ĐỨC TRINH KHIẾT: MỘT HỒNG ÂN,
MỘT ƠN GỌI CHO HẾT THẢY MỌI NGƯỜI

                                                                                      Cantalamessa -

Thái Văn Hiến dịch

  Đức Trinh Khiết hay đời sống độc thân, theo cách khác nhau, vừa là một “lời khuyên”dành cho một số người, lại vừa là một “lời giáo huấn” dành cho hết thảy mọi người. Thật vậy, đó là một bậc sống tự chọn để sống cả một đời người, đồng thời đó còn là một bổn phận, hay nói đúng hơn, là một mục tiêu để sống, khi đến một giai đoạn quyết định nào đó trong cuộc đời, giai đoạn mà người ta phải trải qua trước khi có chọn lựa dứt khoát đối với ơn gọi của bản thân.

Theo nghĩa ấy, thì ơn gọi sống đức Trinh Khiết không nhất thiết chỉ dành riêng cho các tu sĩ và cho những ai dọn mình làm Linh Mục, nhưng còn dành cho tất thảy những người đã được Thánh tẩy. Những lý do để sống đời khiết tịnh vì Nước Trời, mà chúng ta sẽ cùng nhau khám phá, có thể nâng đỡ và “làm thành cớ” cho nỗ lực của một nam hay một nữ tín hữu giữ gìn sự trinh khiêt và sự trọn vẹn thể lý cũng như tâm linh của mình cho đến ngày thành hôn. Nếu đức Trinh Khiết là điều giúp cho người tận hiến có thể nói được với Chúa Kitô rằng : “Tất cả hoa trái ngon ngọt của con, con  đã để  dành  cho Ngài,  lạy  Đấng Chí Ái của con.” (xem Diễm ca 14), thì  việc gìn giữ  sự trọn vẹn  cho hôn nhân giúp người ta dâng hiến được cho người mình yêu dấu, trong ngày tân hôn, quà tặng vô giá mà cả  hai  người đều thầm mong ước,  để  cùng nghe nói  với nhau chính những lời kia, theo nghĩa “cụ thể” hơn : “Hỡi người yêu dấu, tất cả hoa trái ngon ngọt của tôi, tôi đã giữ gìn cho người.”

Như thế, người ta sẽ không thể nói về đức Trinh Khiết hay đời sống độc thân mà lại không có một so chiếu thường xuyên vào hôn nhân. Vì vậy, một vấn nạn được đặt ra cho chủ đề ấy cũng là câu hỏi liên quan đến hôn nhân, thậm chí trên một số phương diện, còn là cách tốt nhất để khám phá, qua việc so sánh, bản chất và sự tốt lành của đặc sủng hôn nhân.

 Hiện nay chúng ta đang chứng kiến một làn sóng công kích thực sự, từ phía đời sống văn hoá chung quanh, chống lại giá trị của đức Trinh Khiết. Khuynh hướng rất thường gặp thấy là coi rẻ những gì mà người ta đã đánh mất hoặc không đạt được (tương tự như điều đã khiến cho con cáo trong truyện ngụ ngôn viện cớ chê bai các chùm nho : Nondum mature est = Còn xanh quá !). Nền văn hoá tục lụy đang ném sự hoài nghi, thậm chí có cả sự chế giễu, lên trên giá trị truyền thống vốn được chính thiên nhiên bảo vệ, bao bọc qua việc gìn giữ tinh tế nhưng kiên quyết sự ngây thơ trong trắng. Các cậu trai và cô gái, bị  thôi  thúc bởi  môi  trường  sống - thường là ngay cả môi trường học đường, nơi mà vốn  là  một  trợ  lực giúp cho họ đạt  đến được sự chín chắn - lấy làm xấu hổ về sự ngây thơ của chính mình, đề rồi từ đó tìm mọi cách để che giấu nó đi, thậm chí có lúc còn bịa ra những kinh nghiệm giả tạo mà mình không có, chẳng qua là chỉ vì không muốn là một kẻ khác người. “Tính đao đức giả - cổ nhân đã nói - ngày xưa là món nợ mà thói xấu phải trả cho đức hạnh, thì hôm nay lại chính là món nợ mà đức hạnh phải trả cho thói xấu !”

