|
MARANATHA! CHÚA ĐÃ ĐẾN RỒI! Khổng Nhuận Trời Việt Nam bắt đầu se lạnh, báo hiệu Mùa Giáng sinh đang tới gần. Trời lạnh nhưng lòng lại ấm lên với một chút nao nao khi âm vang của những bài thánh ca Giáng sinh văng vẳng hầu như khắp nơi. Thấm thoát mà đã sang tuần thứ 4 mùa vọng, tôi dành bài chia sẻ này kính tặng ban biên tập và toàn thể độc giả báo Maranatha. Theo A Greek English Lexicon của Walter Bauer, Maranatha - tiếng Aram - có 3 nghĩa: 1. Maranatha: You proclaim the death of the Lord until he comes: Cho tới ngày Chúa đến, anh em loan truyền Chúa đã chịu chết (Cr 11:26) Amen! Come, Lord Jesus! A-men, lạy Chúa Giê-su, xin ngự đến! (Ap 22:21) 2. Trong 1Cr 16:22, Maranatha có 2 cách hiểu Marana - tha (mara: Lord; na: our; tha: come) Our Lord, come! Lạy Chúa chúng tôi, xin ngự đến! 3. Maran - atha: Our Lord has come. Chúa chúng ta đã đến rồi.
Maranatha thật hợp với tâm tình mùa vọng. Chúng ta đang sống trong những ngày mong chờ Chúa đến. Theo 3 định nghĩa trên, tôi cũng xin phép trình bày 3 cách Chúa đến CHÚA TÁI LÂM TRONG VINH QUANG VÀO NGÀY TẬN THẾ. Ngay từ thời thánh Phaolô, Ngài cũng cho rằng ngày tái lâm của Chúa cũng gần tới nơi rồi : Anh em cũng vậy, hãy kiên nhẫn và bền tâm vững chí, vì ngày Chúa quang lâm đã gần tới (Gc 5:8) Gần đến nỗi gây cho ta cảm giác rất có thể xảy ra ngay trong thời của Ngài: Vì khi hiệu lệnh ban ra, khi tiếng tổng lãnh thiên thần và tiếng kèn của Thiên Chúa vang lên, thì chính Chúa sẽ từ trời ngự xuống, và những người đã chết trong Đức Ki-tô sẽ sống lại trước tiên; rồi đến chúng ta, là những người đang sống, những người còn lại, chúng ta sẽ được đem đi trên đám mây cùng với họ, để nghênh đón Chúa trên không trung. Như thế, chúng ta sẽ được ở cùng Chúa mãi mãi. Vậy anh em hãy dùng những lời ấy mà an ủi nhau.(Tx 4:16-18) Gần tới năm 1000, thiên hạ cũng láo nháo cả lên vì sợ rằng ngày tận thế sắp tới Gần tới năm 2000 cũng vậy, giáo dân ở Vietnam cũng đồn ầm lên rằng tận thế sắp đến gần. Có những tờ bướm bán ở cuối nhà thờ tiên đoán sẽ tối tăm 3 ngày 3 đêm. Thiên hạ mua hàng chục cây đèn cầy, rồi đưa cho cha sở làm phép – nhưng quên không làm phép cái bật lửa!! Có giáo phái tự xưng là được chính các thánh dạy cách làm bột dinh dưỡng theo liều lượng đặc biết, rồi bán cho đồng đạo mỗi người cả chục ký để giúp gia đình cầm cự sống sót qua những ngày khốn khó sắp xảy đến. Bột này không cần làm phép vì đã được chế biến theo đúng như các thánh truyền! Ngoài ra, người ta còn âm thầm tích trữ mì ăn liền. Có điều là chỉ có giáo dân mới biết ngày tận thế tới gần; còn người ngoại đạo đừng hòng! Nên họ cứ nhởn nhơ vui chơi như không có gì xảy ra… và rồi những ngày đầu năm 2000 từ từ trôi đi trong bình lặng - mỗi ngày như mọi ngày! Thế là nhiều người bị lừa một vố đau! Trong những ngày ấy, họ lo chuẩn bị đối phó với tai ương sắp xảy tới hơn là chuẩn bị tâm hồn để đón ngày Chúa trở lại trong vinh quang. Có một điều rất nghịch lý: lẽ ra theo thời gian, càng ngày người ta càng cảm thấy ngày Chúa quang lâm gần kề, trái lại, hiện nay người ta mới náo nức bước vào thiên niên kỷ thứ Ba; như vậy việc Chúa quang lâm dường như vẫn còn xa xôi diệu vợi. Chính vì thế, tâm trạng chung của các Kitô hữu thời hiện đại ít ai đặt vấn đề Chúa tái lâm vào ngày tận thế. MARANATHA! LẠY CHÚA, XIN NGỰ ĐẾN! Đây là đề tài mà cả hàng trăm các bậc cao minh đã khai thác với hàng ngàn bài chia sẻ khác nhau, tôi xin mạn phép ghi lại những ý chủ yếu nhất mà tôi đã từng đọc: Có nhiều gợi ý để chúng ta đón Chúa ngự đến
