mô tả. Giờ phút này ông nhìn thấy phẩm phục của các tư tế, bàn thờ, rồi cả cộng đoàn đồng ca "Thánh, Thánh, Thánh." Ông còn nhìn thấy các làn hương khói lan tỏa, ông còn nghe thấy những lời khấn nguyện của các thiên thần và các thánh. Còn chính ông, ông cũng bị lôi cuốn vào dòng thờ phượng cao quang này lúc nào không hay khi ông hát lên những lời ca ngợi Alleluia. Cũng chính giờ phút này ông tự hỏi không biết đây là những diễn tiến phụng vụ trong sách Khải Huyền hay trên bàn thờ kia! Và ông tự trả lời: cả hai cũng là một. Từ đây ông càng hăng say đi vào truy tầm Kitô giáo vào thời kỳ tiên khởi và ông khám phá ra các Giám Mục, các Giáo Phụ cũng đã khám phá ra những gì ông đang cảm nghiệm được vào mỗi buổi sáng ông đi tham dự Thánh Lễ này. Các ngài đã nhận ra sách Khải Huyền là chiếc chìa khóa mở vào phụng vụ và phụng vụ cũng là chìa khóa mở vào sách Khải Huyền. Những gì trước đây ông còn phân vân, lưỡng lự khi nghiên cứu sách Khải Huyền, giờ đây đang bừng sáng trong ông để trở thành chân lý nền tảng cho đức tin của ông: chân lý về giao ước là mối giây thánh thiêng trong gia đình Chúa. (Sau này chúng tôi sẽ trình bầy đề tài thâm thúy này qua cuốn sách giá trị của ông, cuốn 'A Father who keeps His promises'). Những gì trước đây ông quan niệm về Thánh Lễ là một việc phạm thánh nặng nề, thì giờ đây đang trở thành một biến cố đóng ấn tín cho lời giao ước của Thiên Chúa: "Đây là Chén Máu Ta, Máu của lời giao ước mới và vĩnh cửa." Quả thật ông đang choáng váng trước những khám phá mới mẻ và kỳ diệu này. Biết bao năm trời ông cố công truy tầm sách Khải Huyền để tìm ra nơi đây những tín hiệu về ngày tận thế, về việc thờ phượng xa xôi trên thiên đàng, về những gì mà các Kitô hữu chẳng thể cảm nghiệm được trên trần thế này. Giờ đây, chỉ sau hai tuần ông đi tham dự Thánh Lễ hàng ngày, ông đã cảm nghiệm được mình đang đứng trước nghi lễ phụng vụ thiên cung và ông hô to: "Này các bạn ơi, để tôi chỉ cho các bạn thấy các bạn đang ở đâu trong sách Khải Huyền! Các bạn hãy mở chương bốn, câu tám. Các bạn đang ở trên thiên cung ngay từ giờ phút này đó!" Sững sờ Ngay trên thiên cung vào giờ phút này sao? Phải, các Giáo Phụ cách đây cả hơn ngàn năm đã chỉ cho ông thấy đây không phải là khám phá mới mẻ của ông đâu. Thực ra ông đáng được hưởng việc tái khám phá này giữa sách Khải Huyền và Thánh Lễ. Ông đâu ngờ rằng chính Công Đồng Vaticanô II đã làm ông sững sờ qua Hiến Chế về Phụng Vụ Thánh: "Trong phụng vụ nơi trần thế này, chúng ta được nếm hương vị của phụng vụ trên thiên cung được cử hành nơi Thành Thánh Giêrusalem, nơi đây chúng ta như những khách hành hương đang trên đường tiến về. Nơi đây Đấng Cứu Thế đang ngồi bên hữu Thiên Chúa, Đấng Chủ Sự thánh điện và lều thánh đích thực. Cùng với tất cả các chiến binh của đoàn binh thiên quốc, chúng ta hát bài ca vinh quang chúc tụng Thiên Chúa; trong khi kính nhớ các thánh, chúng ta hy vọng được thông phần và kết nghĩa với các ngài; chúng ta hăm hở chờ đợi Đấng Cứu Thế là Chúa Giêsu Kitô, chính là cuộc sống