SÁM HỐI ĐÍCH THỰC
ĐÒI HỎI SỰ THAY ĐỔI TOÀN DIỆN
Nguyễn Chính
Kết
1. Gioan Tẩy giả kêu gọi sám hối
Gioan Tẩy giả xuất hiện để dọn đường cho Đức
Giêsu. Ông chuẩn bị tâm hồn dân chúng để họ xứng đáng đón nhận Nước Trời do
Đức Giêsu sắp đến khai mạc. Theo ông, điều tiên quyết phải làm để đón nhận
Nước Trời là sám hối:
«Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến
gần» (Mt 3,2).
Sám hối là nhận ra sự sai trái của mình đối
với đường lối của Thiên Chúa và quyết tâm sửa sai. Sám hối đích thực phải dẫn
đến một sự thay đổi toàn diện, một đời sống mới, với quan niệm mới, nhìn mọi
sự và suy nghĩ mọi vấn đề theo cung cách mới, phù hợp với cách nhìn .và đường
lối của Thiên Chúa. Người nào nói mình sám hối mà đời sống không hề thay đổi,
người ấy là người nói dối.
2. Coi chừng! những người tưởng mình
là công chính nhiều khi lại cần sám hối hơn ai hết
Điều khiến ta phải lấy làm lạ là thái độ của
Gioan Tẩy giả đối với những người Pharisêu và Xađốc. Họ là những người dạy dỗ
dân chúng về tôn giáo, về lề luật của Chúa. Họ nắm giữ những giềng mối của tôn
giáo Do Thái, và được coi là mô phạm, là gương mẫu cho dân chúng. Họ là những
người giữ lề luật một cách rất nhiệm nhặt, chi ly đến từng chi tiết. Vì thế,
dưới con mắt loài người, họ rất có lý khi tự hào về sự đạo đức, thánh thiện
của mình.
Ta không hề thấy Gioan Tẩy giả nặng lời với
bọn gái điếm, thu thuế, vốn bị coi là hạng tội lỗi. Nhưng ông lại rất nặng lời
với những người thuộc hai phái đạo đức này. Ông gọi họ là: «nòi rắn độc!»
Sự kiện này rất đáng cho chúng ta suy nghĩ. Thông thường, mọi người đều nghĩ:
nếu phải dùng từ «nòi rắn độc» để chỉ ai đó, thì bọn thu thuế và gái
điếm xứng đáng với từ này nhất. Nhưng Gioan Tẩy giả không nghĩ như vậy. Ông
dùng từ độc địa này để gọi chính những người được mọi người coi là đạo đức
nhất trong dân chúng. Ông sai lầm chăng? Nếu cho rằng Gioan sai lầm, thì cũng
phải cho rằng Đức Giêsu sai lầm luôn khi Ngài nói thẳng với hai nhóm người đạo
đức này: «Tôi bảo thật các ông: những người thu
thuế và những cô gái điếm sẽ vào Nước Thiên Chúa trước các ông» (Mt
21,31). Rõ ràng hai vị đồng quan điểm với nhau!
3. Đức Giêsu nhìn
và đánh giá con người dựa trên tình yêu
Đức Giêsu – cũng như Gioan Tẩy giả – không
đánh giá con người theo cách của chúng ta. Ngài nhìn thẳng vào chính tâm hồn
con người để đánh giá, chứ không chỉ nhìn vào chức vụ, vào những việc làm tốt
đẹp, những nhân đức được tỏ lộ ra bên ngoài ai cũng thấy như chúng ta. Vì thế,
rất có thể những người bị chúng ta cho là tội lỗi vì những hành động xấu xa
bên ngoài, lại được Ngài đánh giá cao hơn những con người được chúng ta cho là
thánh thiện, đạo đức vì những nhân đức hay việc làm tốt lành của họ. Chính vì
Ngài đánh giá khác con người, nên Ngài mới báo trước một sự đảo lộn không ngờ
vào ngày chung cuộc: «Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải
xuống chót, còn những kẻ đứng chót sẽ được lên đầu» (Mc 10,31; xem
thêm Mt 7,22-23; 8,11-12).
Đức Giêsu đánh giá con người như thế nào?
Tiêu chuẩn đánh giá của Ngài chính là tình yêu,
tình yêu đích thực, vì bản chất của Ngài chính là tình yêu (x.1Ga
4,8.16). Ai càng có nhiều tình yêu thì càng giống Ngài và càng có giá trị
trước mặt Ngài. Do đó, sự thánh thiện hệ tại tình yêu mà con người có trong
lòng mình, chứ không hệ tại những nhân đức hay những việc tốt đẹp mà con người
làm được. Những thứ này chỉ là biểu hiện tất yếu của tình yêu chứ không
phải là tình yêu. Nếu là tình yêu đích thực
thì đương nhiên phải được thể hiện thành những nhân đức hay việc làm tốt đẹp.
