|
Kính thưa Quý độc giả, Tháng 11 kết thúc tháng các linh hồn để khởi đầu cho một Năm Phụng Vụ mới với Mùa Vọng hướng đến Giáng Sinh. Tại Hoa Kỳ, bản lề cho sự chuyển tiếp này là lễ Thanksgiving (Lễ Tạ Ơn). Dù khởi thủy là một lễ tạ ơn Thiên Chúa, nghĩa là một lễ đạo, Thanksgiving hiện nay đã trở thành một lễ đời, được hiến pháp Hoa Kỳ công nhận từ năm 1863, dưới thời tổng thống Abraham Lincoln, và chỉ thực sự biến thành một ngày lễ nghỉ của Hoa Kỳ từ năm 1941, dưới thời của tổng thống Franklin D. Roosevelt, và được ấn định vào ngày thứ năm (Thursday) tuần thứ tư tháng 11. Dù sao đi nữa, đối với người Công giáo, đây là dịp hằng năm để nhớ lại một cách đặc biệt những hồng ân mà Thiên Chúa đã ban cho chúng ta trong suốt năm qua, và cảm tạ Người. Điều ít người để ý hơn trong dịp lễ này là chúng ta ý thức rằng hồng ân Thiên Chúa không ban cho mình một cách ‘thiêng liêng’ mà luôn luôn qua bàn tay của bao nhiêu người chung quanh, đặc biệt là những người yêu thương mình và cũng là bàn tay nối dài của Thiên Chúa. Vì thế, Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) cũng phải là dịp để mọi người cám ơn nhau. Chúng ta thường xuyên cám ơn một người bán hàng, một người phục vụ bàn ăn, một người trao hàng bưu điện - nghĩa là những người giúp đỡ chúng ta những việc rất nhỏ nhặt -, thế nhưng cũng lại thường quên cám ơn những người hy sinh hết lòng để đem đến ý nghĩa cho cuộc đời mình: cha mẹ, vợ chồng, bằng hữu; và xét về mặt thiêng liêng, những linh mục, tu sĩ nam nữ, là những vị đem đến cho chúng ta những ân sủng mà Thiên Chúa ban qua Hội Thánh. Có lẽ đây là thời gian thích hợp nhất để nhìn vào mắt nhau mà lặp lại câu nói của Dag Hammarskjold: For all that has been, Thanks! For all that will be, Yes! Đối với những gì đã qua, xin cảm tạ! Đối với những gì sắp đến, xin vâng! Cùng với niềm biết ơn và cam kết đó, chúng ta bước vào Năm Phụng Vụ mới với quyết tâm đón nhận Thánh Ý Chúa một cách trọn vẹn hơn, trong tinh thần khiêm tốn đích thực của Đấng Thiên Chúa làm người để chia sẻ thân phận thấp hèn của chúng ta Dag Hammarskjold là vị tổng thư ký thứ hai của Liên Hiệp Quốc (1953-1961) và đã qua đời trong một tai nạn máy bay trong khi đi làm nhiệm vụ xây dựng hòa bình cho Congo. Cuốn nhật ký Markings của ông cho thấy chiều kích của sự khiêm nhường Kitô giáo. Khiêm nhường chính là tự xóa mình hơn là tự hạ mình xuống. Tự xóa mình, theo ông, không có nghĩa là rụt rè, lẩn trốn, và tránh nổi bật. Ông nghĩ rằng “khiêm nhường là không so sánh”, là thấy an toàn về bản thân mình, do đó không nhìn mình tốt hơn hay tệ hơn con người thật của mình. Và khi được đức khiêm nhường đó, thì ta có thể đem hết năng lực của mình để phục vụ tha nhân. Trong đường hướng đó, Maranatha_28 sẽ bàn về một sự thức tỉnh tâm linh để đạt được khiêm nhường như thế trong tâm tình biết ơn Thiên Chúa và cám ơn cuộc đời. Từ đấy, chúng ta bước vào năm phụng vụ mới với niềm vui đợi chờ của Mùa Vọng.
MARANATHA. |