|
Kính thưa Quý vị độc giả. Một trong những hình ảnh còn lưu lại trong ký ức tôi từ lúc tuổi còn thơ về các thánh lễ tháng 11 là một màn đen dễ sợ. Giữa nhà thờ có một quan tài giả, phủ một chiếc khăn đen, trên ấy thêu một sọ người và hai chiếc xương chéo màu trắng với hàng chữ: “Nay Tao, Mai Mày”. Những chữ ‘Hodie mihi, cras tibi’ trong tiếng La Tinh, khi dịch ra tiếng Việt bằng ‘tao, mày’ nghe như một lời đe dọa. Thế nên trong những thánh lễ ấy, thay vì cầm trí cầu nguyện cho các linh hồn, tôi chỉ nghe vẳng vẳng bên tai: “Mai mày sẽ chết...” và sau đó là một màn đêm rùng rợn với những bóng ma quái gỡ. Tôi sợ sa hỏa ngục đời đời kiếp kiếp! Trước kia, ngay cả những người không phải là Công Giáo cũng có một khái niệm về hỏa ngục (hay địa ngục): ấy là nơi mà linh hồn (vong hồn) bị hành hạ đủ điều, bằng mọi hình thức tra tấn đau đớn nhất mà con người có thể nghĩ ra. Thế thì ngày nay phải quan niệm thế nào về hỏa ngục? Chúng ta đều cảm nhận được rằng hành động chúng ta, hoặc vì yêu thương hoặc vì căm ghét, đều có một tiếp nối và có ‘một nơi nào đó để bù trừ’. Linh cảm về sự bù trừ sau khi chết - nghĩa là một phần thưởng cho lành hay người nghèo khổ, một hình phạt cho người ác hay người giàu có ích kỷ - không phải là một sáng kiến của Kitô giáo, mà là một tiếng nói từ thâm sâu của bản chất con người. Chúa Giêsu đã nói thế nào về hỏa ngục? Nhiều lần, Ngài đã cảnh báo về một nơi ‘lửa không bao giờ tắt’, dành cho những người không chịu tin và quay về với tình yêu. Trong ngọn lửa đó, chính linh hồn bị thiêu đốt chứ không chỉ là thân xác. Chúa bảo rằng, vào ngày phán xét chung, Ngài sẽ ‘sai các thiên thần tập trung mọi người gian ác ... để quăng vào lò lửa...’. (Mt 13,41). ‘Quân chúc dữ, hãy đi khuất mắt ta mà vào lửa đời đời’(Mt 25, 41). Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II từng nói: “Không nên bảo rằng án phạt là do ý định của Thiên Chúa, vì do tình yêu nhân hậu của Người, Người chỉ muốn rằng mọi sinh linh mà Người tạo dựng đều được cứu rỗi. Thực ra, chính con người đóng cửa lại đối với tình yêu của Người.” (Tiếp kiến 28-7-1999). Chết đi mà không nhận ra tội lỗi mình và không đón nhận tình yêu nhân hậu của Thiên Chúa, ấy là sống cách xa Người, đến mãi mãi, do sự chọn lựa của cá nhân mình. Chính việc tự mình loại trừ mình một cách vĩnh viễn khỏi sự hiệp thông với Thiên Chúa và các đấng lành thánh, ấy là điều mà ta gọi là Hỏa Ngục (Giáo Lý GH Công Giáo, 222 IV) Như vậy, hỏa ngục đời đời mà Giáo Hội dạy theo gương Chúa Giêsu là một thực tại rất hệ trọng. Và không ai có thể nói rằng hỏa ngục không hiện hữu, mà không có nguy cơ nói ngược lại với điều chính Chúa Giêsu đã khẳng định. Nhưng đồng thời cũng phải hiểu rằng Thiên Chúa đến ‘vì loài người chúng ta và để cứu rỗi chúng ta’ bằng cách tha thứ và biến chúng ta thành những con người mới: “Tôi không đến cho những người công chính, mà đến để kêu gọi người tội lỗi ăn năn”. Chúa Giêsu, hình ảnh của Chúa Cha, là vị chăn chiên lành mang con chiên lạc trên vai để đem về sum họp với đàn chiên. Trong giây phút hấp hối trên Thập Tự, Chúa Giêsu nói với người trộm lành: “Quả thật, tôi nói với anh, hôm nay anh sẽ ở cùng tôi trên Thiên Đàng” (Lc 23,42) Cậy vào lòng nhân từ đó, và tin vào Hội Thánh thông công, chúng ta cầu nguyện cho những người quá cố, để cho họ mở lòng đón nhận Tình Yêu vô biên của Chúa, và hưởng phúc đời đời. Maranatha trong số này nhấn mạnh về niềm tin ấy, đồng thời nối dài những suy tư về năm Thánh Thể và về linh đạo của người giáo dân. Như thế, trong khi hướng về các linh hồn, chúng ta không tập trung cái nhìn vào họ, mà hướng về Chúa Kitô để khẩn cầu: Maranatha, Lạy Chúa, xin ngự đến. MARANATHA.
|