Ai nghĩ hay nói rằng mình có tình yêu, nhưng lại không hề thể hiện tình yêu ấy
thành việc làm, thành nhân đức, thì đó là kẻ nói dối hay ảo tưởng.
4. Không có tình
yêu, mọi việc tốt đẹp đều vô giá trị trước mặt Thiên Chúa
Tuy nhiên người ta vẫn có thể có những nhân
đức hay việc làm hết sức tốt đẹp mà chẳng hề có tình yêu ở bên trong. Những
nhân đức hay việc làm tốt đẹp ấy có thể phát xuất:
– từ tham vọng
cá nhân: một người có tham vọng làm tổng thống, bộ trưởng hay làm
một chức sắc cao cấp trong một tôn giáo vẫn có thể tập luyện để có những nhân
đức, hay làm được những việc rất tốt đẹp chủ yếu để đạt được những địa vị cao
cả đó.
– từ chức năng:
một cán sự xã hội, một nhân viên tiếp thị, một đại lý bảo hiểm… phải có
những lời nói thật dễ thương, đầy vẻ khiêm nhường và vị tha, phải có thái độ
sẵn sàng giúp đỡ… (mà bình thường mình không có) thì mới có thể thành công
trong nghề nghiệp mình. Làm chức sắc tôn giáo cũng phải ăn nói hay hành động
thế nào để tỏ ra có tình yêu đúng như chức vụ mình đòi hỏi. Tình yêu này là
thứ «tình yêu do chức năng» hay
«tình yêu vì mục vụ».
– từ tính sĩ
diện, ham được ca tụng, thích được bái phục, hoặc sợ bị chê cười, trách móc:
biết bao hành động tốt đẹp trên đời được thành tựu do sự thúc đẩy
của động lực rất phổ biến này.
Như vậy, «yêu thật sự» và «có vẻ
yêu» thì bề ngoài rất giống nhau đến nỗi con người nhiều khi không thể
phân biệt được, nên trước mặt con người, giá trị của chúng có thể như
nhau, nhưng trước mặt Thiên Chúa lại rất khác nhau. Thánh Phaolô cho
chúng ta biết về sự vô giá trị trước mặt Thiên Chúa của những hành động
tốt đẹp nhưng không phát xuất từ tình yêu, cũng như những đặc sủng không phục
vụ cho tình yêu: «Giả như tôi nói được các thứ
tiếng của loài người và các thiên thần (…) có ơn nói tiên tri và biết hết mọi
bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có đức tin chuyển núi dời non (…) có đem hết
gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác để chịu thiêu đốt, mà
không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi»
(1Cr 13,1-3). Không có tình yêu,
thì trước mặt Thiên Chúa, mọi nhân đức,
đặc sủng, việc làm tốt đẹp, thậm chí đức tin, chỉ là một dãy số không
với chữ số to nhỏ khác nhau mà thôi. Có ai hãnh diện vì số không của
mình to hơn, đẹp hơn, hay dãy số không của mình dài hơn của người khác không?
Đã là số không, thì dù to hay nhỏ, dù đẹp hay xấu, dù là một chữ số hay nhiều
chữ số kết hợp lại, thì cũng đều có giá trị bằng không.
Dãy số không – tượng trưng cho những nhân đức hay việc làm
tốt đẹp – dù dài hay ngắn, dù to hay nhỏ, đều không có giá trị gì. Nhưng nếu
thêm vào đầu dãy số ấy con số 1, thì giá trị của dãy số hoàn toàn biến đổi.
Tình yêu chính là số 1 đứng ở đầu dãy số không ấy, biến tất cả những số không
vô giá trị kia thành một giá trị lớn lao.
Mà tình yêu đích thực lại đặt nền tảng trên tinh thần tự
hủy, nghĩa là coi nhẹ «cái tôi» của
mình. Đấy chính là ý nghĩa đích thực và chủ yếu của hai chữ
«từ bỏ» trong Tin Mừng. Mọi công trình của con người mà bị
đổ bể thường chỉ vì thiếu tinh thần «từ bỏ» này của Tin Mừng. Một người
coi «cái tôi» của mình quá quan trọng khó có thể có được tình yêu đích
thực.
Vậy, để sám hối hầu đón Chúa đến trong tâm hồn mình, thiết
tưởng ta cần nghiêm túc xét xem sự thánh thiện và đạo đức của chúng ta xây
dựng trên nền tảng nào: trên tình yêu? hay trên tham vọng cá nhân, trên chức
vụ, trên sĩ diện? Nếu sự đạo đức thánh thiện ấy không được xây dựng trên tình
yêu, thì chính chúng ta mới là những người phải sám hối trước tiên. Vì rất có
thể những kẻ có vẻ tội lỗi hơn chúng ta lại có nhiều tình yêu hơn chúng ta, họ
đối xử với tha nhân có tình có nghĩa hơn chúng ta. Nên trước mặt Thiên Chúa,
chúng ta không giá trị bằng họ●
Trở về Muc Lục