Cái rìu đã đặt sát gốc cây: bất cứ cây nào không sinh quả tốt đều bị chặt đi và quăng vào lửa. (Mt 3:10) Nhưng con cái Nước Trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng. (Mt 8:12) Đến ngày tận thế, cũng sẽ xảy ra như vậy. Các thiên thần sẽ xuất hiện và tách biệt kẻ xấu ra khỏi hàng ngũ người công chính, rồi quăng chúng vào lò lửa. Ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng. (Mt 13:49-50). MARANATHA! CHÚA ĐÃ ĐẾN RỒI! Theo tôi, Maranatha mang ý nghĩa rất tích cực và tràn ngập bình an, hạnh phúc: Our Lord has come: Chúa đã đến rồi. Trong tự ngôn Tin Mừng theo thánh Gioan, chúng ta thấy rất rõ: Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận. (Ga 1;11) Đã từ lâu rồi, tôi vẫn cho rằng lễ Noel chỉ là một lễ kỷ niệm ngày Chúa sinh trong hang đá Belem. Vì thế tôi làm hang đá thật lộng lẫy với muôn ngàn vì sao lấp lánh bằng những ánh đèn màu chớp tắt lia lịa. Nhưng cho tới một ngày kia, khi đọc đoạn Kinh Thánh trên, tôi mới giật mình: thì ra Chúa đã tới nhà của Ngài – nhà của Ngài chính là con người tôi - Nào anh em chẳng biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa, và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao?(1Cr 3:16) Thực vậy, Ngài đã đến với tôi suốt hơn ba mươi năm qua thế mà tôi chẳng chịu đón nhận Ngài. Tôi có mắt như mù, có tai như điếc nên cứ kéo lê cuộc đời trong bóng đêm u mê tăm tối, ấy thế mà tôi vẫn cho mình còn ngon lành hơn cả ngàn người khác, dựa vào cuộc sống bên ngoài khá đạo đức. Tệ hơn nữa, thời còn độc thân, tới lễ Noel mà không có cô bồ dung dăng dung dẻ thì tôi cảm thấy cô đơn ghê gớm, không gì thê lương cho bằng ‘nửa đêm tan lễ, bước anh bơ vơ trở về’ trùm chăn ngủ lơ mơ không trọn giấc, tủi cho thân phận cô đơn lạnh lẽo của mình. Nguyên do chỉ vì tôi chẳng chịu đón nhận Ngài. Cho tới một hôm, tôi đã dừng lại thật lâu, suy niệm 2 câu Kinh Thánh dưới đây: Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa. Họ được sinh ra, không phải do khí huyết, cũng chẳng do ước muốn của nhục thể, hoặc do ước muốn của người đàn ông, nhưng do bởi Thiên Chúa.(Ga 1:12-13) Bây giờ nhớ lại, tôi mới chợt nhận ra: có lẽ tôi đã nghe câu này nhiều lần, thế mà tưởng chừng như tôi chưa nghe lần nào. Rõ ràng Lời Chúa gieo vào mảnh đất tâm hồn sỏi đá của tôi đã bị chim trời bay xuống ăn mất ngay lập tức - ăn hết sạch sành sanh – Mãi cho tới khi tôi quyết tâm đi tìm Ngài, lòng tôi mở ra, tôi đón nhận từng hạt giống Lời Chúa vào lòng mình bằng cách cá nhân hoá Lời Chúa: Còn chính tôi đón nhận, tức là tôi tin vào danh Người, thì Người cho tôi quyền trở nên con Thiên Chúa. Tôi được sinh ra, không phải do khí huyết, cũng chẳng do ước muốn của nhục thể, hoặc do ước muốn của người đàn ông, nhưng do bởi Thiên Chúa Nhờ đó, Lời Chúa mới bắt đầu đơm bông kết trái. Tôi khám phá ra rằng: tôi đón nhận > tôi trở nên con Thiên Chúa vì được sinh ra bởi chính Thiên Chúa. Xin quý vị đừng tưởng rằng năm tôi 35 tuổi tôi mới được trở nên con Thiên Chúa. Nếu như thế thì hoá ra Chúa Cha phải chờ mòn mỏi cho tới lúc Đức Giêsu chịu Phép Rửa vào năm 30 tuổi, Chúa Cha mới chịu sinh ra Đức Giêsu hay sao? Xin quý vị nhớ lại biến cố trên dòng sông Jordan: Đức Giê-su cũng chịu phép rửa, và đang khi Người cầu nguyện, thì trời mở ra, và Thánh Thần ngự xuống trên Người dưới hình dáng chim bồ câu. Lại có tiếng từ trời phán rằng: Con là Con của Cha; ngày hôm nay, Cha đã sinh ra Con.