Phúc thay ngưỜi nào không vẤp ngã vì tôi.
Khổng Nhuận
Chúa nhật thứ Ba mùa Vọng, chúng ta lại
được dịp suy niệm đoạn Kinh Thánh rất quen thuộc:
"Các anh cứ về thuật lại cho ông Gio-an
những điều mắt thấy tai nghe: Người
mù xem thấy, kẻ què được đi,
người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được
nghe Tin Mừng,và phúc thay người nào
không vấp ngã vì tôi." (Mt
11:4-6)
Sự xuất hiện với lời giảng dạy và cách
sống của Đức Giêsu đã khiến cho người Do-Thái vấp ngã.
Các tư tế vấp ngã
vì các ông cho rằng phải thờ phượng
Chúa trong
đền thờ
Giêrusalem,
hội đường
hay tại ngã ba, ngã tư
cho người ta thấy (Mt 6:5) và
cầu nguyện lâu giờ
(Mt 23:14); trong khi Đức Giêsu hô hào phải
thờ phượng Chúa trong Thần Khí và sự
thật.
(Ga 4:23-24).
Các kinh sư
cứ chiếu theo Kinh Thánh mà giảng dạy dân chúng như vẹt trong khi Đức Giêsu vớ
đâu nói đấy, gần như phớt lờ Kinh Thánh cựu ước. "Anh
em đã nghe Luật dạy rằng: Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù.44
Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy
yêu kẻ thù và
cầu nguyện
cho những kẻ ngược
đãi
anh em. (Mt 5:43-44)
Đặc biệt là
các luật sĩ,
những người luôn thượng tôn luật pháp, bị vấp ngã nhiều nhất vì dường như Đức
Giêsu cứ nhè ngày Sabat để chữa bệnh, hoặc làm một điều gì đó như:
Hôm ấy, vào ngày sa-bát, Đức Giê-su đi
băng qua một cánh đồng lúa; các môn đệ thấy đói và bắt đầu bứt lúa ăn.
(Mt 12:1) Ngài còn tuyên bố thẳng thừng:
"Ngày sa-bát được tạo nên cho con người,
chứ không phải con người cho ngày sa-bát. Bởi đó, Con Người làm chủ luôn cả
ngày sa-bát." (Mc 2:28)
Dân chúng,
thậm chí nhiều môn đệ
cũng vấp ngã vì Đức Giêsu.
Người Do-thái liền xầm xì phản đối, nhiều môn đệ của Người liền nói: "Lời này
chướng tai quá! Ai mà nghe nổi? "Từ lúc đó, nhiều môn đệ rút lui, không còn đi
theo Người nữa.(Ga 6:41,60,66)
Thế còn chúng ta,
những người Kitô hữu, chúng ta có vấp ngã không? Có lẽ chúng ta có đầy kinh
nghiệm và mau mắn trả lời với vẻ rất tự tin :
chỉ có quân Giu-rêu mới vấp ngã chứ,
chúng tôi làm sao mà vấp ngã nổi. Họ đâu nhìn nhận Đức Giêsu là Chúa, còn
chúng tôi biết Chúa Giêsu từ khuya rồi.
Nhưng ..nhìn lại cho kỹ, thì có khi tôi còn
vấp ngã gấp mười lần.
Mang tiếng là
Kitô hữu
nhưng tôi lại thực sự là một trong
những tên
Giu-rêu gộc
qua những vấp ngã điển hình như
sau:
Giống y như các tư tế, tôi
phân chia rất rõ ràng:
việc đạo:
trong nhà thờ -
việc đời:
giữa phàm trần này. Sau thánh lễ thờ phượng Chúa, tôi
liền
bái bai Chúa
ở lại, và ra về sống giữa đời, bon
chen làm ăn, học hành, vui chơi.. y như người chưa hề biết Chúa, y như người
chưa từng rước Chúa trong thánh lễ Chúa nhật Việc
thờ phượng Chúa trong Thần Khí
và sự thật
chỉ để lộng kiếng,
hù ma thiên hạ.
Tôi
đọc Kinh Thánh như vẹt,
nghe Lời Chúa từ tai này, lập tức
bay sang tai kia.
Lời Chúa không lưu lại và sinh hoa
trái. Nhưng khi chia sẻ Lời Chúa thì phải biết! tôi
nghiên cứu
hết sách nọ tới sách kia, nói vanh
vách những tư tưởng cao siêu của các nhà thần học nổi tiếng, khiến anh em cứ
thưởng tôi
xịn
lắm, nhưng thực ra chỉ là
thanh la phèng phèng, chũm choẹ
xoang xoảng..(1Cr 13:1)
Y chang như
các luật sĩ chính hiệu,
tôi đánh giá người khác dựa vào
những
biểu hiện đạo đức bên ngoài.
Hiện nay, tôi chỉ còn giữ 2 luật
duy nhất: đi lễ Chúa nhật, xưng tội một năm ít là một lần. Như vậy là đủ để
khỏi phải xuống hoả ngục. Còn chuyện sống đạo thực sự của một người Kitô hữu
trong tâm tình người con yêu dấu của Chúa chỉ dành cho
một số người khác…trừ
tôi!
Giả sử có người phát biểu:
‘chúng ta hầu hết đều mù cả’
tôi lập tức phản ứng:
"Lời này chướng tai quá! Ai
mà nghe nổi? "
thế là tôi
gạt phăng sang một bên
mà không cần biết tôi mù hay sáng -
tất nhiên đây là mù loà tâm linh. Nếu tôi chưa cảm nhận được thờ
phượng Chúa trong Thần Khí
thì chắc chắn tôi mù thật rồi.
Nếu tôi sáng,
hẳn nhiên là tôi hiểu rất rõ và đã
thực hiện việc thờ phượng Chúa trong Thần Khí mỗi ngày nhiều lần một cách
thoải mái.
Tóm lại,
Lời Chúa hôm nay nhắc nhở cho tôi biết tình trạng của tôi mù hay sáng?
Tôi đang đứng vững
hay vấp ngã
liên tục trong cuộc sống đạo thường
ngày của mình?●
Trở về Muc Lục