Sự công kích vô lý như thế cũng được gặp thấy trong Giáo Hội; và, chẳng còn cách nào khác hơn là chúng ta đành phải sống và hít thở cái  không  khí của thế giới đang tấn công chúng ta, đang chống lại công cuộc Phúc Aâm hoá của chúng ta, bằng mọi phương tiện bên ngoài cũng như bên trong ngôi nhà mà chúng ta đang cư ngụ. Đôi khi người ta còn nghe nói rằng đời sống độc thân và đức Trinh Khiết không cho phép có một sự phát triển lành mạnh và hoàn chỉnh về con người : kiểu sống ấy không cho phép người nam được làm một người nam trọn vẹn và người nữ làm một người nữ trọn vẹn. Tôi đã từng thấy hậu quả của kiểu nói ấy trong cách người ta chuẩn bị cho việc nhận định về ơn gọi.

Một đôi lần, trong khi tham dự các cuộc gặp gỡ trao đổi về các ơn gọi, tôi có cảm tưởng là  sau lời kêu gọi sống đời tận hiến cách đặc biệt, thì lời mời gọi tiếp theo được hiểu ngầm một cách hiển nhiên là :Các bạn thân mến, hãy chọn đi theo cách sống của chúng tôi. Mặc dù là các bạn phải  sống độc thân và khiết tịnh, nhưng như vậy, các bạn mới có thể thực sự đóng góp vào việc làm cho Nước Cha trị đến, giúp đỡ  người nghèo, làm  cho người  khác  sống  có  ý  thức, sống  một cách tự do không bị lệ thuộc vào của cải vật chất, để xúc tiến công bằng xã hội...”  Tôi nghĩ rằng chúng ta cần phải củng cố lại niềm tin của mình và phải có can đảm mời gọi các thanh niên bước theo đời sống tận hiến của chúng ta, không phải là “mặc dù phải sống độc thân và trinh khiết, sống là “vì hay chí ít là “cũng vì” như thế. Có thể, cũng như trong quá khứ và vào lúc khai sinh Giáo Hội, đó đúng là một lý tưởng đã khiến cho nhiều người trẻ say mê và được lôi kéo đến với đời sống tu trì và làm Linh mục thay vì xa lánh.

 Đức Trinh Khiết vì Nước Trời đích thực là một giá trị ngời sáng mà trào lưu sống và thời đại không thể làm thay đổi được. Cho dẫu tất cả các quyền lực có thể liên kết lại, kể  cả  sự  khôn  ngoan  của  thế gian và những khoa học gọi là của nhân loại, nhằm phản kháng chống lại kiểu thức sống ấy, đến độ định nghĩa nó là : “Một vết ô nhục của quá khứ”, và ném lên nó đủ thứ nghi hoặc; thậm chí  còn có thể kể thêm vào đó tất cả các thứ tội lỗi và bất trung của chính những người đã chọn bậc sống ấy đi nữa, thì kiểu thức sống ấy sẽ vẫn tồn tại vì chính Đức Giêsu đã lập ra nó.  Không một ai có thể nhổ bật được khỏi mặt đất nầy thân cây mà Con Thiên Chúa đã tận tay vun trồng khi đến giữa thế gian.

Thế gian không nhận thấy là chính mình đang phải bồi thường danh dự cho giá trị ấy, khi làm cho tiếng “đồng trinh” trở thành một trong những biểu tượng được quần chúng biết đến nhiều nhất. Len tốt là thứ len tinh ròng, không pha trộn; Đức Trinh Khiết còn chỉ về những gì tốt đẹp nhất và không bị vấy bẩn giữa những sản phẩm con người trên trái đất. Chúng ta cần phải tẩy sạch cho những từ ngữ và biểu tượng, mà nền văn hoá thế tục đã mượn từ Kinh Thánh và Truyền Thống Kitô giáo, rồi biêu riếu làm mất đi hoàn toàn ý nghĩa đạo đức của chúng. “Trinh khiếtchính là một trong những từ ngữ ấy                                                              

  (Lời dẫn nhập cho cuốn La Virginité)

    Raniero Cantalamessa, Linh mục Dòng Capucin, ‘nhà rao giảng tông đồ’, người phụ trách giảng trong các cuộc tĩnh tâm của Đức Thánh Cha và các thành viên hàng Giáo sĩ Rôma. Là tác giả của nhiều cuốn sách, ngài còn là một trong những người lãnh đạo phong trào Thần Khí Canh Tân ở Ý, và được đánh giá là một thuyết trình gia lỗi lạc trong các hội nghị Quốc tế.    

 

Trở về Muc Lục