THỨC DẬY
THEO
ÁNH MẮT
TÂM
LINH
Khổng Nhuận
Mở đầu
năm phụng vụ, thánh Phaolô
đã gởi cho chúng
ta lời nhắn
nhủ hết sức cấp
bách
qua thư
Roma, chương 13:
“Đã đến lúc anh
em phải thức dậy. Vậy chúng
ta
hãy loại bỏ những việc
làm
đen tối,
và cầm lấy vũ khí của sự
sáng để chiến đấu. Anh
em
hãy mặc lấy Chúa Giê-su Ki-tô,
và đừng chiều
theo tính xác thịt
mà
thoả
mãn các dục vọng.”
PHẢI THỨC DẬY
Ủa ?!
sao lại phải thức dậy, tôi
là một trong những Kitô Hữu
đàng hoàng,
đã từng
ăn
cơm nhà Chúa cả chục
năm trời,
đã từng
là một thầy giáo xứ,
đã từng
đóng vai trò giáo dục hướng dẫn
con
nít lẫn một số giáo
dân khác trong cộng đoàn,
thế
thì cần
gì phải thức dậy? Vấn đề thức dậy
này
chỉ dành cho những kẻ khô
khan
nguội lạnh,
bê bối, chè chèn,
say sưa, chơi bời,
dâm
đãng. Tôi
đi lễ, đọc kinh tối
sáng ngày thường,
ăn chay
đúng
theo luật Giáo hội,
hơn
thế nữa, tôi
còn
là
ca trưởng, giáo
lý viên, ông trùm,
làm huynh trưởng trong cộng đoàn giáo
dân….. Đủ
quá rồi, tôi tự đánh giá mình tệ nhất cũng vào
hạng trung bình
khá. Đủ chuẩn để không bị xuống hỏa ngục
là tốt rồi,
còn mong
gì
hơn. Thức dậy để
làm
gì mới được
chứ?!!!
Và tôi cứ vui vẻ tự hào, hãnh
diện về
con người
có vẻ đạo đức của mình
…...cho tới khi….
Cho tới khi tôi bắt đầu nghiên cứu
Kinh Thánh một cách nghiêm chỉnh
thì tôi mới
đâm
ra nghi
ngờ việc tự đánh giá
theo vẻ
bên ngoài đạo đức của
mình. Khi tôi suy
tư về lời khuyên của thánh
Phaolô: cầm lấy vũ khí của sự
sáng, tôi
chẳng hiểu
mô
tê
gì.
Như vậy, chứng tỏ tôi
đang
ngủ
mê, bởi
vì nếu thực sự thức tỉnh
thì ắt
là tôi phải hiểu tường tận
vũ khí sự
sáng
là
gì, tôi phải biết
rõ mình
đang cầm vũ khí
đó trong
tay
và quan trọng
là tôi phải biết sử dụng vũ khí
đó một cách nhuần nhuyễn như Trương Vô Kỵ
phát huy chưởng lực kinh hồn của Cửu Dương Chân Kinh.
Thế
mà
đáng tiếc thay, đường đường
là một Kitô Hữu
có vẻ đạo đức
mà lại
mù
tịt về vũ khí của sự
sáng.
Chính
vì
thế, tôi quyết
tâm
tìm hiểu cho
ra mới được
vì
đã đến lúc phải thức dậy rồi, tôi
không
thể mãi
ngủ
mê trong
tâm tưởng người Kitô Hữu trên
trung bình.
LOẠI BỎ NHỮNG VIỆC ĐEN TỐI
Khi
còn
trẻ, tôi
chỉ hiểu
đơn giản như sau: mỗi khi tới
mùa vọng
thì tôi phải sửa đổi một vài
thói quen xấu
và mỗi ngày
dâng lên Chúa Hài Nhi một vài
Hy
Sinh nho
nhỏ như những cọng
rơm để
làm máng cỏ thiêng liêng cho Chúa nằm vào
đêm giáng
sinh. Rồi
đêm giáng
sinh tưng bừng rộn
rã
qua
đi, phong trào hy
sinh,
hãm mình xẹp xuống như chiếc
bong
bóng
xì hơi, tôi lại
trở về
con người
cũ
rích của mình.
Chờ tới mùa chay, tôi lại được dịp hy
sinh
hãm mình
theo phong trào để
đón mừng Chúa phục
sinh. Sau
đó
là Mùa Thường Niên buồn tẻ kéo dài
lê
thê cho tới mùa vọng…Đời sống
tâm linh của tôi giống như
chiếc
đèn
kéo quân
quay
tít
mù
theo chu kỳ phụng vụ, hết
năm
này
qua
năm khác - như một người mộng du -
mà không biết cách nào thức dậy. Hoá
ra những hy
sinh
hãm mình - từ bỏ những thói
hư, tật xấu kiểu phong trào
theo chu kỳ phụng vụ ắt
không phải
là từ bỏ
đúng như
ý thánh Phaolô
đã từng khuyên.