của chúng ta, cho tới ngày Ngài sẽ tái ngự đến và chúng ta sẽ cùng được hưởng vinh quang với Ngài." Đích thực thiên đàng là đây rồi, phải không? Không, đây mới là Thánh Lễ. Không, đây mới là sách Khải Huyền. Và tác giả bảo chúng ta: phải, tất cả đều là thiên đàng đấy! Ông nhận ra mình cần phải cố công tiến hành chậm chậm, thận trọng và kỹ lưỡng để tránh những nguy hiểm có thể đem đến hoài nghi cho những ai mới trở lại, vì ông là người quá mau chóng trở thành một tín hữu Công Giáo. Những khám phá của ông không phải là sản phẩm của một óc tưởng tượng quá độ. Đó chính là lời giáo huấn trang trọng của Công Đồng Vaticanô II. Đó cũng chính là câu kết luận đương nhiên của bất cứ học giả Tin Lành nào nghiêm chỉnh và lương thiện. Một trong các học giả này là ông Leonard Thompson, khi ông viết "Chỉ một thoáng đọc thôi, sách Khải Huyền cũng biểu lộ sự hiện diện của một thứ ngôn ngữ phụng vụ trong việc thờ phượng... Ngôn ngữ phụng tự này nắm giữ vai trò quan trọng trong việc nhất thống cuốn sách. Chỉ nguyên các hình ảnh phụng vụ đã đủ giúp cho cuốn sách lạ lẫm này trở thành đầy ý nghĩa. Những hình ảnh phụng tự trở thành trung tâm cho các sứ điệp mà cuốn sách chuyên chở, để muốn nói lên rằng còn điều gì đó trọng đại hơn là những viễn ảnh về 'những chuyện sẽ xẩy đến.'" Những lôi cuốn mới Sách Khải Huyền đề cập đến Đấng sẽ ngự đến. Đó là Chúa Giêsu Kitô và "Lần Ngự Đến Thứ Hai" của Ngài. Sau nhiều ngày giờ có mặt trong thánh đường tại Milwaukee vào năm 1985, tác giả đi đến nhận thức rằng Đấng đó cũng chính Chúa Giêsu Kitô mà các linh mục Công Giáo nâng lên cao trong tấm bánh thánh. Chính trong giây phút trọng đại này, thiên cung đụng chạm trái đất. "Lạy Chúa là Thiên Chúa của con. Thực sự Chúa đấy sao!" Vẫn còn tồn đọng trong tâm tưởng ông một số vấn đề như bản chất của hy lễ, về các nền tảng Kinh Thánh trong Thánh Lễ, về truyền thống tiếp nối trong Giáo Hội Công Giáo và còn về một số các tiểu tiết trong phụng vụ ... chưa được thông suốt. Những chuyện đó ông vẫn tiếp tục tìm hiểu cho đến ngày nay. Ông tìm hiểu không phải như một kẻ tọc mạch hay dò xét, nhưng như một người con đến với cha mình để hỏi han những chuyện khôn lường, để xin nắm trong bàn tay một ngôi sao nhấp nháy và xa thẳm. Và ông tin tưởng Người Cha chúng ta không nỡ từ chối chúng ta những kiến thức uyên áo liên quan đến Thánh Lễ. Chính trong biến cố này Ngài đóng dấu ấn giao ước với chúng ta và biến hóa chúng ta trở thành con cái Ngài. Cuốn sách của ông là bản tường trình về những gì ông đã tìm kiếm, đã khám phá được trong tài nguyên phong phú của truyền thống Công Giáo. Theo ông, gia tài của chúng ta hàm chứa toàn bộ Kinh Thánh, chứng tá không ngừng của Thánh Lễ, những giáo huấn liên tục của các thánh nhân, những truy tầm của các trường sở, các phương pháp cầu nguyện chiêm niệm và các chăm sóc mục vụ của các giáo hoàng và các giám mục. Nơi Thánh Lễ, tất cả chúng ta đều ở trên thiên cung ngay tại trần thế này. Sự hiển nhiên này tràn ngập chúng ta. Cảm nghiệm này là một mạc khải.
|