(Lc 3:21-22) Có nghĩa là khi tôi quyết định đón nhận Ngài vào lòng mình, thì tôi biết rằng tôi vốn là con của Ngài ngay cả trước khi tạo thành vũ trụ (Ep 1: 4) bởi vì cái ngày hôm nay của Chúa luôn luôn là một hiện tại trường cửu, không đo bằng thời gian đồng hồ nhân loại. Từ khi ý thức mình là con Thiên Chúa – mang hình ảnh Ngài - đồng hình đồng dạng với Đức Kitô - thì quan niệm của tôi về Chúa dần dần biến chuyển: Từ người Cha nhân lành tới bạn hữu thân tình… Từ Thiên Chúa cao sang trên trời thành Thiên Chúa tình yêu ngay trong lòng tôi. Từ một Ông Chúa mang hình tướng - thành nguồn sống mãnh liệt của tâm hồn tôi.. hiện nay tôi đang tập sống theo châm ngôn: tôi sống – không phải là thằng tôi sống – mà là chính Chúa sống trong tôi. Xin nhắc lại: tôi đang cố gắng tập sống mỗi ngày. Từ khi nhận ra khuôn mặt đích thực của Chúa: một Thiên Chúa không hình tướng, mắt tôi mở ra và lập tức hiểu rằng: Maranatha, Chúa đã đến rồi. Chúa đến ngay trong tâm hồn tôi (Ga 1:11) . Chúa đến để sống trong tôi (Ga 6:56). Chúa đến để nên một với tôi (Ga 17: 23). Chúa đến để tôi được sống và sống dồi dào (Ga 10:10). Chúa đến để tôi sống công chính, bình an và hoan lạc trong Thần Khí Chúa (Rm 14:17). Tôi từ từ quay ngược cuộn phim mang tựa đề: Maranatha, Chúa đã đến rồi. Chúa đã đến mỗi mùa Giáng Sinh về. Mỗi lần đón Chúa Giáng sinh, lòng tôi đang vui lại càng nao nao với những bài ca Giáng Sinh bất hủ, tạo nên một niềm vui lâng lâng siêu thoát, nhè nhẹ bình an như tiếng ru à ơi của mẹ Maria trong đêm Chúa giáng trần. (Ga 1:1-18) Chúa đã đến qua Lời Chúa. Hiện nay, mỗi lần đọc Kinh Thánh hay chia sẻ Lời Chúa cho anh em khác, là một lần tôi nhận ra rõ ràng hơn khuôn mặt của Chúa – dù đó là khuôn mặt không hình tướng, tôi xác tín mạnh mẽ hơn. Lòng tôi đang ấm áp lại càng ấm áp hơn - như hai môn đệ trên đường Emau: Khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao? (Lc 24:32) Chúa đã đến qua Bí tích Thánh Thể. Mỗi lần rước Chúa, lòng tôi càng gắn bó với Chúa hơn bằng những giây phút ý thức Ngài đang thực sự hành động qua con người của tôi. (Ga 6:55-56) Thật là thú vị khi ở vào tuổi 35, tôi đã khám phá ra rằng: Chúa đã đến qua Bí tích Thêm Sức, Ngài đã tuôn đổ Thần Khí vào tâm hồn tôi.(Rm 5:5) Chúa đã đến qua Bí tích Thánh tẩy, Ngài tuyên bố tôi là con yêu dấu của Ngài và trao cho tôi 3 chức năng: Vương đế, Tư tế và Ngôn sứ trước mắt linh mục chủ sự và những người thân yêu nhất của tôi. (1Pr 2:9) Chúa đã đến ngay khi tôi còn trong lòng mẹ, Ngài đã thánh hoá tôi để tôi được thánh thiện và tinh tuyền trước mặt Ngài. (Jr 1:5), (Ep 1:4). Giờ đây, tôi có thể la toáng lên rằng: Này anh em, Maranatha: Chúa đã đến rồi! Maranatha: Chúa đã đến rồi! Vâng, Chúa đã đến rồi! để kết thúc, tôi xin nhắc lại lời của thánh Phao lô - mà cũng thực sự là lời của tôi (cá nhân hoá) - xuất phát từ con tim rất đỗi chân thành - gởi tới ban biên tập và toàn thể quý bạn đọc Maranatha:
Ma-ra-na tha!
Marana tha!
|