Lớn lên, tôi được dạy rằng loại
bỏ những việc
đen tối, chính
là từ bỏ
ma quỷ
và mọi sự
sang trọng của
ma quỷ.
Satan
là
thủ lãnh
thế gian với quyền lực kinh hồn
và mưu
mô tinh
vi.
Nó
cám dỗ nhân loại bằng những lời đường mật, dụ dỗ
con người lọt vào tròng của
nó. Một khi lọt vào trong vòng
tay của
nó rồi,
con người khó
có
thể thoát khỏi ách
nô lệ
kìm kẹp
ma quái, giống như Đường
Tăng vùng vẫy tuyệt vọng trong những sợi
tơ nhền nhện mong manh nhưng lại rất bền chặt của
lũ yêu tinh cực kỳ xinh đẹp. Tôi cũng
đã từng một thời nghe lời
ma quỷ
mà
ăn
thử một trái
táo
cám dỗ, tôi ghé
rằng cắn vào
thử một miếng, quả nhiên,
miệng nghe ngọt đắng. Thực vậy, thời gian
đó, tôi như một người lỡ trượt chân xuống ao đầy
bùn. Tôi
leo lên bờ vội
vàng dội một
sô nước
Bí tích Giải tội nhưng trong
lòng biết chắc chắn
chỉ vài ngày sau, tôi sẽ lại trượt chân lần nữa. Đúng như
thế, tôi không những trượt một
lần
mà tới mấy chục lần. Lúc
đó, tôi thừa biết rằng
bùn
đen chắc chắn
dơ bẩn nhưng mùi của
nó quả
là thơm
tho ngào ngạt quyến
rũ.
Khổ
là ở
chỗ
đó.
Giả sử tôi thấy
Satan dữ dằn như quái vật trong lâu đài cổ tích
và trái cấm của
nó thối hoăng cả lên
thì
làm
gì
có chuyện
sa chước
ma quỷ
cám dỗ một cách dễ
dàng như vậy… Trái lại,
nó dễ thương như thiên thần với lời mật ngọt
rót vào
tai
và trái
táo từ thời
nguyên thủy ở vườn địa
đàng ngày xưa… cho tới
bây
giờ vẫn
còn mọng
chín hấp dẫn thơm hương -
trái
cây
đó
ăn
thì ngon, trông
thì đẹp mắt,
và
đáng quý
(St 3:6). Chính
vì
thế thay
vì loại bỏ
Satan, tôi lại
quay
ra
làm
tôi mọi cho
nó.
Ngoài những thời gian vấp ngã
kể trên, đời sống
hàng ngày của tôi giống như bất cứ một người bình thường
nào khác: tối ngày
lo kiếm tiền,
ăn uống,
ngủ nghỉ, vui chơi giải
trí…
còn việc Chúa
hay
ma quỷ tôi chẳng quan
tâm lắm. Như vậy, bình thường, chuyện
từ bỏ
ma quỷ
chỉ thuần tuý
là những câu đối
đáp vô nghĩa. Tôi
còn
nhớ
hôm đỡ đầu cho một
em
bé lãnh nhận
bí tích Thanh tẩy, gần hai chục người tham dự.
Cha hỏi: Anh
chị
em
có từ bỏ…Thưa từ
bỏ. Lần
thứ
tư
cha hỏi: Anh
chị
em
có
tin Thiên Chúa…
Thưa từ bỏ !!!
Cha sở trợn mắt nhìn !!!
Rõ
ràng
là
chỉ nói ở ngoài miệng một
cách vô thức.
Rõ
ràng
là đời sống thường ngày của tôi dường như chẳng
liên quan tới ma quỷ bao nhiêu, nhưng thỉnh thoảng
tên
cám dỗ xuất hiện, thay
vì tôi loại bỏ những việc tối
tăm của
ma quỷ, tôi lại chiều
theo
nó một cách
ngu muội. Như vậy chứng tỏ việc
loại bỏ những việc
đen tối của
ma quỷ cực kỳ khó
khăn.
