Thư Tòa Soạn

 

Kính thưa quý độc giả,

Từ thật lâu rồi, trước kỷ nguyên Kitô giáo, những người Phương Tây đã mừng ngày Đông Chí. Đấy là thời điểm mà mặt trời bắt đầu xuất hiện trở lại và khởi đầu cho một năm mới theo lịch La Mã. Người La Mã gọi lễ này là Adventus solis invicti nghĩa là ‘Sự xuất hiện (đến) của mặt trời bất khả chiến bại.” Cho đến năm 354 thì đức Giáo Hoàng Libêrô mới xác định ngày sinh nhật của Chúa Giêsu là 25 tháng 12, qua đó, ngài muốn thay thế một lễ ngoại giáo mừng Mặt Trời, thành một lễ Công Giáo. Người ta gọi lễ ấy là ‘Adventus Domini, ‘Sự xuất hiện (đến) của Chúa.

Còn một lý do khác để thiết lập lễ Giáng Sinh: lúc ấy là thời mà các nhà thần học tranh cãi về Thần Tính của Chúa Kitô. Một số người cho rằng Đức Giêsu chỉ là một con người đặc biệt hơn mọi người khác mà thôi. Trái lại, các cộng đồng chung đầu tiên (thế kỷ IV) đã khẳng định lại hai bản tính của Đức Kitô, Ngài là Đấng vừa là người vừa là Thiên Chúa, dựa theo Tin Mừng Giáng Sinh kể lại việc ra đời của Chúa Giêsu từ một người nữ đồng trinh. Do đó, người ta thấy cần phải mừng ngày Ngài ra đời; không phải như là một kỷ niệm ngày sinh, nhưng như là một Mầu Nhiệm. Giáng Sinh và Phục Sinh mừng việc can thiệp của Thiên Chúa vào lịch sử con người. Phục Sinh hướng lịch sử về tương lai, còn Giáng Sinh là đưa Tình Yêu Vô Biên vào lịch sử con người.

Dần dần, người tín hữu cảm thấy cần phải sống một thời gian chuẩn bị cho ngày lễ quan trọng này. Thế là nảy sinh Mùa Vọng (tiếng Anh là Advent, do tiếng La Tinh Adventus có nghĩa là ‘việc (Chúa) đến’, và ngày xưa, tại Việt Nam, ông cha ta gọi là mùa Át-ven-tồ) còn chính ngày sinh nhật của Chúa thì gọi là Noel, (do tiếng La Tinh Natalis, có nghĩa là ‘sinh ra’). Qua tháng năm, thời gian của Mùa Vọng thay đổi nhiều lần. Vào năm 380, mùa này chỉ dài 8 ngày, nhưng đến giữa thế kỷ VI nó kéo dài 6 tuần, khởi sự từ ngày 11 tháng 11, lễ thánh Martinô, và mỗi tuần phải ăn chay 3 ngày. Cũng vì thế mà người ta gọi mùa này là ‘Mùa Chay nhỏ’ hay Mùa Chay thánh Martinô. Chính thánh Grêgôriô Cả (540-604) đã rút Mùa Vọng xuống còn 4 tuần, và chọn bài đọc cho các thánh lễ trong mùa này.

Khi nghi lễ La Mã được đưa vào nước Gaulle (Pháp) vào thế kỷ thứ IX, thì Mùa Chay của thánh Grêgôriô cũng đính kèm. Nhưng lễ này được nghi lễ Gallican làm cho phong phú thêm khi hướng đến việc ‘Chúa đến’ lần thứ hai. Vì thế, kể từ thế kỷ thứ X, phụng vụ của Mùa Vọng hướng về hai cực mà hiện nay chúng ta vẫn còn giữ:

- Chuẩn bị để mừng lễ Chúa Giáng Sinh.

- Chờ đợi ngày Chúa Kitô tái lâm trong vinh quang.

Nhìn lại bước đi lịch sử của Mùa Vọng, Maranatha_ 30 tập trung vào sự hoán cải và chia sẻ của từng người đế đón mừng ngày lễ Giáng Sinh, đồng thời hướng đến ngày Chúa tái lâm trong tâm hồn của mọi con người. Vì thế, hơn bao giờ hết, Mùa Vọng là mùa để thể hiện bằng hành động lời cầu nguyện của chúng ta: Maranatha, lạy Chúa, xin ngự đến!

 

MARANATHA.

Maranatha_31 số đặc biệt Mừng Đại Lễ Giáng Sinh sẽ được phát hành vào ngày thứ ba 21 tháng 12. Kính mong quý độc giả, cộng tác viên gửi bài về cho số báo này với chủ đề: Giáng Sinh và Thánh Gia. Kính cám ơn.

Trở về Muc Lục