ĐỪNG CHIỀU
THEO
TÍNH XÁC THỊT
QUAN NIỆM
THÔNG THƯỜNG
Tính xác thịt được
tóm gọn trong 7 mối tội đầu:
kiêu ngạo,
hà tiện,
mê
dâm dục, hờn giận,
mê
ăn uống, ghen ghét,
làm biếng – quen gọi
là khô
khan nguội lạnh việc
thờ phượng Đức Chúa Trời. Trong 7 mối tội đầu
này, đứng đầu
và
là nền tảng chính
là kiêu ngạo –
chỉ thấy
và phục vụ cho
cái
tôi.
Tất cả những tính
xác thịt
này gắn
bó với
con người gần như
là một bản chất, như hình
với
bóng.
Và xác thịt chính
là mảnh đất
lý tưởng cho
Satan dụng võ với sự hỗ
trợ đắc lực của
đam
mê
thế gian. Xác thịt
đã từng bị coi
là kẻ nội thù
trong
hàng mấy
thế kỷ, phải coi
khinh
nó.
Hiện
nay, tuy không
còn kết
án xác thịt nữa, nhưng người
ta vẫn dựa vào yếu đuối của
xác thịt để chạy tội. Nếu
tôi lỡ yếu đuối chiều
theo tính xác thịt tôi
đã
có sẵn bửu bối :
Vì
Chúa
đã biết từ ngàn xưa rằng
thân
con bởi tro bụi
và được cưu mang trong tội lỗi. Kết quả
là chuyện đừng chiều
theo tính xác thịt khó
còn
hơn lên sao
Hoả.
QUAN NIỆM TÍCH CỰC
HƠN
Có người
đã
tìm
ra cách chiến thắng xác thịt
khá
hay
và khá bài bản.
Quan niệm: Xác thịt không phải
là
thân xác, cảm xúc ,
ham muốn tình dục. Xác thịt
liên quan tới bản tính
con người
tách biệt khỏi Thiên Chúa,
hoạt động cách xa Thiên Chúa
và như
thế
là chống lại Ngài, cản
trở người Kitô Hữu lớn lên trong đời sống
tâm linh.
Chiến lược: Nếu
ra sức
làm trọn lề luật Chúa
thì không kết quả lắm
và thường
sinh
ra bất
mãn. điều cần thiết
là
có sự thay đổi bản tính
của chúng
ta, một sự thay đổi vượt trên
khả năng
con người.
Vì
thế phải dựa vào khả năng
biến đổi trong của Thánh Thần bằng cách tiếp cận giao ước mới trong
Đức Kitô Điều
mà Lề Luật không
thể
làm được,
vì bị tính xác thịt
làm cho
ra suy yếu,
thì Thiên Chúa
đã
làm: khi
sai chính
Con mình đến mang
thân xác giống như
thân xác tội lỗi chúng
ta để đền tội chúng
ta, Thiên Chúa
đã lên
án tội trong
thân xác
Con mình.4
Thiên Chúa
làm như vậy, để sự
công chính
mà Luật đòi hỏi được hoàn toàn thực hiện nơi chúng
ta,
là những người không
sống
theo tính xác thịt, nhưng
theo Thần Khí.(Rm
8:3-4). Chúng
ta phải trung thành suy
phục Chúa Thánh Thần.
Giải pháp:
Chiến lược đưa
ra thật tuyệt vời
nhưng tiếc một điều
là giải pháp để thực hiện
lại nửa vời. Khi đưa
ra chiến lược
là suy phục Chúa Thánh
Thần, nhưng khi khai triển 4 phương
thế lại chẳng thấy dính
dáng
gì lắm
tới chuyện suy phục Chúa Thánh Thần.
Tôi xin
tóm tắt 4 phương
thế thực hiện sau
đây:
-
Quyết định để
Chúa Giêsu
làm Chúa trong mọi
lãnh vực cuộc sống với
thái độ
vâng lời tích cực
-
Tạ
ơn,
vui mừng
giữa những khó
khăn
-
Chấp nhận
Thánh giá để Thiên Chúa thanh luyện
và củng cố mình.
-
Bỏ
qua mọi nỗi tức tối:
viết
tên những người bạn với những điều mình khó chịu, cầu
nguyện
và trao hết những
thứ
đó cho Chúa.
Tôi nhận thấy
quan niệm về
thân xác
và chiến lược quả
thực
là một
khám
phá mới
và tích cực
so với quan niệm
thông thường, nhưng khi
đề nghị
phương
pháp để thực hiện
thì lại
tỏ
ra
lúng túng
theo kiểu:
con
kiến
mà
leo cành
đa,
leo phải cành cụt
leo
ra
leo vào -
vì vẫn
còn mang cặp mắt
nhận loại
với
thân
xác nặng nề
và